Vân Tịch Truyện - Thiên Tài Tiểu Độc Phi

Chương 193: Khảo nghiệm, hắn rất hài lòng




Chín tên nữ sát thủ áo đen đứng thành hình bán nguyệt, dồn Hàn Vân Tịch vào trong chân tường.

Long Phi Dạ lạnh lùng ở trong góc tối nhìn qua, đáy mắt hiện lên một tia phức tạp.

Hắn còn có việc gấp nhất định phải lập tức đến các lầu, nếu không, cũng không cần kêu Đường Li đến hỗ trợ, chỉ là nhìn thấy Hàn Vân Tịch bị vây quanh đến nỗi ngay cả bóng dáng cũng không nhìn thấy, hắn vẫn dừng bước.

Nữ nhân này, có thể thuận lợi trải qua cuộc khảo nghiệm này không?

Vì sao không có một tiếng động nào cả, vốn dĩ hắn tưởng rằng nàng sẽ sợ hãi kêu lên, sẽ hô cứu mạng, gọi hắn và Đường Li tới cứu nàng, thế nhưng lại yên lặng như thế.

Đừng nói rằng nàng cũng giống như lúc ở rừng dược liệu, bị dọa ngất rồi!

Nhưng Long Phi Dạ không nhìn thấy, lúc này Hàn Vân Tịch bị vây quanh ở chân tường, khuôn mặt bình tĩnh lạnh lùng, cầm Bạo Vũ Lê Hoa Châm chuyên nghiệp như cách cầm súng.

Lúc nàng hành nghề y cứu người, cũng bình tĩnh thế này, tỉnh táo, cẩn thận tỉ mỉ, chỉ là bây giờ không phải cứu người mà là giết người, Hàn Vân Tịch vô cùng kiên định nói, không phải nàng đang giết người, mà là đang cứu mình, nhất định phải cứu sống!

Cho dù bị vây quanh hết, nhìn như lâm vào tuyệt cảnh, nhưng nàng rất rõ vị trí này đối với mình trăm lợi mà không có một hại, phía sau lưng nàng dựa vào vách đá, hoàn toàn có thể cam đoan sau lưng nàng an toàn, nói một cách khác, nàng hoàn toàn có thể tránh lo âu sau lưng, toàn tâm toàn ý đối phó với nguy cơ trước mặt.

Thứ duy nhất nàng có thể sử dụng chỉ là Bạo Vũ Lê Hoa Châm, mà trước mặt có chín cao thủ, đây hoàn toàn là lúc so sánh tốc độ.

Tay của nàng nhanh hay kiếm của nữ sát thủ áo đen nhanh hơn?

Tay của chín nữ sát thủ áo đen này đều cầm trường kiếm, cơ hồ là trong vòng một chiêu đã có thể lấy tính mạng của nàng.

Nhưng rất rõ ràng, những nữ nhân này rất kiêng kị đồ trên tay Hàn Vân Tịch, bọn họ không lập tức hành động, ai ai cũng đều cảnh giác.

Nữ sát thủ áo đen cầm đầu lạnh lùng chất vấn: "Bạo Vũ Lê Hoa Châm, ngươi là người của Đường môn?"

"Biết là Bạo Vũ Lê Hoa Châm còn dám tới sao?" Hàn Vân Tịch không cam lòng yếu thế, mặc dù ngồi dưới đất, nhưng khí thế lại không hề thua kém chín người đứng đấy.

Nữ sát thủ áo đen khinh thường cười lạnh, nhưng lại chậm chạp không có động tĩnh, hệ thống giải độc của Hàn Vân Tịch đã sớm phát ra cảnh báo, có độc xuất hiện, là Mê Hồn Độc, trong không khí có Mê Hồn Độc, mà nồng độ càng lúc càng cao.

Độc nhân có sức miễn dịch tất nhiên không sợ, chín người đều đứng đấy, khinh thường nhìn Hàn Vân Tịch.

"Trò vặt mà thôi!"

Hàn Vân Tịch cười lạnh, đã sớm nín thở, nữ sát thủ áo đen muốn chơi độc với nàng, hay lắm, nàng cầu còn không được đó!

Rất nhanh, Hàn Vân Tịch liền giả vờ trúng độc, lông mày có chút nhăn lại, ngất về một bên.

Thấy thế, nữ sát thủ áo đen cầm đầu khinh thường hừ lạnh: "Dám đến nơi này, cũng không hỏi thăm một chút, nơi này là nơi nào!"

