Ngốc Nghếch Vương Gia Xuyên Việt Phi

Chương 107: Uống sữa




Bởi vì Hách Huy đại biểu tam đại gia tộc gia nhập, cùng với mạng lưới quan hệ của Thượng Quan gia , Tô Lệ Nhã chiếm được lực lượng chống đỡ thế lực của Long Kình Lệ. Thế cục trong triều lại bước vào cân bằng.

Phe Long Kình Lệ cũng không nghĩ lập tức cùng Tô Lệ Nhã xé rách mặt. Bọn họ đang đợi, chờ thời điểm đầu mùa đông tế thiên. Long Viêm quốc tuy rằng nằm ở phía nam ấm áp, nhưng đối với đầu mùa đông từ trước sẽ hi vọng mùa thu năm sau hoạch như thường lệ. Cái gọi là “Tuyết rơi đúng lúc chiếu năm được mùa”, bọn họ hi vọng mùa đông có thể có tuyết rơi đúng lúc, làm cho trăm họ có mùa thu hoạch năm sau. Mà tế thiên này từ trước đều do Hoàng Thượng đảm nhận. Tô Lệ Nhã có thể giám quốc, nhưng tuyệt đối không thể tế thiên. Tại triều đại phong kiến mê tín này, nữ nhân tế thiên sẽ bị trời trừng phạt. Nếu đến lúc đó Hoàng Thượng còn không thức tỉnh, tất nhiên phải chọn một người đảm đương tế thiên . Đến lúc đó, bọn họ có thể đề cử Long Kình Lệ . Chỉ cần Long Kình Lệ tế thiên, bọn họ sẽ nhân cơ hội làm chút cái gì gọi là trên trời chỉ thị tay chân, hoàn toàn có thể thuận thế đề cử hắn làm tân đế.

Phia Tô Lệ Nhã, tự nhiên cũng biết toan tính của phe Long Kình Lệ. Cùng lúc, bọn họ chờ đợi Hoàng Thượng thức tỉnh, về phương diện khác, bọn họ đã nghĩ ra biện pháp khác có thể làm.

Thời gian một ngày lại một ngày qua đi. Theo lá rụng bay đầy toàn bộ trong đình viện phượng loan điện, thời gian đã vào cuối mùa thu. Ban đêm, gió thu lạnh run ở bên ngoài điên cuồng thổi, ngược lại với bên ngoài tranh cãi ầm ĩ, trong phượng loan điện có vẻ yên tĩnh dị thường. Tô Lệ Nhã im lặng nhìn gương mặt tuấn mỹ nằm im trên giường tựa như đang ngủ say, bàn tay mềm vừa nhấc, vô hạn nhu tình vuốt ve khuôn mặt kia:“Hạo Thừa, chàng còn muốn ngủ tới khi nào mới chịu tỉnh a? Ta thực mệt mỏi quá, mệt mỏi quá a! Ta không biết chính mình có thể chống được bao lâu. Sắp vào thu. Nếu chàng còn không tỉnh lại......” Nói đến cuối cùng trở thành nghẹn ngào, nước mắt trong suốt không tiếng động chảy xuống, sau đó nhỏ giọt xuống gương mặt ngủ sa. Mang theo hơi hơi kỳ vọng, nàng lại cúi người, hôn lên bạc môi. Mở con mắt sáng ra, nhìn gương mặt yên tĩnh không chút chuyển động, tươi cười tự phúng hiện lên trên mặt. Rồi nàng thống khổ nói ngủ ngon, nằm xuống bên cạnh hắn.

Nhắm mắt ngủ Tô Lệ Nhã cũng không có chú ý tới bàn tay Long Hạo Thừa hơi hơi co rúm.

Gió xuân nhu hòa thổi trên sông Tô Gia, Tô Lệ Nhã có chút mờ mịt nhìn kia hoàn cảnh quen thuộc, có điểm nghi hoặc làm sao có thể về tới nơi này.

“Oa -- a -- a --” Truyền đến tiếng khóc trẻ con, tầm mắt rơi xuống, chỉ thấy một đứa trẻ phấn nộn đang ở trong lòng nàng. Dung nhan tương tự Hạo Thừa làm cho nàng biết đây là đứa nhỏ của nàng. Hơn nữa, hiện tại bụng của nàng cũng bằng phẳng. Nàng bây giờ có thể khẳng định đây hẳn là ở trong mộng. Dù sao, đứa nhỏ của nàng gần ba tháng nữa mới sinh ra. Tầm mắt lại dừng trên khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu, ôn nhu mà từ ái tươi cười hiện lên trên mặt của nàng. Người ta nói phụ nữ có thai sẽ có tâm linh, đều đã làm thai mộng. Xem ra đây là đứa nhỏ trước tiên cùng nàng gặp mặt.

