Ngọc Thị Xuân Thu

Chương 8: Kiếm sống




Trong tiếng cười lớn không ngớt, gã đàn ông đứng chắn đường kia tiến tới từng bước, càng lúc càng bước tới gần chỗ Ngọc Tử.

Vào lúc này, trong tiếng cười của bọn họ Ngọc Tử đã hiểu được, khi đối mặt với khiêu khích, không thể lùi về phía sau.

Nàng đứng lại, chậm rãi ngẩng đầu.

Chắn ở trước mặt nàng là một thanh niên khoảng chừng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, mặc một bộ y phục bằng sợi đay, cổ tay áo đã sờn rách hơn phân nửa. Khuôn mặt hắn hình chữ quốc, nhưng bởi gầy mà hai bên má đều hóp lại, gương mặt đen xạm, miệng rộng, râu ria lởm chởm, khi cười lộ ra cái miệng đầy răng đen.

Người này bên hông cũng đeo kiếm, xem ra xuất thân của hắn cũng không tồi.

Hắn lại điên cuồng cười to.

Hắn cười rồi cười, đột nhiên lại cảm thấy có gì đó không đúng.

Thằng nhóc trước mặt này yếu ớt như một con gà con, vậy mà còn đang lẳng lặng quan sát hắn, thật đúng là làm cho người ta cười không dứt được, vui sướng không ngừng.

Hắn ngừng cười, cúi đầu trừng mắt nhìn Ngọc Tử, tay phải vỗ lên bội kiếm đeo bên hông, quát: “Gà con, gà con, mày nhìn cái gì hả?”

Ngọc Tử hơi cúi đầu, nàng bắt chước tư thế hành lễ của mọi người, chắp hai tay với gã, mở to hai mắt, lớn tiếng nói: “Nghe nói tiền bối của quân từng là quý nhân, đúng không?”

Lời này gã đó thích nghe, hắn ưỡn thẳng lưng, đắc ý đung đưa bội kiếm đeo bên hông của mình, gật gù đắc ý nói: “Ông cố của ta là con của Khang quốc công. Phụ thân ta, đã từng phục vụ trong cung Tằng.”

Hắn nói tới đây, thấy Ngọc Tử đang mở to mắt, bộ dáng rất là hứng thú, lắng nghe thật sự nghiêm túc, tinh thần hắn càng thêm phấn chấn, hắn chép miệng, lại ra sức vỗ vỗ vào bội kiếm bên hông, lớn tiếng nói: “Nhớ năm đó…”

Hắn vừa mới nói ra ba từ này, tiếng nói liền ngừng lại.

Đó là vì ngay lúc đó, phía trước đột nhiên truyền đến một hồi xôn xao, náo loạn bất an, tiếng nói hỗn loạn xen lẫn hoảng sợ của mấy người truyền đến: “Công tử Pha đã tới, mau lui xuống, mau lui xuống!”

Lời vừa nói xong, thì một hồi tiếng vó ngựa, tiếng xe ngựa lăn trên đường cùng với tiếng thét lớn truyền đến.

Gã đàn ông đang chặn đường Ngọc Tử vừa nghe đến ba từ “Công tử Pha”, lập tức hoảng sợ, hắn cũng không khoe khoang với Ngọc Tử nữa, vội vàng lui về phía sau, lùi thẳng tới cái bàn đá bày y phục bằng vải bố phía sau rồi ngồi xổm xuống.

Người tránh đi không chỉ có hắn, chỉ chốc lát, cả con đường lâm vào tình cảnh gà bay chó sủa, tất cả mọi người đi lại trên đường đều lui sang hai bên, mà tất cả hàng hóa bày trên bàn cũng đều được dọn về đằng sau.

Trong tiếng kêu la ầm ĩ không ngừng, Ngọc Tử cũng yên lặng né sang một bên.

Thời gian chỉ trong chớp mắt, mấy con ngựa màu đen cao to xuất hiện ở tầm nhìn của Ngọc Tử.

Cưỡi trên lưng mấy con ngựa này là mấy kiếm khách cầm trường kích trong tay, liên tục quét ngang qua phía người đi trên đường. Mà ở ngay phía sau sáu kiếm khách này là bốn chiếc xe ngựa.

