Tổng Tài Lẳng Lơ, Tình Yêu Xấu

Chương 405: Ngông cuồng vùng vẫy




Vào lúc mà Lâm Tinh Tinh đang tươi cười lấy lòng bóp vai cho Giang Sa, trong lòng thì lại vẫn đang thầm mắng chửi ngân hàng làm ăn quá chậm chạp, cửa cuối cùng có người gõ, sau đó vị giám đốc trẻ tuổi của ngân hàng mặ trên mình bộ âu phục tươm tất đang ngay ngắn xuất hiện ở trước cửa.

Lâm Tinh Tinh lập tức đứng dậy nổi giận đùng đùng, đang muốn răn dạy và quở trách vị giám đốc trẻ đó một hồi, nhưng khi nhìn thấy thân hình cao lớn phía sau vị giám đốc trẻ tuổi đó, sắc mặt liền đột nhiên thay đổi, cơ thể gần như bất giác co rúm lại, lập tức lùi lại nấp sau lưng Giang Sa, nhất thời, đến thở cũng không dám thở.

Không cần đoán, người đàn ông cùng đồng thời xuất hiện với giám đốc ngân hàng chính là người với khuôn mặt đang tối sầm lại—Mạc Tiên Lầu.

“Tiên Lầu con…sao con lại đến đây?”

Giang Sa vào lúc nhìn thấy Mạc Tiên Lầu đột nhiên xuất hiện cũng kinh ngạc đến mức đứng bật dậy khỏi ghế sofa, đột nhiên, vô cùng lúng túng.

Mặc dù miệng Lâm Tinh Tinh nói nghe rất hay, là “mượn” bà 90 tỉ, căn nhà chỉ là cầm đi thế chấp tạm thời, thế nhưng Giang Sa còn rõ hơn bất cứ ai, với tính tình như này của Lâm Tinh Tinh 90 tỉ này là mãi mãi không thể có ngày trả lại cho bà, cho nên, Giang Sa cũng hiểu chuyện bà đang làm bây giờ chính là đồng nghĩa với việc đang bán đi biệt thự nhà họ Mặc, cho nên, toàn bộ chuyện này từ đầu đến cuối bà đều không dám để cho Mạc Tiên Lầu con trai mình biết.

Lại không ngờ, vẫn chẳng thể giấu nổi, hơn nữa, lại còn bị bắt tại trận, giờ phút này, Giang Sa thật sự hận đến mức không có cái hố nào để chui xuống, lúc này bà thật sự không còn mặt mũi nào nhìn con trai mình nữa.

Mạc Tiền Lầu mím chặt môi, cũng không trả lời câu hỏi của Giang Sa, gương mặt vô tình đi thẳng về phía Lâm Tinh Tinh, sau đó trong lúc Lâm Tinh Tinh còn chưa kịp trốn đi, thì đã giật tóc của Lâm Tinh Tinh, kéo mạnh về phía trước, tay trái giơ lên, một cái bạt tai dứt khoát không chút nương tay nào giáng lên mặt cô ta.

“A…”

Lâm Tinh Tinh đau đớn muốn mở miệng thét lên, thế nhưng âm thanh mới phát ra một nửa, thì một bên má khác lại bị ăn một cái tát đau đớn thứ hai của Mạc Tiên Lầu, đột nhiên khiến cho tất cả âm thanh của cô ta đều thu hồi lại bên trong cổ họng.

Thế nhưng như vậy vẫn chưa đủ!

Mạc Tiên Lầu nén một bụng tức giận lái xe thẳng đến đây, làm gì có chuyện tát hai cái liền hết giận chứ, hôm nay nếu như không phải giám đốc của ngân hàng này vừa đúng lại là anh em của anh ta, thấy Giang Sa lấy biệt thự ra thế chấp vay tiền, thấy chuyện này có chút kỳ lạ, liền gọi điện thoại cho anh ta, sau đó lại luôn kéo dài thời gian đợi anh ta đến, nếu như không phải như vậy, thì nhà họ Mạc anh không phải đã bị con đàn bà tiện nhân này làm cho sụp đổ rồi sao?

Càng nghĩ càng tức, càng nghĩ càng nóng, Mạc Tiên Lầu giơ chân phải lên, không chút thương tiếc nào mà đạp thẳng vào bùng của Lâm Tinh Tinh.

“A!”

Tiếng kêu thảm thiết này có thể nói là kinh thiên động địa, Lâm Tinh Tinh ôm bụng lăn ra đất, đau đớn đến mức nước mắt cứ thế trào ra, mồ hôi lạnh túa ra, chỉ còn thiếu lăn lộn trên đất mà thôi.

Thế nhưng Mạc Tiên Lầu lại không có ý định dừng tay, đôi mắt bừng bừng lửa giận, người đỏ bừng lên, vô cùng muốn giết người.