“A -- a --” Tay nhỏ bé ở trước ngực của nàng di chuyển qua lại, cái miệng nhỏ nhắn ở trước ngực nàng tìm kiếm.

Tô Lệ Nhã mặt cười ửng đỏ, biết đứa nhỏ là muốn uống sữa. Ngẩng đầu nhìn chung quanh, xác định không người, nàng mới nhấc xiêm y lên, lộ ra bộ ngực trắng noãn. Đứa nhỏ theo bản năng dựa vào, lập tức tìm được mục tiêu, dùng sức hút lấy.

Nhìn khuôn mặt đứa nhỏ phấn nộn mà thỏa mãn, vô hạn thỏa mãn cùng hạnh phúc tập trung vào lòng nàng.

Theo thời gian đi qua, đứa nhỏ cũng không ngừng bú, bộ ngực truyền đến cảm giác đau đớn, làm nàng không thể không vươn tay đẩy đứa nhỏ ra. Nhưng đứa nhỏ giống như đĩa đói bám trên người nàng, như thế nào cũng kéo ra.

Tình hình này làm cho nàng sợ hãi, đau đớn nhắc nhở nàng mộng này thật sự rất chân thật. sau đó, trước mắt một mảnh trắng xoá, chờ lại mở mắt ra, chống lại là ánh bình minh màu hồng. Nàng hơi hơi thở ra thầm nghĩ: Hóa ra thực sự là mộng. Lúc này, bộ ngực truyền đến áp lực, cùng với đau đớn, làm nàng theo bản năng đẩy kẻ ở trên người có ý đồ xâm phạm. Ngồi dậy, nương ánh sáng mặt trời, nàng rốt cục thấy rõ diện mạo người mình đẩy ra, mừng như điên hô lên:“Hạo Thừa, chàng tỉnh.”

Long Hạo Thừa giống như không có nghe thấy lời của nàng, chỉ nhìn chằm chằm bộ ngực của nàng. Tầm mắt cúi xuống, nhìn nửa thân trên của mình đã sắp lộ ra hết, cùng với nước miếng trước ngực, nàng có chút tức giận vừa kéo quần áo, vừa oán giận nói:“Hạo Thừa, chàng cũng thật là. Vừa tỉnh dậy, liền......” Nói đến cuối cùng, bởi vì e lệ mà dừng lại.

Một đôi bàn tay to bắt được bàn tay mềm của nàng đang sửa sang lại quần áo, đầu cúi thấp, chuẩn xác tìm được nụ hoa vẫn còn dính nước bọt. Tô Lệ Nhã ngây ra như phỗng nhìn gương mặt tuấn mỹ trước mắt đang bú sữa của nàng. Bộ ngực trướng đau nhắc nhở nàng đây không phải trong mộng. Lại sử dùng toàn bộ khí lực đẩy người kia ra, nhìn bạc môi dính đầy chất lỏng màu chất, mặt của nàng càng hồng. Bởi vì mang thai, nàng hiện tại đã có sữa. Nhưng đây là chuẩn bị cho đứa nhỏ. Hạo Thừa cư nhiên lại uống. Hoang mang đánh giá gương mặt tuấn mỹ hồn nhiên. Vì sao nàng cảm thấy bộ dáng ngây ngốc như vậy vô cùng quen thuộc. A Kim?! Bộ dáng hồn nhiên mà ngây ngốc như thế là A Kim?!

“Đói -- đói -- ta muốn ăn --” Con ngươi hồn nhiên nhìn chằm chằm bộ ngực của nàng.

Tô Lệ Nhã lập tức rất nhanh sửa sang lại quần áo, tiến lên nhìn gương mặt giống như trẻ con của Long Hạo Thừa.

“A Nhã -- đói -- đói --” Tầm mắt Long Hạo Thừa mang theo khát vọng dừng ở trước ngực của nàng.

Tô Lệ Nhã khiếp sợ trợn to đôi mắt đẹp: Không, nàng không tin. Chính mình chờ đợi Hạo Thừa tỉnh lại kết quả cư nhiên là như vậy. Hắn giống như biến thành đứa trẻ mới sinh, muốn uống sữa.