Màn xe của mỗi chiếc xe ngựa đều được vén lên, trong xe có mấy người thò đầu ra. 

Ngồi ở trên chiếc xe ngựa thứ nhất là một thanh niên khoảng chừng hai mươi hai, hai mươi ba tuổi, gương mặt dài nhọn, miệng rộng, mắt nhỏ mũi to. Trên đầu thanh niên này đội một chiếc mũ cao, đang híp đôi mắt chuột lại, cái mũi hưng phấn phập phồng liên tục, miệng hô to gọi nhỏ liên tục: “Nếu người nào chắn đường, giết hết! Trực tiếp giết!”

Thanh niên đó vừa nói xong, Ngọc Tử liền nghe thấy bên cạnh truyền đến những tiếng run rẩy dữ dội. Nàng quay đầu lại thì thấy thân thể cao lớn của người đàn ông tự cao tự đại mới chặn đường nàng khi nãy, đang run như cầy sấy.

Xem chừng thanh niên mắt chuột kia chính là công tử Pha.

Xe ngựa đã chạy tới.

Trong ba chiếc xe ngựa phía sau, có ba thiếu nữ ngồi trên hai chiếc xe ngựa.

Những thiếu nữ này có ngũ quan cân đối, làn da cũng tương đối trắng. Các nàng ngồi ở trong xe ngựa, cằm hếch lên cao, khinh thường không thèm để mắt tới mọi người ở hai bên đường.

Trong số đó có một thiếu nữ chừng mười tám mười chín tuổi, thấy công tử Pha đang hò hét như thế, còn ra lệnh cho một võ sĩ cầm kích đến bên đường kiếm một tên “Tiện dân” nào đó giết chơi cho vui thì không khỏi nhíu mày, không kiên nhẫn nữa quát lên: “Pha, muốn giết người khi về rồi giết sau, đừng để lỡ thời gian.”

Lời nói của thiếu nữ này hiển nhiên rất có uy quyền, công tử Pha vừa nghe xong, lập tức quay đầu nhìn thiếu nữ, cực kỳ nịnh nọt nói: “Vâng, vâng ạ.”

Hắn vung tay lên, ra lệnh: “Nhanh chóng tiến lên!"

“Vâng!”

Trong tiếng đồng ý vang dội, tiếng vó ngựa dồn dập tiến về trước, tiếng bánh xe lăn nhanh chóng trên đường. Chỉ chốc lát, bốn chiếc xe ngựa nhanh chóng biến mất để lại bụi bay đầy trời. 

Những người này vừa đi, khu chợ lập tức trở nên náo nhiệt trở lại.

Một chàng trai gầy gò chạy đến phía sau bàn đá, lớn tiếng nói: “Bá, công tử Pha đã đi rồi, có muốn giáo huấn thằng con của lão Cung thêm chút nữa hay không?”

Bá, cũng chính là người đã chặn đường Ngọc Tử, lúc này mồ hôi trên đầu hắn đã túa ra như tắm, hắn thò cái mặt hoảng sợ ra ngoài nhìn vài lần, thấy quả nhiên là công tử Pha không còn ở đó nữa, lập tức nhếch miệng cười to một trận.

Bá bò dậy dậy, quay đầu tìm kiếm Ngọc Tử.

Đúng lúc hắn nghênh ngang đến gần Ngọc Tử, một giọng nói từ bên cạnh truyền đến: “Bá, đi nhanh thôi! Công tử Pha đã định khi về sẽ giết người.”

Bước chân của Bá ngừng lại một chút, sắc mặt hắn xanh mét, hai chân run lẩy bẩy, cũng chẳng nói thêm câu nào, phát ra một tiếng kêu kì quái, rồi chạy ra đường.

Cũng không chỉ có hắn, rất nhiều người đều thu dọn đồ đạc, vội vàng đi về.

Ngọc Tử thấy cảnh tượng như vậy, cũng xoay người đi khỏi.

Nhưng nàng không về nhà mà đi thẳng lên núi.

Trong chợ có những gì, trong lòng Ngọc Tử nhẩm tính được phần nào, hiện tại nàng muốn nhìn vùng núi hoang dã một lần xem thế nào.

