Ngôi Sao Bảy Cánh

Chương 70




Edit: Mean

Lời Lục Duyên rất khó nghe.

Lý Chấn chơi nhạc lâu hơn hắn, Hứa Diệp vẫn đang chờ đợi giải quán quân để chứng tỏ khả năng của mình với gia đình… Chưa kể, phía sau còn có hàng chục nghìn khán giả đã bình chọn cho ban nhạc bọn họ.

Lục Duyên có thể thỏa hiệp nhiều thứ, nhưng đây là ranh giới cuối cùng.

“CMN, cậu đang đùa tôi đấy à, lão Lục, chuyện này không đùa được đâu,” Lý Chấn sững sờ hai giây, sau đó rơi vào hỗn loạn, “Rõ ràng là biểu diễn ban nhạc, tại sao lại không muốn dẫn dắt ban nhạc, làm sao lại…”

Lý Chấn nói đến đây thì không thể tiếp tục nữa.

Tính tình Đại Pháo đã thay đổi rất nhiều sau chuyện Chong Chóng Giấy, theo tính khí của cậu ta, không lập tức chạy đến chỗ tổ chương trình náo loạn đã rất không dễ dàng rồi.

Sau một hồi im lặng, Lục Duyên chậm rãi thở ra: “Nếu không có phản đối, chúng ta rút lui.”

“Ừ.” Lý Chấn lau mặt.

Sau khi lau mặt, Lý Chấn lại ngẩng đầu, đột nhiên chửi ầm lên: “Cậu bị ngu hả! Hợp đồng kia xé rồi?” Lời Lý Chấn nói ra chính mình cũng cảm thấy khó chịu.

Nhưng dù không thoải mái, với tư cách là một người anh em, anh không muốn Lục Duyên không cân nhắc mà từ chối ngay như vậy.

Có được cơ hội này thật sự không dễ, nếu có người nào có thể xông ra ngoài, anh thật sự muốn Lục Duyên đi.

Lục Duyên suy nghĩ một chút nói: “Xé rồi đúng là tiếc thật.”

Lý Chấn: “Bây giờ mới thấy tiếc?!”

Lục Duyên gật đầu: “Lãng phí giấy, không thân thiện môi trường, giữ hợp đồng lại không chừng cô Cát còn tận dụng được để đào người lần sau.”

Lý Chấn: “…”

Lý Chấn thiếu chút nữa bị Lục Duyên làm cho tắt thở.

Nhưng lời Lục Duyên cũng khiến Lý Chấn bình tĩnh lại.

Cuối cùng, anh chỉ hỏi: “Còn quá trình bỏ thi đấu thì sao? Tôi nhớ nộp cho tổ chương trình giấy tờ gì đó, có phải nên nói trước không?”

Về chuyện bỏ thi đấu, Lục Duyên nói bỏ thi không hoàn toàn như Lý Chấn nghĩ.

Hắn cúi xuống lấy ra vài tờ giấy trên bàn.

Trên giấy là những bài hát ban đầu họ định biểu diễn trên sân khấu, lời và nhạc đã hoàn thành vài ngày trước, Lục Duyên xem bài hát trên giấy một lúc, sau đó gấp giấy lại, ném vào thùng rác.

“Trận này, chúng ta đi so.”

Trận 4-3 lớn hơn những trận trước đó, tổ chương trình thuê trước một sân vận động nhỏ, chỉ mất một tuần để dàn dựng.

Không kém gì đêm chung kết.

Trời còn chưa rạng sáng, nhân viên công tác 8 giờ đã bắt đầu hối hả ngược xuôi: “Thử âm thanh.”

“Đừng đặt lẵng hoa đó lên sân khấu, cản chỗ đứng của bọn họ.”

“Đèn! Đèn lại đây!”

“…”

Lục Duyên dành cả buổi chiều trong phòng thay đồ, nhà tạo mẫu dường như rất thích chơi đùa hắn, tạo hình kiểu gì cũng muốn thử.

Lần trước chải kiểu tóc vuốt ngược, hôm nay nói muốn thử một kiểu mới.

Lục Duyên hai ngày nay không có nghỉ ngơi nhiều, buồn ngủ đến mức mặc kệ nhà tạo mẫu dày vò đầu mình, dựa lưng vào ghế, nhắm mắt ngủ.