“A Nhã -- A Nhã --” Long Hạo Thừa tiếp tục gọi to.

Tiếng “A Nhã” này Làm nàng xua đi sầu lo. Nếu Hạo Thừa thực sự biến thành trẻ con, làm sao có thể nhớ rõ chính mình mà kêu A Nhã. Thật muốn hỏi một chút, nhưng tiếng mở cửa lại cắt ngang lời nàng định nói.

“Nương nương, đã xảy ra chuyện gì?” Nghe được động tĩnh Lâm Tư lập tức tiến vào.

Long Hạo Thừa vừa thấy có người lạ tiến vào, sợ hãi trốn sau lưng Tô Lệ Nhã.

Lâm Tư vừa thấy thân ảnh quen thuộc sau lưng Tô Lệ Nhã kinh hỉ tiến lên một bước nói:“Hoàng Thượng tỉnh!”

“Oa -- oa --” Long Hạo Thừa phảng phất như bị kinh hách, lớn tiếng khóc lên, bàn tay to nhanh túm lấy phía sau lưng Tô Lệ Nhã nói:“Nhã, A Nhã, ta sợ -- sợ --”

Tô Lệ Nhã thấy Long Hạo Thừa bị kinh hách, vội vàng dùng ánh mắt ý bảo Lâm Tư đứng xa một chút. Lâm Tư lĩnh hội đứng ở ngoài cửa.

Tô Lệ Nhã xoay người, ôn nhu đối với Long Hạo Thừa còn đang khóc nói:“Tốt lắm tốt lắm, người đã đi rồi. Đừng khóc. Đừng khóc.”

Long Hạo Thừa dùng sức hướng trong lòng Tô Lệ Nhã chui vào, còn đang run rẩy.

Vốn đang mềm nhẹ vỗ lưng hắn Tô Lệ Nhã toàn thân cứng đờ, rất nhanh kéo xiêm y của nàng lại, ngăn chặn ý đồ muốn tìm sữa của người nào đó, không khách khí hét lớn một tiếng:“Ngồi yên.”

Chỉ thấy Long Hạo Thừa lập tức ngồi ngay ngắn, cũng không nhúc nhích, chính là cặp mặt thật cẩn thận nhìn nàng.

Một bên Lâm Tư vì một màn trước mắt mà khiếp sợ toàn thân không thể nhúc nhích. Nếu vừa rồi nàng không có nhìn lầm, Hoàng Thượng đang uống sữa của A Nhã. Hoàng thượng uy nghi mà kiêu ngạo tại sao lại uống sữa?!

Tô Lệ Nhã cố gắng áp chế hắc tuyến trên đầu. Cho dù nàng còn muốn trốn tránh, còn muốn thôi miên chính mình, nhưng bộ ngực truyền đến cảm giác trướng đau sâu sắc làm cho nàng không thể trốn tránh. Hạo Thừa thực sự biến thành một đứa trẻ sơ sinh. Nàng đã từng xem qua báo chí, tivi, bệnh nhân bị thương ở đầu trở thành người thực vật, tỉnh lại có thể sẽ biến thành một đứa trẻ. Nhưng hắn lại biết gọi chính mình là A Nhã. Thu hồi nội tâm lung tung, nàng tầm mắt dừng trên gương mặt tuấn mỹ đang rụt rè e sợ. Nếu không phải tình huống hiện tại, nàng khẳng định sẽ không khách khí giễu cợt Hạo Thừa hắn đường đường một đại nam nhân, vua của một nước, cư nhiên bày ra bộ dáng như thế. Nhưng giờ phút này cho dù nàng muốn cười, cũng cười không được.

Nghe nói đứa nhỏ đều sẽ cẩn thận quan sát sắc mặt người lớn. Nàng không thể không thu hồi hắc tuyến trên mặt, tiến lên ôn nhu nói:“Ngoan, ngươi tên là gì?”

Long Hạo Thừa oai đầu giống như cố gắng tự hỏi, bộ dáng muốn bao nhiêu buồn cười có bấy nhiêu buồn cười. Rốt cục, hắn vẫn không rõ mở miệng nói:“Không, không biết.”

Tô Lệ Nhã tuy rằng đoán được có khả năng sẽ là đáp án này, nhưng trong lòng vẫn ẩn ẩn thất vọng, nói:“Vậy ngươi là ai sao lại biết ta?”