Tám người khác lập tức đều buông lỏng cảnh giác, mà nữ sát thủ cầm đầu đi về phía Hàn Vân Tịch, nhìn Bạo Vũ Lê Hoa Châm trong tay nàng, ánh mắt lộ vẻ tham lam!

Được bảo vật này, chủ thượng nhất định sẽ trọng thưởng!

Người cầm đầu đi lên, Long Phi Dạ phía sau lập tức nhìn thấy tình trạng của Hàn Vân Tịch.

Thấy nàng hôn mê bất tỉnh, Long Phi Dạ đang muốn xuất thủ, chỉ thấy tay nàng vẫn anh tuấn nắm Bạo Vũ Lê Hoa Châm thật chặt, bất tri bất giác bờ môi Long Phi Dạ đột nhiên nở một nụ cười nhẹ nhõm yếu ớt, hắn đã quên mất việc gấp của mình.

Nữ sát thủ áo đen cầm đầu từng bước tới gần, Hàn Vân Tịch yên lặng đếm bước chân của nàng ta, co ro bên trong chân tường, cúi thấp đầu, hai con ngươi nhắm lại, giống như một con báo săn bất cứ lúc nào cũng có thể hành động.

Rất nhanh, khi nữ sát thủ áo đen liền tới gần, nàng xoay người đưa tay qua.

Chính giờ khắc này!

Bỗng nhiên Hàn Vân Tịch mở mắt, Bạo Vũ Lê Hoa Châm nhắm ngay tim nữ sát thủ, không chút do dự bắn ra một châm.

Nữ sát thủ bất ngờ, một châm mất mạng, trực tiếp ngã về phía Hàn Vân Tịch, Hàn Vân Tịch nhanh như chớp túm chặt thi thể nữ sát thủ làm yểm hộ, tay kia cầm Bạo Vũ Lê Hoa Châm đối mặt với tám nữ sát thủ áo đen, bắn từ trái qua phải!

Theo hướng Bạo Vũ Lê Hoa Châm di chuyển, nàng liên tiếp không ngừng mở cơ quan: "Bụp bup bụp", từng viên từng viên kim châm không đơn giản bắn ra, không, thực sự phải nói là tuôn ra, đều chính xác không lệch chút nào bắn ngay tim của nữ sát thủ áo đen.

Bạo Vũ Lê Hoa Châm là cái gì, bảo vật xếp hạng hai của Đường Môn đó, tốc độ nhanh, lực đạo hung ác, cho dù là cao thủ cũng trốn không thoát.

Tám nữ sát thủ còn lại không nghĩ Hàn Vân Tịch không trúng độc, lại không hề nghĩ người cầm đầu lại chết như vậy, đối mặt với Bạo Vũ Lê Hoa Châm đột nhiên xuất hiện, ngay cả thời gian phản ứng cũng không có, từng người từng người liên tiếp ngã xuống, đều là châm đâm thẳng vào tim, mất mạng tại chỗ!

Tất cả mọi người ngã xuống, tầm nhìn của Long Phi Dạ không bị che nữa.

Chỉ thấy Hàn Vân Tịch vẫn ngồi tại vị trí cũ, hung hăng đẩy thi thể nữ sát thủ áo đen cầm đầu ra, khuôn mặt xinh đẹp nhỏ nhắn có chút tái nhợt, lại lạnh lùng bức người, ánh mắt lẫm liệt, vẻ xinh đẹp dữ tợn không thể hình dung được.

Thực ra cho nàng Bạo Vũ Lê Hoa Châm loại vũ khí đáng sợ như vậy, Long Phi Dạ nên sớm yên tâm rồi, có vũ khí lợi hại như vậy, nàng giữ không được mạng sống thì giữ lại còn ý nghĩa gì, không phải sao?

Thế nhưng hắn vẫn cứ nhìn từ đầu tới cuối.

Nhưng không thể không thừa nhận, mặc dù có Bạo Vũ Lê Hoa Châm trợ lực, thế nhưng tốc độ Hàn Vân Tịch nổ chết mười người này, vượt xa dự liệu của hắn, dứt khoát lưu loát, cũng không thua bất kỳ cao thủ nào.

