Vân Tịch Truyện - Thiên Tài Tiểu Độc Phi

Chương 196: Nổi giận, sự để bụng của hắn




Rốt cuộc là sức mạnh to lớn như thế nào, mới có thể dùng một hòn đá mà đả thương Cố Thất Thiếu?

Hàn Vân Tịch vô thức quay đầu nhìn sang, chỉ thấy Long Phi Dạ không biết đến từ lúc nào, mặc bộ trang phục màu đen, thần bí đứng ở chỗ đó, toàn thân trên dưới tản mát ra một cỗ sát khí đáng sợ, khuôn mặt lạnh lùng tức giận vô cùng cực.

Cố Thất Thiếu nheo đôi mắt hẹp dài lại thành một đường thẳng, chẳng những không ngẩng đầu, ngược lại không để ý đến tổn thương trên mu bàn tay, bèn bắt lấy tay của Hàn Vân Tịch.

Bắt cóc nàng?

Đây là ý niệm đầu tiên của Hàn Vân Tịch, thế là, nàng không chút suy nghĩ, tiện tay nắm lên một cái kim châm trên bàn hung hăng hướng mu bàn tay của Cố Thất Thiếu mà đâm tới!

Thật không may, cái kim châm này chính là Hàn Vân Tịch vừa mới thử qua độc, một nhát này, liền trực tiếp đâm vào vết thương be bét máu trên mu bàn tay của Cố Thất Thiếu.

Có trời mới biết được Hàn Vân Tịch đã thử qua loại độc gì, chỉ thấy Cố Thất Thiếu sắc mặt trắng nhợt, lập tức liền buông tay, không, thật sự mà nói không phải hắn chủ động buông tay, mà là tay của hắn đã mất đi khí lực!

Thấy thế, Hàn Vân Tịch mới nhớ ra, độc này, là Thực Nhục Tán, trong thời gian ngắn sẽ ăn mòn da thịt.

Hàn Vân Tịch chính mình hù dọa mình, dường như hơi quá mức rồi.

Ngẩng đầu liền thấy Cố Thất Thiếu ánh mắt sâu thẳm nhìn qua đây, ánh mắt kia, phảng phất mãi mãi sẽ không có ý cười.

Hàn Vân Tịch run lên, nàng không phải cố ý, nàng không thích hắn ta, lại không tới mức là kẻ thù, thật sự thương tổn hắn.

Ngay lúc này, thân ảnh Long Phi Dạ lóe lên, nhanh chóng đến gần.

Thời điểm Long Phi Dạ lắc mình di chuyển tới, Cố Thất Thiếu lách người trốn sau lưng Hàn Vân Tịch, bỗng nhiên một chưởng hung hăng đem nàng bắn ra ngoài, đẩy lui Long Phi Dạ, hắn ta nhân cơ hội bỏ chạy.

Thời điểm Long Phi Dạ ôm lấy Hàn Vân Tịch, đã sớm không thấy bóng dáng Cố Thất Thiếu.

Long Phi Dạ buông Hàn Vân Tịch xuống, lập tức muốn đuổi theo, Hàn Vân Tịch ngồi xổm xuống, vội vã hô to: “Đau! Đau quá!”

“Người đâu, đuổi theo, chết phải thấy xác!”

Long Phi Dạ không chút do dự dừng lại, lạnh lùng hạ lệnh, Hàn Vân Tịch lúc này mới thở dài một hơi.

Long Phi Dạ tuy không chút do dự dừng lại, nhưng lại không lập tức đi tới, mà là từng bước một tới gần, lườm những đồ vật trên bàn đá, ánh mắt lạnh lẽo lập tức âm trầm đi.

Hàn Vân Tịch ngồi xổm trên mặt đất, thấy hai chân hắn chậm rãi tới gần, tim đã sớm đập nhanh hồi hộp.

Một chưởng kia của Cố Thất Thiếu nhìn như có vẻ ngoan độc, nhưng mà, cũng không mảy may đả thương đến nàng, còn nói là đem nàng đánh bay, chẳng bằng nói đưa nàng đến thẳng trong lồng ngực của Long Phi Dạ.

Ngoại trừ một chút kinh hãi bên ngoài, nàng cũng không bị sao hết.

Nàng cũng không biết, tại sao bản thân mình lại nói dối, chỉ biết là, Cố Thất Thiếu trúng độc kia, nếu giải độc chậm trễ, bàn tay nhất định sẽ bị hủy, Long Phi Dạ nếu đuổi theo, Cố Thất Thiếu có thể sẽ không có thời gian để xử lý vết thương.