Tươi cười vui vẻ xuất hiện ở trên gương mặt tuấn mỹ:“A Nhã -- A Nhã --”

Tươi cười hồn nhiên vui vẻ làm cho nàng cảm động. Cực lực áp lực nội tâm xúc động, nàng nhẹ giọng nói:“Ngươi vì sao biết ta gọi là A Nhã.”

Hắn lại oai đầu tự hỏi, chau mày thật lâu, sau đó không thể không nâng lên khuôn mặt nghi hoặc hỏi:“A Nhã thì chính là A Nhã a!”

Ánh mắt bình tĩnh mà hoài nghi, trong lúc nhất thời làm nàng rốt cuộc áp lực không được nội tâm xúc động, ôm lấy hắn, nức nở nói:“Đúng vậy! Ta là A Nhã, A Nhã của chàng.” Hạo Thừa cho dù quên đi tất cả, vẫn không có quên nàng. Điều này có thể không làm nàng cảm động sao? Trọng yếu nhất là hắn tỉnh, mặc kệ hiện tại bộ dáng hắn giống như trẻ con. Tất cả đều không có quan hệ. Nàng sẽ dạy hắn, làm cho hắn lớn lên.

Long Hạo Thừa trong lòng nàng một bộ dáng thụ sủng nhược kinh.

“Lâm Tư, ngươi đi thông báo ta hôm nay không thoải mái, lâm triều hủy bỏ. Còn có, lập tức mời Trình Lân lại đây.”

Lâm Tư thật sâu nhìn Tô Lệ Nhã, lên tiếng trả lời rời đi.

Tô Lệ Nhã mắt mang kiên định ôm Long Hạo Thừa. Nhưng kiên định trong mắt nàng trong rất nhanh bởi vì người nào đó trong lòng đang không an phận. Cúi đầu nhìn một bàn tay to đang nắm bộ ngực của mình, một tay kia cố gắng lôi kéo quần áo mà nàng thật vất vả sửa sang lại, áp chế hắc tuyến xuống. Nếu nàng đã quyết định dạy hắn trưởng thành, chuyện đầu tiên đương nhiên muốn ngăn chặn thói quen bú sữa không tốt của hắn. Nàng cũng không muốn qua ba tháng, đứa nhỏ sinh ra, hắn làm cha còn cùng đứa nhỏ tranh sữa uống.

Bàn tay mềm của Tô Lệ Nhã không khách khí nắm lấy bàn tay to còn đang vuốt ve trước ngực, híp mắt lại, nhìn bàn tay bất đắc dĩ thu hồi, đáng thương nhìn chính mình, ôn nhu nói:“Chàng đã trưởng thành, không nên uống sữa.”

“Nhưng, nhưng là, sữa uống rất ngon a!” Long Hạo Thừa vươn đầu lưỡi, liếm chút sữa vẫn lưu lại trên bạc môi.

Nhìn Long Hạo Thừa hồn nhiêu pha lẫn khêu gợi, Tô Lệ Nhã chỉ cảm thấy tim đập cấp tốc nhanh hơn. Trời ạ! Hắn hiện tại còn dừng lại ở giai đoạn hài đồng, nàng thế nhưng có cảm giác. Một bên ở trong lòng phỉ nhổ chính mình, một bên nâng gương mặt nói:“Không được. Chàng đã có răng nanh, nên ăn cơm. Hơn nữa, sữa là cho bảo bối sắp sinh ra uống.” Nói đến cuối cùng, nàng vuốt bụng mình nói.

Long Hạo Thừa tuy rằng không biết ý tứ của từ bảo bối, nhưng hắn cảm thấy chán ghét ‘hắn’, bởi vì tại ‘hắn’ làm hại chính mình không được uống sữa.

Tô Lệ Nhã phân phó cung nữ ở bên ngoài đi làm chút cháo, mới trở lại trong điện, vốn định cùng đi ra, lại bởi vì chính mình răn dạy mà không thể không một lần nữa trở lại trên giường, ôn nhu nói:“Chàng gọi là Long Hạo Thừa.”

“Long Hạo Thừa?!” Hắn nhu thuận đáp lại, rồi sau đó oai đầu nói:“Hắn là ai vậy a?”

Tô Lệ Nhã thật sự có loại xúc động mụốn té ngã, nhưng nhìn gương mặt hồn nhiên mà nghi hoặc, chỉ có thể kiềm chế chính mình, giải thích nói:“Chính như ta gọi là A Nhã, chàng kêu Long Hạo Thừa. Nhớ kỹ, đây là tên của chàng.”