Hàn Vân Tịch cũng không biết Long Phi Dạ ở một bên nhìn nàng, xử lý xong mười độc nhân này, nàng sử dụng thuốc giải, cuối cùng có thể hô hấp được, mà trong đầu căng thẳng như dây cung đến bây giờ mới có thể thả lỏng.

Trên các lầu có mười độc nhân này trấn giữ, đã xử lý xong bọn họ, các lầu đã an toàn, về phần bên ngoài kia có trên một trăm tên sát thủ áo đen, tất cả đều giao cho Đường Li.

Mặc dù cuộc chiến vẫn đang tiếp diễn, nhưng Đường Li có thể cam đoan không cho bất cứ sát thủ nào tới gần các lầu nửa bước.

Hàn Vân Tịch, rất an toàn.

Nàng giẫm thi thể đầy trên mặt đất, đứng dựa vào lan can, có chút hăng hái thưởng thức cuộc chiến trong viện, thực sự mà nói sự lăn lộn trong viện không phải là đánh nhau.

Dựa vào sự thông minh của Hàn Vân Tịch, rất nhanh liền thấy rõ chiêu của Đường Li, tên này có hai việc làm, một là né tránh công kích của đối phương, một loại kia là ra ám khí giết chết đối phương.

Mà hai việc làm này, Đường Li diễn vô cùng đặc sắc, né tránh nhanh như chớp, lấy ra ám khí, Hàn Vân Tịch gần như thấy không rõ, chỉ thấy tất cả thi thể ngã xuống, ám khí đều nằm trên chỗ hiểm.

Hàn Vân Tịch càng xem càng chăm chú, càng xem càng mê mẩn, nàng nghĩ, nếu như nàng cũng học được bản lĩnh này của Đường Li, để độc trên ám khí, cho dù không có đánh trúng chỗ hiểm cùa bọ, vậy cũng có thể giết người trong nháy mắt.

Nghĩ đến đây, Hàn Vân Tịch đột nhiên phát hiện mình cũng là một phần tử nguy hiểm, nàng vô cùng vui vẻ.

Long Phi Dạ ở bên cạnh cũng chưa đi, hắn nhíu mày nhìn, càng nhìn càng hài lòng.

Rất tốt, trong trường hợp này mà nữ nhân này còn có thể đứng đây mỉm cười, thanh thản đứng ngoài quan sát, quả thực gan dạ.

Gặp chuyện tỉnh táo, bình tĩnh, có gan có mưu, có thể vào có thể lui, còn có độc thuật cao siêu, để bên cạnh mà không dùng tới thì vô cùng lãng phí.

Long Phi Dạ nhìn Hàn Vân Tịch, Hàn Vân Tịch nhìn Đường Li, thời gian cứ như vậy trôi qua, không bao lâu, Đường Li liền xử lý xong gần trăm tên sát thủ áo đen, thi thể đầy trên mặt đất sơn trại, một đống hỗn độn!

Đường Li đứng trong đống thi thể mà áo khoác trắng không nhiễm một hạt bụi, khuôn mặt tuấn tú im lặng, mặt mày cao lãnh, đột nhiên có cảm giác băng lãng hoang vu trong nháy mắt.

Hàn Vân Tịch cảm thấy tên này không hề nhuốm một chút khói bụi trần gian.

Thôi đi, đây là ảo giác.

Đường Li bay lượn lên lầu, liếc qua độc nhân đầy đất, liếc mắt liền nhìn ra những người này đều chết bởi Bạo Vũ Lê Hoa Châm, mà tất cả mọi người đều chết vì một châm.

Mặc dù Bạo Vũ Lê Hoa Châm lợi hại, nhưng Hàn Vân Tịch chưa từng dùng qua, lần thứ nhất ra tay mà có thể thành mức này, không thể không thừa nhận, tầm nhìn Long Phi Dạ quả thực không tệ.

Đáy mắt Đường Li hiện lên một tia thưởng thức, cũng biến mất rất nhanh, hắn mở miệng lên tiếng: "Bạo Vũ Lê Hoa Châm đâu, lấy ra!"

Giọng điệu này, làm như nàng nuốt riêng vậy!

Hàn Vân Tịch không chút do dự giao Bạo Vũ Lê Hoa Châm ra, nàng không thèm!

Đường Li còn cẩn thận kiểm tra một lần, xác định đồ vật không hư, xác định lỗ kim bên trong chỉ thiếu chín cái kim châm, lúc này mới nhận lại.