“Nhìn xem, thấy thế nào! Nhìn có được không?” Lục Duyên ngủ hơn hai tiếng, bị nhà tạo mẫo đánh thức, mở mắt nhìn chính mình trong gương.

Người trong gương vừa mới kẻ mắt xong, lông mày càng đậm.

Thay đổi lớn nhất chính là mái tóc dài xõa tới khuỷu tay, đột nhiên Lục Duyên như nhìn thấy chính mình trước khi đến tiệm cắt tóc làm cái đầu chổi ngu ngốc kia. (Nhắc lại cho ai đã quên, chính là kiểu HKT đó =)))

So với tóc ngắn, Lục Duyên để tóc dài có khí chất hút hồn, hơi phần yêu khí, lạnh lùng mà tà ác, nhìn rất khó gần. Nhà tạo mẫu cũng nổi hứng bắt tay vào cắt tóc, không ngờ hiệu quả lại tốt hơn mong đợi: “Không uổng mấy tiếng đồng hồ cắt cho cậu… Trước kia có để tóc dài không?”

Để dài.

Thăng trầm, mọi thứ dường như trở lại bình thường.

Màu son hơi đậm, Lục Duyên đưa tay lau một chút, cúi đầu nhìn chiếc nhẫn trên ngón tay, nghĩ đến lời Tiêu Hành nói khi rời khách sạn tối hôm trước: “Nghĩ kỹ rồi thì làm thôi.”

Tất nhiên, sẽ tốt hơn nếu không có câu sau “Ba ba luôn đứng về phía con”.

Lục Duyên nhớ lại mọi chuyện ngày hôm đó, như một giấc mộng lớn, tiếng nhân viên ra vào trong hậu trường quanh quẩn trong mơ, còn sót lại chút ấm áp của mùa hè hòa với gió lạnh thổi về phía họ.

Khi trời tối dần, đèn trong sân vận động lần lượt bật sáng.

Sao sáng lấp lánh.

Tiếng hô khán giả làm rung chuyển cả bầu trời.

“Vent——”

Ai đó hét tên ban nhạc của họ, tiếng thét chói tai vang khắp sân vận động.

Ánh sáng mạnh chiếu vào người dẫn chương trình, từ xa không nhìn rõ mặt: “Nhóm tiếp theo, chúng ta hãy chào đón —— Vent Band!”

Ghế giám khảo.

Ngày diễn tập Thẩm Thành không đến, trước đó đã đọc qua lời bài hát, nhưng chưa nghe trực tiếp, anh lật lại lịch trình nói, “Bài hát lần này của họ rất trữ tình, chậm rãi.”

Vẻ mặt Cát Vân Bình không rõ.

Thẩm Thành liếc cô một cái: “Nhìn vẻ mặt nếm mùi thất bại của cô kìa, hóa ra sau ngày hôm đó cậu ta không đến tìm cô à? Không nghĩ đến có một ngày người đại diện kim bài Cát Vân Bình bị người ta đứng trước mặt xé hợp đồng như vậy ha.”

Cát Vân Bình mở miệng: “Câm miệng.”

Thẩm Thành: “Được rồi, tức giận như vậy, tôi không nói nữa.”

Trên sân khấu, người dẫn chương trình động viên xong, nói tiếp: “Ca khúc họ biểu diễn có tên là…”

Lục Duyên ở sau bức màn, toàn bộ sân khấu đều bị bức màn che lại.

Khán giả chỉ có thể nhìn thấu bóng dáng người bên trong đứng trước giá micro vừa động đậy, sau đó một giọng nói hơi khàn khàn cất lên tiếp lời người dẫn chương trình: “Viên đạn bạc.”

Người dẫn chương trình: “Đạn… Đạn bạc.” Anh ta suýt thì hỏi viên đạn bạc gì.

Bài hát này không có trong lịch trình! Nhưng kinh nghiệm dẫn chương trình nhiều năm khiến anh phải tạm đổi lời: “À, Đạn… Đạn bạc”.

Ngay sau khi tên bài hát không quen thuộc này cất lên, tất cả các nhân viên tham gia buổi tổng duyệt đều phát cuồng.

“Chuyện gì xảy ra?”

“Đây là bài hát nào vậy?”