“A Nhã, tên?!” Hắn nhíu mày lại, sau đó một bộ dáng bừng tỉnh đại ngộnói:“Ta đã biết. Long Hạo Thừa là tên của ta.”

Nhìn mới vừa rồi chỉ có thể mồm miệng không rõ giảng vài từ Long Hạo Thừa, hiện tại có thể hiểu đầy đủ như vậy, này có ý nghĩa tuy trí nhớ hắn hoàn toàn đánh mất, nhưng trí lực lại không chịu nhiều ảnh hưởng, chỉ cần kiên nhẫn dạy, hẳn là có thể có tiến bộ rất lớn.

“Hoàng hậu nương nương --” Ngoài cửa cung nữ nhẹ giọng kêu.

Tô Lệ Nhã mở cửa đem cháo tiến vào, đặt trên bàn trà cạnh đầu giường.

“A Nhã, đây là cái gì?” Giống như một đứa nhỏ, đối với chuyện gì trong lòng lòng hiếu kỳ đểu hỏi ra.

“Cháo. Ăn đi.” Tô Lệ Nhã dùng muỗn múc một ngụm cháo, nhẹ nhàng mà thổi, xác định đã nguội bớt, mới đưa đến trước miệng hắn nói:“A --”

Long Hạo Thừa phản xạ theo “A --” một tiếng, nàng liền nhân cơ hội đem cháo đưa đến trong miệng.

Hắn bởi vì nhiệt độ trong miệng, trở tay không kịp nuốt vào, rồi sau đó mở lớn miệng, đưa đầu lưỡi ra, nói:“Nóng, nóng, nóng......”

Tô Lệ Nhã lo lắng nhẹ nhàng tiến lên, đối với đầu lưỡi của hắn thổi nói:“Không sợ, không sợ, đau đau Phi Phi đi.”

Long Hạo Thừa ngốc lăng nhìn gương mặt quan tâm lo lắng trước mắt, trong đầu hiện lên một màn:

A Nhã vuốt cái mặt bị đánh hồng của mình nói:“Đau đau phi, đau đau Phi Phi đi. Tốt lắm. Đau đau đã bay đi. A Kim sẽ không đau.”

Long Hạo Thừa nhìn chằm chằm người trước mắt nói:“A Nhã, ngươi lầm rồi. Ta không gọi Long Hạo Thừa. Ta gọi là A Kim. Ta nhớ rõ ngươi kêu ta như vậy a. Ha ha.”

“A Kim --” Tô Lệ Nhã khó có thể tin nhìn gương mặt tuấn mỹ bình tĩnh trước mắt.

“Nha --” Tiếng mở cửa cắt ngang lời muốn nói của Tô Lệ Nhã, quay đầu chỉ thấy Trình Lân và Lâm Tư đã tiến vào.

Tô Lệ Nhã vốn định đứng dậy nhường chỗ ngồi, nhưng một đôi bàn tay to giữ chặt bàn tay mềm của nàng. Nàng bất đắc dĩ ngồi trở lại. Dưới sự trấn an của nàng, Long Hạo Thừa rốt cục ngoan ngoãn để cho Trình Lân bắt mạch.

Một khắc chung, Trình Lân rốt cục thu hồi tay. Tô Lệ Nhã khẩn cấp hỏi:“Thế nào? Hạo Thừa có thể trở lại như trước không?”

Trình Lân sắc mặt nghiêm túc trả lời:“Nương nương, Hoàng Thượng có thể tỉnh lại đã vô cùng may mắn. Lần này não bộ Hoàng Thượng bị trúng tên, nếu muốn trị liệu tốt, bắt buộc phải mở não. Thần không nắm chắc mười phần, mở não, Hoàng Thượng có thể hoàn hảo như lúc ban đầu.”

Nàng biết lấy điều kiện y học hiện tại, Trình Lân có thể bảo trụ não bộ bị tên bắn của Hạo Thừa đã là khó được. Nhưng cho dù đã biết đáp án, lòng vẫn là bởi vì đáp án này mà thất vọng. Dù sao, hiện tại Hạo Thừa không phải Hạo Thừa nàng yêu. Thu hồi thất vọng, nàng ngẩng đầu nói:“Trình Lân phiền toái ngươi đối với bên ngoài tuyên bố ta bị động thai khí, cần tĩnh dưỡng nửa tháng. Ta muốn trong nửa tháng này sẽ dạy tốt Hạo Thừa. Dù sao, hai mươi ngày nữa, đã tới lúc tế thiên.”

Trình Lân hiểu rõ nói:“Vâng.”