Kể từ khi Bình vương nước Tấn hạ lệnh cho chư hầu các nơi khai khẩn mở mang sông ngòi rừngnúi , để dân chúng lấy những thứ có thể sử dụng được, những năm gần đây, càng ngày càng nhiều quốc gia khai khẩn rừng núi .

Trong rừng tuy rằng cây cối um tùm, nhưng  ở trước mắt Ngọc Tử lại xuất hiện từng mảng lớn cây cối bị chặt. Những cây này đều bị chặt bỏ từ năm trước, trên gốc cây còn lại có nhú ra vài mầm non.

Ngọc Tử không biết rằng do Tấn Bình vương cho phép dân chúng khai thác rừng cây, từ đó về sau, rừng cây ở Trung Quốc đều bị con người chặt đi hàng loạt, càng ngày càng nhiều rừng rậm nguyên thủy biến mất, đất màu phần lớn bị xói mòn. Thì ra, ở thời Xuân Thu Chiến Quốc, lưu vực sông Hoàng Hà mới là vùng đất trung tâm mà dân tộc Trung Hoa tụ tập sinh sống, nhưng bởi vì đất màu bị xói mòn nghiêm trọng, người dân từ từ dời tới phương Nam, sau đó lưu vực sông Trường Giang mới trở thành trung tâm nền văn minh Trung Hoa.

Kỳ thật, trong mấy canh giờ vừa qua, Ngọc Tử đã nghĩ ra một vài cách để có thể làm giàu. Nhưng vấn đề là, nàng không có tiền vốn, tiền mà phụ thân kiếm được, ngay cả ăn cơm độn cũng không đủ no, thì sao còn có tiền mà để dành?

Hiện tại nàng quan sát vùng rừng núi này, nghĩ xem có thể tìm được một thứ gì đó, không cần tiền vốn, chỉ cần xử lý một cách đơn giản mà có thể mang đến lợi nhuận cho nàng hay không.

Thế nhưng cũng không dễ dàng, Ngọc Tử tuy xuất thân từ vùng nông thôn, nhưng từ nhỏ cơm áo không lo, rất nhiều loại cây trông như thế nàng cũng chưa từng nhìn thấy. Vào sâu trong rừng rậm, Ngọc Tử lại nhớ tới lần mình gặp con hổ, trên đường đi nàng chỉ cẩn thận đi trên đường lớn, căn bản không dám đi vào sâu hơn để tìm kiếm.

Cứ đi lòng vòng như thế ba canh giờ thì đã đến buổi chiều, bụng nàng đã đói tới mức sôi lên.

Ngọc Tử lau mồ hôi, nhìn mặt trời đã lặn về phía Tây, có chút lo âu thầm nghĩ: “Không được, mình tuyệt đối không thể để một mình phụ thân vất vả như vậy được, mình nhất định phải nghĩ ra biện pháp.”

Từ lúc phụ thân dùng lời lẽ nghiêm khắc cự tuyệt người muốn mua nàng, Ngọc Tử đã hoàn toàn xem như ông là người thân của mình. Hiện tại suy nghĩ quan trọng nhất của nàng là giải quyết vấn đề ấm no, khiến ông lão có thể tươi cười mãn nguyện.

Cắn chặt răng, Ngọc Tử nghĩ thêm: “Nếu thật sự không được, mình phải đi kiếm cơm ở nhà khác, thử làm một đầu bếp xem sao.”

Nàng cũng biết, làm đầu bếp ở thời đại này cũng không phải là một ý kiến hay. Người như Ngọc Tử không quyền không thế, nếu làm ra món ăn gì đó không giống với phương thức nấu ăn vốn có ở đây, vậy thì nguy cơ lớn nhất có thể xảy ra với nàng là, lại lâm vào tình huống trở thành lễ vật của chủ nhân, trở thành quà tặng mà ông ta tặng cho người quyền quý để nịnh hót. Sau khi trở thành quà tặng, điều không ổn tiếp theo chính là dù sao nàng cũng là một cô gái, vẫn là một mỹ nhân ngàn dặm mới tìm được một trong mắt người đương thời. Dưới tình huống như vậy, ngộ nhỡ bại lộ thân phận, thì vận mệnh của mình, mình cũng không thể tự quyết định được.