Hàn Vân Tịch nhìn đến khóe miệng liên tục run rẩy, thấp giọng nói: “Này, cái áo trắng hơn tuyết này không thích hợp ngươi, thật đó."

"Cái gì?" Đường Li không nghe rõ.

"Không có gì." Hàn Vân Tịch ha ha.

Đường Li cũng không truy cứu, thuận miệng hỏi: "Long Phi Dạ đâu?"

Sao Hàn Vân Tịch biết Long Phi Dạ đi đâu, tên ghê tởm kia bỏ nàng ở nơi này rồi đi mất, đến nay cũng không thấy bóng người.

"Chưa ra sao?" Đường Li thật bất ngờ.

"Hắn không có trong các lầu sao?" Hàn Vân Tịch cũng bất ngờ, quay đầu thoáng nhìn, không có một ai, đúng rồi, nàng nhớ rồi, Long Phi Dạ nói trong các lầu có một Độc Sư, muốn giữ lại người sống.

"Sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?"

Đường Li bị hù dọa, lần này Long Phi Dạ đến diệt cái sơn trại này, chính là vì Độc Sư bên trong các lầu, bởi vì sợ làm trễ nải thời gian, xảy ra sai sót, mới tìm hắn hỗ trợ.

Nếu không, cho dù có độc nhân ở đây, Long Phi Dạ cũng có thể giải quyết.

Bây giờ toàn bộ sơn trại đều bị diệt hết, thế mà hắn còn chưa trở lại.

Lúc này, Long Phi Dạ núp trong một bên mới đi ra, nhìn Đường Li và Hàn Vân Tịch một chút, mặt không biểu càm đi vào trong các lầu.

Hàn Vân Tịch mơ hồ, đến giờ nàng cũng không biết tên này tới đây làm gì, mà Đường Li không hiểu đuổi theo: "Long Phi Dạ, ngươi... ngươi vừa đi đâu vậy?"

Đáy mắt Long Phi Dạ hiện lên một tia buồn bực, không trả lời, bước nhanh hơn, đáng lẽ hắn nên vào sớm hơn, không hiểu sao lại kéo dài đến bây giờ.

Lúc Long Phi Dạ đến giữa các lầu thì đã muộn rồi.

Chỉ thấy một nữ nhân tự sát trong các lầu, cổ tay chảy máu, không còn thở nữa.

Hàn Vân Tịch thấy độc dược đầy bàn, liền biết nữ nhân này chính là Độc Sư mà Long Phi Dạ muốn để lại mạng sống, chỉ tiếc là đã chết rồi.

Đường Li nhìn chằm chằm Long Phi Dạ như nhìn quái vật, thế nào cũng không nghĩ được tên này lại hụt cơ hội này, lúc nãy hắn đi đâu chứ!

Phải biết rằng hắn đã tổn thất một nhóm mật thám lớn mới thăm dò được tình trạng của sơn trại này, đây là địa bàn của Bắc Lệ Khang Vương, tay của nữ Độc Sư này trói gà không chặt, nhưng lại là cao thủ phối chế độc dược, là trợ thủ đắc lực của Khang Vương, bởi vậy Khang vương mới huy động nhiều người bảo vệ như vậy.

Lúc trước Bắc Lệ nội gian dùng qua một loại độc giống "Mê Điệp Mộng" này như đúc, gọi là "Cốt Hương", do Độc Sư này chế tạo ra!

Thực sự mà nói, Long Phi Dạ đến vì "Điệp Hương", bây giờ thì hay rồi, người cũng đã chết, uổng công như vậy.

"Ngươi mới đi đâu vậy?" Đường Li hồ nghi hỏi.

Thuộc hạ của Khang Vương đều vô cùng mãnh liệt, tự biết không chạy khỏi, phần lớn sẽ tự sát diệt khẩu, Long Phi Dạ biết chuyện này mà, sao vẫn khoan thai chậm trễ như vậy chứ?

"Việc gấp."

Long Phi Dạ không giải thích nhiều, giống như không xảy ra chuyện gì cả, tiện tay ném bình sứ Thanh hoa cho Hàn Vân Tịch, thản nhiên nói: "Độc ở đầu chỗ này, nàng suy nghĩ một chút đi."

Thấy bình sứ Thanh Hoa kia, Đường Li giật mình, đang muốn mở miệng, lại bị ánh mắt của Long Phi Dạ làm khiếp sợ.