“Mẹ, mẹ, cứu con với, đau, rất đau…”

Lâm Tinh Tinh cuối cùng đã sợ, sợ đến mức sắp quên đi nỗi đau ở trên người, gần như đang lê lết thân mình ở trên đất, bò về phía Giang Sa người duy nhất lúc này có thể bảo vệ cô ta.

Giang Sa hoàn toàn bị hành động thô bạo của Mạc Tiên Lầu làm cho chấn động đến ngây người rồi, lúc này mới phản ứng lại, vội vàng lao qua đó, đẩy Mạc Tiên Lầu vẫn còn đang muốn đạp cho Lâm Tinh Tinh thêm vài phát ra, vội vàng hét lên: “Tiên Lầu, sao con có thể nặng tay như vậy, đó là em gái của con, con muốn đánh chết nó mới được hay sao, mau dừng tay lại…”

“Mẹ!”

Mạc Tiên Lầu bị Giang Sa đẩy ra liền lảo đảo, cơ thể bất giác lùi về sau hai bước, trong lòng đột nhiên vừa tức vừa bất lực, nhắm chặt mắt lại, hít sâu một hơi, rồi mở mắt ra, trong con mắt đã là một mảng kiên định.

Xoay người về phía người anh em là giám đốc ngân hàng và nhân viên tiếp đón của ngân hàng ở phía sau, nói: “Chuyện vay tiền chúng tôi cần phải bàn bạc lại một chút, hai người cứ ra ngoài làm việc của hai người đi!”

Giám đốc ngân hàng hiểu ý gật đầu, sau đó cùng với nhân viên tiếp đón rời khỏi phòng tiếp đón VIP, nhân tiện còn đóng cửa phòng lại cho Mạc Tiên Lầu.

Sau khi thấy trong phòng chỉ còn lại mình và Giang Sa, Lâm Tinh Tinh, Mạc Tiên Lầu mới chỉ vào Lâm Tinh Tinh đang nằm ở dưới đất rồi nói từng câu từng chữ: “Mẹ, có chuyện này hôm nay con nhất định phải nói với mẹ hôm nay—con đàn bà tiện nhân này, cô ta hoàn toàn không phải con gái ruột của mẹ, cô ta luôn lừa gạt mẹ, lừa gạt tình cảm của mẹ, lừa gạt tiền tài của mẹ, mẹ có hiểu hay không?”

“Cái…cái gì?”

Giang Sa đang muốn cúi người xuống đỡ Lâm Tinh Tinh dậy, cả người đột nhiên cứng đờ lại, ngây ra nhìn Mạc Tiên Lầu, trơ như phỗng.

Lâm Tinh Tinh sau khi nghe thấy Mạc Tiên Lầu tiết lộ ra sự thật, đột nhiên ngẩng đầu lên, trong nháy mắt, mặt như tro tàn, cho dù lúc này bụng dưới của cô ta đang đau nhói lên, thì cô ta cũng đã quên mất rồi mà đi tranh cãi.

Ngày hôm nay, cuối cùng đã đến rồi!

Lâm Tinh Tinh đột nhiên cảm nhận thấy bờ vực của bản thân rồi!

Thế giới của cô ta đã đen tối rồi!

Cuộc sống sung sướng sắp rời xa cô ta rồi sao?

Công ty, thân phận, địa vị gì đó của cô ta tất cả đều sắp mất đi rồi sao?

Cô ta sắp phải trở về bộ mặt thật, lại trở về ngày tháng khốn khổ làm thêm để sinh sống trước đây hay sao?

Cô ta từ lâu đã quen với ngày tháng làm thiên kim đại tiểu thư rồi, thậm chí không dám tưởng tượng nếu như tất cả quay trở lại trước đây, thì phải sống tiếp như thế nào rồi?

Không!

Cô ta không muốn!

Chết cũng không muốn!

“Mẹ, mẹ, mẹ đừng tin lời anh ta, con là con gái của mẹ, con thật sự là con gái của mẹ mà, nếu như mẹ không tin có thể đi hỏi Lý Mịch Hương mẹ nuôi của con, từ nhỏ mẹ đã đưa con cho bà ấy nuôi nấng, con có phải là con của mẹ hay không thì bà ấy là người rõ nhất, mẹ đừng bao giờ vì một câu nói của người khác liền nghi ngờ con gái ruột của mình mà, mẹ con chúng ta đã ly biệt hơn 20 năm rồi, khó khăn lắm mới nhận ra nhau đoàn tụ với nhau, cái tình thân này thật sự quá quý giá quá quý giá mà, người làm con gái như con luôn rất trân trọng rất trân trọng, mẹ!”

Lâm Tinh Tinh vẫn mơ mộng hão huyền muốn đấu tranh lần cuối cùng!

Nhưng lại không biết rằng cô ta nói càng nhiều sẽ chỉ càng trọc cho Mạc Tiên Lầu thêm tức giận hơn.