Long Phi Dạ không tự mình đuổi theo, dựa vào năng lực của Cố Thất Thiếu, hẳn là có thể thuận lợi chạy thoát, nhưng nàng phải làm sao bây giờ?

Nhìn thấy hai chân Long Phi Dạ đã dừng ở trước mặt mình, tim Hàn Vân Tịch nhanh chóng nảy lên, đôi mắt lạnh lùng nhìn thấu hết thảy mọi thứ của Long Phi Dạ, còn có cái gì có thể thoát?

Một chưởng vừa rồi của Cố Thất Thiếu, hẳn trong lòng hắn hiểu rõ.

Mà lúc này, nàng giả đau, thoát khỏi ánh mắt của hắn sao?

Long Phi Dạ chậm rãi ngồi xổm xuống, nhàn nhạt hỏi: “Chỗ nào đau?”

Đau đầu!

Hàn Vân Tịch cũng không dám nhìn hắn, thật tình hi vọng mình bị thương, trọng thương cũng được, vậy cũng không cần giả bộ nữa, đáng tiếc, nàng không có cơ hội.

“Tim đau, vừa rồi… thật đáng sợ!” Nàng kiên trì trả lời.

“Thật sao?” Long Phi Dạ, giọng nói trầm thấp vô cùng, làm cho người nghe đều thở không nổi.

Hàn Vân Tịch đầu cúi thấp lại cúi thấp hơn, có loại cảm giác sắp bị tử hình, nàng không biết nên trả lời như thế nào.

Bất thình lình, Long Phi Dạ hung hăng nắm cằm của nàng, buộc nàng phải đối mặt cùng hắn.

Trong lúc nhất thời ý giận ngút trời toàn bộ đánh vào trên mặt Hàn Vân Tịch, băng lãnh trong mắt hắn đều là lệ khí, tức giận rống lên: “Trả lời bổn vương!”

Hắn liếc mắt liền biết một chưởng kia của Cố Thất Thiếu là che chở nữ nhân này, không đả thương được nàng, nhưng mà, nữ nhân này có can đảm ứng phó với mười độc nhân, làm sao cảnh tượng vừa rồi lại hù nàng đến đau tim đây?

Nàng rõ ràng là giả vờ, nàng là tạo cho Cố Thất Thiếu thời gian để chạy trốn!

Cái cằm bị nắm của Hàn Vân Tịch cảm thấy đau quá, nàng căn bản không có cách nào mở miệng, vừa vặn nàng không trả lời, làm cho Long Phi Dạ đang nổi giận càng thêm phẫn nộ.

“Ngươi cùng Cố Thất Thiếu rốt cuộc có quan hệ như thế nào? Là hắn dạy ngươi độc thuật hay là ngươi dạy hắn giải dược? Chuyện Tử Ngải Thảo là hắn và ngươi thông đồng, dẫn bản vương đi Dược Thành?”

Long Phi Dạ liên tục chất vấn, đời này của hắn chưa từng tin tưởng bất kỳ nữ nhân nào, nữ nhân này là đầu tiên, nàng thế mà lại phản bội hắn!

Sở Tây Phong cùng Đường Li đều đã nhắc nhở hắn, hắn lại khăng khăng tin tưởng mắt nhìn của mình, thế nhưng, sự thật chứng minh, hắn sai!

Triệu ma ma chạy đến, đứng một bên nhìn xem, cả kinh đến nỗi quên tiến lên khuyên nhủ, hầu hạ Tần Vương điện hạ lâu như vậy, đây là lần đầu tiên bà thấy hắn tức giận như thế, cho dù chuyện lớn thế nào, hắn đều có thể lạnh lùng mà xử lý, thế nhưng, giờ khắc này, hắn căn bản không khống chế được mình!

Đây rốt cuộc là chuyện gì?

“Các người thông đồng bao nhiêu lần rồi? Sau lưng bổn vương đã làm những chuyện gì?”

Long Phi Dạ càng hỏi càng khó nghe, rốt cục, Hàn Vân Tịch cũng nổi giận! Nàng không làm cái gì cả, sao phải chột dạ?

Ngay lúc Long Phi Dạ vẫn còn muốn chất vấn tiếp, Hàn Vân Tịch đột nhiên hung hăng gỡ tay của hắn ra, Long Phi Dạ rất bất ngờ, cứ như vậy mà để Hàn Vân Tịch giãy ra được.

