Ngốc Nữ Nghịch Thiên Phế Vật Đại Tiểu Thư

Chương 58: 58: Ta Phải Lấy Mạng Chó Của Ngươi!






Không ai có thể ngờ rằng, Thẩm Huy có thể lớn mật như vậy.
Đồng thời, càng làm cho người ta kinh sợ chính là, nhiều năm qua Thẩm Huy luôn công bố với bên ngoài hắn là linh giả lục giai trung kỳ, thế nhưng trước mắt lại là thanh giai sơ kỳ, hiển nhiên mấy năm nay hắn ta đã luôn một mực che dấu thực lực!
Mà Thẩm Huy lúc này lại dùng hết mười thành công lực, trong chớp mắt đã sắp tới trước mặt Diệp Tịch Dao.

Nháy mắt sắc mặt Diệp Tịch Dao ngưng trọng, nhưng cũng không thể nào tránh kịp được nữa, lập tức nâng cổ kiếm Trạm Phi trên tay lên dùng toàn lực để chắn!
"Tranh!"
Trên Lăng Vân đài một đạo âm thanh vù vù chấn động màng tai của tất cả mọi người.


Cả người Diệp Tịch Dao đăng đăng đăng lui về phía sau mười bước, đồng thời ngực bụng quặn đau, một cỗ khí huyết dâng lên, nháy mắt một màu đỏ tươi chói mắt tràn ra khóe miệng!
Nhưng chung quy Diệp Tịch Dao vẫn gắng gượng tiếp được một kích trí mạng này của Thẩm Huy!
Phải biết rằng một chiêu của linh giả võ tu thanh giai cũng đã trí mạng, đủ để đem một vùng dân cư bình thường san thành bình địa, đừng nói là linh giả xích giai, cường ngạnh chịu chống đỡ một kích, đã có thể trọng thương đến không dậy nổi.

Nhưng Diệp tịch Dao chẳng những chống đỡ được, thế nhưng..

Thế nhưng còn sống?
Nhưng không phải nàng ta là phế vật sao? Như thế nào lại..
Trong lúc nhất thời, mọi người ở đây đều sợ đến ngây người.

Mà Thẩm Huy lại càng khó có thể tin mà mở to hai mắt nhìn, lập tức phản ứng lại, tiếp tục vận dụng lực lượng, muốn nhân cơ hội này đem Diệp Tịch Dao nhổ cỏ tận gốc.
Nhưng người của Diệp gia cũng đâu phải là hồng mềm, vừa mới sơ sẩy để Thẩm Huy đắc thủ đánh lén, chẳng lẽ lại sơ sẩy lần hai? Lập tức không để Thẩm Huy ra tay, lão Hầu gia Diệp Hồng dĩ nhiên đã giận dữ phát động toàn lực, lao thẳng về phía Thẩm Huy.
"Thẩm lão cẩu, dám đối với Dao nhi xuống tay, ta phải lấy mạng chó của ngươi!"
Diệp Hồng thân là một võ tu thanh giai trung kỳ, tuy cũng chỉ cao hơn Thẩm Huy một bậc, nhưng linh áp so với Thẩm Huy lại không ngừng vượt trội hơn gấp ba lần, trong khoảnh khắc đó, theo trực giác Thẩm Huy liền cảm nhận được một tia nguy hiểm, vừa muốn trốn tránh, dĩ nhiên đã Diệp Hồng bổ một chưởng hướng về phía ngực hắn!
Lúc này Diệp Hồng đã giận điên đến đỏ mắt, một chưởng này đi xuống, cho dù Thẩm Huy không chết, tất nhiên cũng sẽ trọng thương, linh mạch hao tổn.


Tại lúc nghìn cân treo sợi tóc, lại thấy một đạo bóng đen hiện lên, thế nhưng ngăn cản một chiêu này của Diệp Hồng lại.
"Diệp Hầu gia chậm đã."
Người nọ lạnh nhạt mở miệng, mọi người lập tức nhìn lại đây, lúc này mới phát hiện, người vừa mới ra tay đúng là người giám sát của Lê quốc, sứ giả Lăng Vân điện – Trương Vân Hải.
Trương Vân Hải gần bảy mươi tuổi, vóc dáng không cao, chòm râu bạc trắng, từ lúc bắt đầu sơ tuyển cổ mã tới nay, liền một mực ngồi yên suy nghĩ, ngồi dưới đài không nói một tiếng, nếu không phải một thân trường bào màu xanh của sứ giả Lăng Vân điện, sợ là không ai chú ý tới sự tồn tại của hắn.
Thế nhưng vừa lúc nãy chỉ cần một tay liền ngăn cản được một kích trong lúc phẫn nộ của lão Hầu gia Diệp Hồng, liền đủ để nhìn ra, thực lực của hắn ít nhất cũng là lam giai!
Sứ giả của Lăng Vân điện đứng ra, tự nhiên Thẩm gia cùng Diệp gia sẽ không dám la lối gì nữa.

Tuy Diệp Hồng ngừng tay, nhưng không có ý tứ sẽ bỏ qua chuyện này, hiển nhiên muốn cùng với Thẩm Huy làm cho ra lẽ!
"Diệp Hầu gia, sơ tuyển ở cổ mã còn chưa có chấm dứt, còn thỉnh lấy đại cục làm trọng." Trương Vân Hải lại mở miệng nói.


Vừa nghe lời này, tuy rằng thịnh nộ bên trong Diệp Hồng vẫn còn, nhưng cũng không tiếp tục kiên trì xuống dưới, lúc này mới hừ lạnh một tiếng, về lại chỗ ngồi.
Tỷ thí lại tiếp tục, Diệp Tịch Dao trên Lăng Vân đài không khỏi hừ lạnh một tiếng, lập tức nâng tay lên lau vết máu bên khóe miệng, sau đó không nói hai lời, lại đi tới trước mặt Thẩm Phi Yến.
Thẩm Phi Yến lúc này đã sớm bị đánh đến hôn mê bất tỉnh.

Nhưng Diệp Tịch Dao làm sao có thể khinh địch mà lại đi buông tha nàng ta? Lập tức nâng tay lên chiếu xuống mặt nàng ta, chính là một tát.
Đau đớn làm cho Thẩm Phi Yến từ từ tỉnh lại, nhưng vừa mở mắt, liền đối diện cặp mắt lạnh lùng vô tình của Diệp Tịch Dao...