“Nhạc đệm cũng thay đổi rồi?!”

“Vừa rồi họ nói phần nhạc đệm ban đầu có vấn đề, đổi lúc nào tôi không biết nữa…”

Thậm chí, Thẩm Thành còn lật lại lịch trình hỏi: “Đổi bài?”

Tuy vậy cũng không có thời gian đặt câu hỏi, vì ánh sáng trên sân khấu đã mờ đi, phía sau bức màn, Lý Chấn cúi đầu xoay dùi trống trên tay hai vòng, tiếng trống nóng nảy kịch liệt cùng tiếng ghita của Đại Pháo bật ra từ phía sau bức màn ——

Đúng là một lyric.

Là một bài hát cứng rắn đến không thể nào cứng rắn hơn!

Hoàn toàn khác với phong cách ngày càng phổ biến trong các trận trước đó của họ, lần này họ không quan tâm đến tỷ lệ chấp nhận cao, thậm chí còn có những đặc điểm underground rõ ràng. Hoặc, đây chính là diện mạo thật của nhóm V Đại Ma Vương underground.

Trước mặt Lục Duyên chỉ có một tấm màn mờ, hắn nhắm mắt, mở rộng cánh tay, lắc lư trái phải theo nhịp điệu một lúc.

Hắn không biết Tiêu Hành ở đâu dưới sân khấu.

Nhưng hắn biết anh đang ở đó.

Chỉ trong phạm vi vài tấc vuông chính giữa, ở nơi có thể với tay chạm vào.

Khán giả dưới sân khấu thấy rõ bóng đen ở giữa, người đàn ông tóc dài dáng người cao gầy, tuy rằng động tác vặn eo không lớn nhưng ngược lại rất dễ thấy bóng dáng, tự do và không bị gò bó.

Ngay lúc tay bass cùng hòa âm, Lục Duyên hát câu đầu tiên.

Lời ca đầu tiên thậm chí còn không phải là một câu hoàn chỉnh, chỉ là một tiếng gầm nhẹ xuyên qua sân vận động —— Giống như ác ma giáng lâm nhân gian.

Ngay sau đó, bức màn sập xuống.

Bốn người trên sân khấu như được khoác lên mình ánh sao.

Bài hát này được họ thay đổi chỉ trong một đêm, đây cũng là bài hát do 4 người cùng nhau viết theo đúng nghĩa sau khi nhóm V trở lại. Mọi người cùng tham gia biên khúc, Lục Duyên cung cấp các yếu tố chính cho lời bài hát, Hứa Diệp dịch sang tiếng Anh. Coi như muốn bỏ thi đấu thì cuối cùng cũng phải đưa ra lời giải thích cho những khán giả đã vất vả bình chọn, đây cũng là câu trả lời cuối cùng dành cho Cát Vân Bình.

Im lặng rút lui không phải phong cách của Lục Duyên.

Năng lượng kiêu ngạo trong xương không bao giờ tiêu tan.

Tiếng gầm này của Lục Duyên kéo dài khá lâu, khác hẳn cách hát trước đó, phải đến khi Hứa Diệp ôm bass quay một vòng, đệm vào giai điệu chính thì Lục Duyên mới chịu cất giọng, xoay micro đi về phía trước hai bước.

Hắn xoay micro khá thành thạo, cổ tay chuyển động theo, khi xoay micro xong một vòng nữa, tiếng la hét từ khán giả còn mạnh hơn cả sóng âm thanh.

Lúc này, Lục Duyên một chân đạp lên loa, khuỷu tay cầm micro chạm vào đầu gối, rũ mắt hát câu đầu tiên: “Red blood blooms at night’s / Máu tươi chảy xuôi trong đêm đen.”

“Here aches out / Bạn đến với tôi, vươn tay ra

And I see theim mortal / Tôi thấy sự bất tử

Here aches out / Bạn đưa tay

Take away all the sorrow / Thoát khỏi thế giới chết tiệt này

… ”

Khi Lục Duyên hát đoạn này, hắn đã ở rất gần khán giả ở hàng ghế đầu tiên.

Người đàn ông mang một đôi ủng quân đội, đang giẫm lên một chiếc loa.