Ai ngờ, Hàn Vân Tịch không chỉ gỡ tay của hắn ra, hơn nữa còn thuận tay đẩy mạnh ra, làm cho Long Phi Dạ ngã sóng xoài trên mặt đất.

Nàng cũng nổi giận!

Nàng đứng lên, nghiêng người lại gần Long Phi Dạ, tức giận ngút trời nói: “Long Phi Dạ, làm ơn giữ cái miệng mình cho sạch sẽ, Hàn Vân Tịch ta mặc dù chỉ là vợ trên danh nghĩa của chàng, nhưng mà, trong sạch của ta còn chưa đến lượt chàng hỏi! Ta với Cố Thất Thiếu không làm chuyện gì cả, ta là ta, hắn là hắn, ta cũng không biết hắn đến đây làm cái gì, càng không biết chuyện chàng nói dẫn chàng đi Dược Thành là chuyện gì! Còn nữa, làm phiền tăng thêm hộ vệ, nếu không, tiếp theo lại có những kẻ xâm nhập, thì đừng đổ lên đầu ta! Còn nữa, ta sở dĩ giả đau giúp hắn chạy trốn, đó là bởi vì châm ta đâm hắn có độc, không nhanh chóng giải độc sẽ bị hủy đi bàn tay. Hắn tốt xấu cũng từng cứu mạng ta, ta không muốn lấy oán trả ơn, chỉ thế thôi!”

Hàn Vân Tịch một hơi tức giận nói xong, thở hồng hộc, nàng không ý thức được rằng mình đã giải thích rất nhiều, càng không ý thức được mình đã làm ra một chuyện kinh khủng tới mức nào.

Chỉ biết rằng, Triệu ma ma đứng cạnh cửa đã sớm bị nàng dọa ngất đi.

Ngay kể cả đương kim Thánh thượng muốn hung hăng như thế với Tần Vương điện hạ, cũng phải dè chừng!

Hàn Vân Tịch thế mà lại đẩy ngã Tần Vương trên mặt đất, lại còn hung hăng như thế…

Long Phi Dạ lấy khuỷu tay chống xuống, kinh ngạc nhìn Hàn Vân Tịch, không thể không thừa nhận, hắn có chút trở tay không kịp, hắn cũng không nghĩ tới Hàn Vân Tịch sẽ có phản ứng gay gắt như thế.

Nữ nhân này, thế mà… lại dám bạo phát phẫn nộ với hắn! Hơn nữa, lại còn hết sức giận dữ.

Mấy câu nói sau của nàng chính là đang giải thích sao?

Hắn nheo đôi mắt, lạnh lùng nhìn nàng, cho dù là hắn đang nằm trên mặt đất, khí chất trên người một chút cũng không giảm.

Hàn Vân Tịch cũng lạnh lùng nhìn hắn chằm chằm, thề sống chết bảo vệ tôn nghiêm của mình.

Hai người đều trợn mắt nhìn nhau, một bước không nhường.

Đột nhiên, Long Phi Dạ đứng dậy, Hàn Vân Tịch lập tức lùi lại, nhìn hắn đứng lên, nàng vẫn chưa hết tức giận, một mặt phẫn nộ, đến cả mắt cũng không thèm chớp, dường như muốn nhìn xoáy trên mặt hắn thành một cái hố.

Ai biết, Long Phi Dạ vừa đứng lên liền lập tức lại gần nàng, nàng lùi lại một bước lớn, quật cường nhìn hắn.

Long Phi Dạ lại bước thêm một bước dài, Hàn Vân Tịch lại càng lui về sau, nhưng ánh mắt vẫn không hề e sợ.

Long Phi Dạ tiếp tục tới gần, Hàn Vân Tịch lại lùi tiếp, rất nhanh, lưng Hàn Vân Tịch đã chạm đến vách tường, Long Phi Dạ đã ở ngay trước mặt nàng, khoảng cách chỉ có một bước.

Hai người còn đang phẫn nộ nhìn nhau, mắt đọ mắt, cả bầu không khí đều yên tĩnh.

Cũng không biết yên tĩnh được bao lâu, đột nhiên, Long Phi Dạ bước lại gần, một tay đặt bên cạnh đầu nàng trên vách tường, rõ ràng là chỉ cách nhau có một bước, thế nhưng, trong chốc lát, Hàn Vân Tịch lại cảm thấy thân thể này cao ngạo này sừng sững như một ngọn núi cao, bộ trang phục đen thần bí như chứa đựng sức mạnh to lớn bên trong, hết thảy đều như có thể dời núi lấp biển, đập vào mặt nàng.

Cuối cùng, Hàn Vân Tịch mới ý thức được bản thân mình đã làm ra điều gì.

Nàng… sợ hãi rồi!

“Long Phi Dạ, ta…”

Hàn Vân Tịch lại muốn giải thích, đâu ai biết, Long Phi Dạ đột nhiên cúi đầu, lấy môi chặn môi, phong tỏa tất cả những lời nàng định nói ra.

Môi của hắn, thật mát quá.

Đó là cảm giác đầu tiên của Hàn Vân Tịch, nàng còn chưa kịp cảm nhận được gì nhiều, vị mát lạnh kia đã biến mất, mà lòng của nàng, lúc này mới lộp bộp mấy tiếng, có chút luống cuống…

Long Phi Dạ, hắn… là ý gì chứ?

“Hàn Vân Tịch, từ hôm nay trở đi, trong sạch của nàng là của bổn vương, không có lần sau nữa, nhớ cho kĩ.”

Long Phi Dạ lạnh lùng dứt lời, buông tay ra, quay người đi, để lại một Hàn Vân Tịch vẫn còn đang ngây ngốc, tâm hoảng loạn, thẫn thờ đến nửa ngày.

Nàng đưa tay nhẹ lau qua môi, dường như có thể cảm giác được khí tức lạnh buốt hắn lưu lại, nhưng mà, tại sao tất cả những cảm giác vừa rồi, tựa như là một giấc mộng không chân thực?

Mặc dù chỉ là ấn trên môi một cái, thế nhưng, đây đúng nghĩa là hôn!

Long Phi Dạ, rốt cuộc là chàng có ý gì?

Có lẽ, đến ngay cả hắn cũng không biết, hắn vừa rời đi, liền lập tức hạ lệnh: “Điều động hết thảy lực lượng, điều tra Cố Thất Thiếu, bao gồm cả Mộc gia”

Trở lại viện của mình, hắn nhẹ nhàng nhảy lên nóc nhà ngồi, khóe môi vẫn luôn mím chặt giờ mới thả lỏng đôi chút, hắn nhẹ nhàng mơn trớn đôi môi, đáy mắt đen sâu thẳm, lóe lên ánh sáng khiến người ta nhìn không thấu.

Tâm của hắn, tĩnh lặng như nước, lạnh lẽo như băng, cuộc sống của hắn, luôn theo kế hoạch, vậy mà, từ sau khi nữ nhân này đến, liên tục xuất hiện ngoại lệ.

Hàn Vân Tịch, bổn vương đã quyết định dùng nàng, sẽ không cho nàng có cơ hội phản bội!

Hôm sau, Hàn Vân Tịch vẫn còn hốt hoảng, chưa hoàn hồn, Long Phi Dạ lại đột nhiên xuất hiện tại cửa thư phòng của nàng, nàng hoảng tới mức đứng lên, mà Triệu ma ma đang bê cốc trà tiến vào lại tuột tay làm rơi vỡ.

Triệu ma ma hôm qua không nhìn ra được tại sao mọi chuyện lại như thế, nhưng mà, chuyện phát sinh trước mặt bà, đủ để bà cả đời khó quên.

Bà một tiếng cũng không dám nói, chỉ coi hôm qua cái gì cũng không nhìn thấy, vội vã thu thập mảnh vỡ.

Nhưng mà, Long Phi Dạ lại phản ứng như chưa từng xảy ra chuyện gì, hắn lạnh lùng nói với Hàn Vân Tịch, “Nàng ra đây.”

Làm cái gì?

Hàn Vân Tịch tự hỏi trong lòng, đã sớm không thấy sự hung bạo dữ dằn hôm qua rồi, thấy Long Phi Dạ rời đi, nàng liền vội vã đi theo.

Hai người đi đến trong viện, thấy một bàn kim châm ám khí, Hàn Vân Tịch mới hiểu ra, hắn ta là đến dạy nàng ám khí.

Nàng từ hôm qua đến nay đều không tập trung, quên mất chuyện này, hắn ngược lại rất tỉnh táo, đã đích thân đến đây.

Cũng không biết vì sao, đáy lòng Hàn Vân Tịch hiện lên một tia mất mát.

Long Phi Dạ, hôm qua, chàng bá đạo tuyên bố quyền sở hữu của mình là kiềm chế tự do của ta, chỉ thế thôi phải không?