Gió thổi bay vạt áo, mái tóc dài rối tung,

Một số khán giả bắt gặp ánh mắt hắn, chỉ cảm thấy đôi mắt này giống như lời bài hát, gần như hút người ta vào đó.

Tiết tấu kịch liệt chưa từng có, cảm giác tồn tại của Lý Chấn tăng vọt, ngay từ đoạn dạo đầu, khán giả rơi vào tiết tấu này cuốn lấy tất cả giác quan, giơ tay nhảy loạn xạ, vô số tay ở bốn phía khán giả đang đung đưa theo nhịp điệu.

Hắn hát đến đây, quay người trở lại, như một ác ma dụ dỗ mọi người đi theo: “Enter the world of eternal life, break in to hell / Bước vào cuộc sống vĩnh hằng, đột nhập vào địa ngục”

Đại Pháo và Hứa Diệp cúi người, dựa vào micro trước mặt, điệp khúc lặp đi lặp lại hai từ: (Eternal life) Cuộc sống vĩnh hằng.

Sau vô số câu nói bất hủ, giọng Lục Duyên đột ngột nâng cao, khàn giọng hét lên: “Shut up! Câm miệng”

Theo câu này, nhạc đệm truyền ra như một âm thanh cướp cò.

Bài hát đạt đến cao trào.

Thể trạng giọng hát của Lục Duyên khá tốt, sau hơn một tháng luyện thanh chuyên nghiệp đã tiến bộ rất nhanh, học được nhiều kỹ năng ca hát. Hắn có một âm vực rộng, cảm giác không gian rộng được tạo ra giữa các chuyển đổi âm cao thấp, dù sử dụng phong cách hát nào cũng không thể đánh mất âm sắc độc đáo của mình.

Bầu không khí tại hiện trường lên đến đỉnh điểm.

Trước đó, ở phòng trang điểm Lục Duyên đã dùng kem che khuyết điểm che đi dấu hôn trên cổ mình, nhưng làm quá ẩu, không quan tâm đến phần cổ phía dưới, lúc này dưới đà bạo phát, cổ áo trượt xuống một vài tấc.

Dấu vết màu đỏ sẫm lộ ra hoàn toàn, dưới ánh sáng tán loạn hiện ra vô cùng mơ hồ.

Hắn bước sang phía bên kia sân khấu khi hát:

“Run, cat chup with the silver bullet.

Đuổi theo viên đạn bạc

Against the wind and the birds meet

Gặp chim ngược gió

The sky isab out to dawn

Bầu trời đón bình minh

Run, I see the sun.

Đừng dừng lại cho đến khi bạn bắt gặp ánh nắng mặt trời “

Bài hát kết thúc bằng một tiếng súng.

Phằng.

Lục Duyên nhớ lại ngày hôm nay, cảm thấy mọi thứ giống như một giấc mơ, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán, mở mắt ra nhìn thấy một vùng biển sao, chân như đang lơ lửng trên không, chỉ có âm nhạc và âm thanh micro trên tay là thật.

Hắn nghe thấy giọng của chính mình: “Xin chào mọi người, tôi là Lục Duyên, ca sĩ chính của ban nhạc Vent. Vì một số lý do, ban nhạc Vent sẽ không tham gia vòng tiếp theo nữa, chúng tôi tự nguyện từ bỏ cơ hội tiến thân. Cảm ơn tổ chương trình Tân kỷ niên ban nhạc đã chiếu cố trong suốt thời gian qua, cũng mong ba ban nhạc xuất sắc sẽ có những màn trình diễn tuyệt vời hơn nữa trên sân khấu trong thời gian tới.”

Sau đó là Lý Chấn: “Tôi…” Lý Chấn dừng lại, toàn thân toát mồ hôi, “Xin chào mọi người, tôi là tay trống của nhóm Vent.”

“Tôi là tay bass của Vent, Hứa Diệp.”

“Tôi là tay ghita của Vent, tên tôi là Đới Bằng.”

Khi họ bỏ thi đấu không nói nhiều, thậm chí chỉ nói vài câu tự giới thiệu bản thân, y như ngày thử giọng.

Ngay sau khi tuyên bố bỏ thi đấu, khán giả đã dậy sóng.

Các nhân viên bên dưới sân khấu bị ném vào tình trạng hỗn loạn.

Trong lúc hỗn loạn, sau khi nhận được chỉ thị của đạo diễn chương trình, người dẫn chương trình lau mồ hôi trên mặt, được lệnh điều khiển hiện trường với vẻ mặt cứng đờ: “Uh, cảm ơn ban nhạc Vent vì màn trình diễn tuyệt vời đêm nay, nhưng đó là sự thật, bởi vì một số lý do, họ phải… phải… À thì, tiếp theo, chúng ta bước vào thời gian nghỉ ngơi.”

Trên ghế ban giám khảo.

Cát Vân Bình chưa bao giờ nghĩ mình sẽ nhận được câu trả lời như vậy.

Do công việc lâu năm nên cô rất ít khi bộc lộ cảm xúc thật, lúc này không thể kiềm chế được nhiều như vậy, giật micro trước ngực, đứng dậy nói: “Điên rồi… Bọn họ điên rồi.”

Thẩm Thành cũng bị ban nhạc làm cho sốc đến mức không nói nên lời, từ khi bài hát kia bắt đầu, anh nghe thấy một câu trong lời bài hát của người đàn ông đã xé hợp đồng trong phòng họp ngày hôm đó.

Hắn đang nói: Cút mẹ mày đi.

Lục Duyên không rảnh để ý diễn biến trên sân, lui vào hậu trường tẩy trang, làm tóc trước gương.

Cuối cùng chỉ thay quần áo.

Ngoài ra, Lục Duyên quay trở lại nơi ghi hình, thu dọn mọi thứ trong ký túc xá, kéo vali ra khỏi cổng, nhìn thấy Tiêu Hành ở con đường đối diện.

Người đàn ông đang hút thuốc, cả người đều ẩn trong bóng tối, chỉ có đoạn thuốc lá lóe lên, vừa thấy hắn đi ra liền dập điếu thuốc.

Sau khi xem buổi biểu diễn ban nhạc, Tiêu Hành rút lui từ cửa sau.

Không thể nói anh cảm thấy thế nào khi xem màn trình diễn.

Dù trong hầm trú ẩn, trên sân khấu kỷ niệm 4 năm hay mỗi trận đấu của chương trình, cảm giác đều khác nhau.

Nhưng dường như không có gì khác biệt.

Hắn luôn kiên định với con đường của chính mình, một sự kiên trì không gì sánh được với người thường, không cần biết con đường phía trước có sáng hay không, nếu không có, bản thân hắn chính là ánh sáng.

Lục Duyên muốn nói “Ông đây vừa tặng cho bọn họ chức vô địch rồi”, còn chưa kịp nói gì thì đã nghe Tiêu Hành nói: “Nhà vô địch, về nhà thôi.”

Lời tác giả: lời bài hát là do tôi viết, tôi đã cố gắng hết sức, chỉ là thấy ngượng tay quá == Vốn là viết phiên bản tiếng Trung, hiệu quả không tốt lắm. Cảm ơn anh Mao đã giúp hiệu đính tiếng Anh!

Lưu ý 1: Viên đạn bạc (tiếng Anh: Silver Bullet) hay “viên đạn bạc”, tức là viên đạn bằng bạc nguyên chất hoặc mạ bạc. Trong văn học dân gian châu Âu cổ đại, tiểu thuyết và phim ma, đặc biệt là dưới ảnh hưởng của tiểu thuyết Gothic từ thế kỷ 19, viên đạn bạc thường được miêu tả là kẻ thù của người sói, ma cà rồng, phù thủy và các quái vật khác, một phát bắn có thể gây tử vong, và có tác dụng trừ tà.

Một số người nói rằng “Xuyên qua tim hoặc đầu người sói bằng một viên đạn bạc” là cách duy nhất để giết người sói. Người ta cũng nói rằng việc sử dụng đạn bạc là một trong ba cách để giết người sói, hai cách còn lại là dùng cọc gỗ đã đóng vào trái tim ma cà rồng và che mật trăng.

Phổ cập khoa học từ Baidu.

Lưu ý 2: Các màn trình diễn trên sân khấu đề cập đến Rainbow Concert, cũng như sân khấu solo của Deda.

Sau cùng, không biết liệu tôi có thể viết một bản cập nhật khác vào tối nay hay không, nhưng tôi đã cố gắng hết sức.

- -----oOo------