Vân Tịch Truyện - Thiên Tài Tiểu Độc Phi

Chương 348: Hôn sự, xảy ra chuyện lớn




Sở Tây Phong đưa Cố Bắc Nguyệt đến Cố phủ, còn chưa vào đã lập tức chạy về, hắn muốn biết rằng chủ tử của hắn sẽ phản ứng thế nào sau khi biết Cố Bắc Nguyệt không sao.

Hắn cảm thấy Hàn Vân Tịch không cần dùng những biện pháp khác khiến điện hạ không vui, chỉ cần cứu được Cố Bắc Nguyệt đã chạm đến ranh giới cuối cùng của điện hạ.

Khi Sở Tây Phong xuất hiện trước mặt Tần Vương điện hạ, thấy hắn yên lặng xem mật hàm, Sở Tây Phong vô cùng kinh ngạc, hắn sợ hãi thăm dò một câu: "Điện hạ, Cố Bắc Nguyệt đã trở về, bình yên vô sự..."

"Ừm." Long Phi Dạ chỉ nhàn nhạt trả lời một câu.

Chỉ như vậy?

Sở Tây Phong hồ nghi, không đúng!

Điện hạ chú ý Cố Bắc Nguyệt từ lâu, khó có được cơ hội này, còn ra giá lớn như vậy, điện hạ không có một chút phản ứng gì sao?

Đã xảy ra chuyện gì sao?

Sở Tây Phong lui ra, lập tức tìm Triệu ma ma hỏi, Triệu ma ma cười đến không ngậm miệng được từ lâu: "Vương phi nương nương có biện pháp trị điện hạ!"

"Bà đừng nói láo! Rốt cuộc là có chuyện gì?" Sao Sở Tây Phong có thể tin tưởng chứ.

Dựa vào tính tình của điện hạ, cho dù đối mặt với cô gái mình thích, hắn cũng rất bình tĩnh lạnh lùng.

"Vương phi nương nương có tuyệt chiêu, vừa ra chiêu điện hạ tuyệt đối ngoan ngoãn!" Tâm tình Triệu ma ma vô cùng tốt.

"Triệu ma ma!" Sở Tây Phong gấp gáp.

Lúc này Triệu ma ma mới hạ thấp giọng giải thích với hắn, Sở Tây Phong nghe đến trợn mắt hốc mồm, quả thật không thể tin được trên thế giới này có nữ nhân nào dám đùa giỡn điện hạ như thế.

Hắn tự lẩm bẩm: “Hèn gì hắn không truy cứu gì cả...”

Hắn không nhịn được suy nghĩ, lỡ như ngày nào đó Hàn Vân Tịch đốt Tần Vương phủ trong một ngọn lửa, có phải một nụ hôn cũng có thể giải quyết điện hạ hay không?

Nữ nhân, thật sự không phải dạng vừa!

Mật hàm của Đường Môn không ngừng, lúc này Long Phi Dạ chạy tới cũng không kịp, chỉ có thể để Đường Li tự cầu phúc.

Có trời mới biết khi Đường Li biết nguyên nhân vì sao Long Phi Dạ đột nhiên trờ về, hắn có bực chết hay không?

Trời tối người yên, Vân Nhàn các và tẩm cung đều đen kịt, người chưa ngủ.

Hàn Vân Tịch tựa ở bên cửa sổ, cái cằm chống lên tay, một tay khác vuốt ve đôi môi mềm mại, đến bây giờ cũng còn cười ngây ngô.

Tên kia rất để ý.

Để ý chuyện này, nhưng lại không nói ra.

Hàn Vân Tịch đã từng để ý chuyện Đoan Mộc Dao như thế, nàng không nhịn được nghĩ hôm nay có phải Long Phi Dạ cũng có cảm giác như nàng trước kia hay không?

Được người mình thích lâu như vậy để ý, thật là một chuyện rất hạnh phúc. Giống như rốt cuộc cũng phát hiện, người mình thích cũng thích mình.

Không gian an tĩnh, dành cho quân ngữ; thiên hạ phân tranh, dành cho quân mưu; phồn hoa tan nát, dành cho quân lão. Nguyện nắm được trái tim một người, đến già cũng không rời khỏi!

Long Phi Dạ, nếu chàng để ý thì trời càng trong xanh hơn.

Trong tẩm cung, Long Phi Dạ nằm trên ghế xích đu dài, trong tay bưng ly rượu, hắn im lặng không nói nhìn ra ngoài cửa sổ, cũng không biết hắn nhìn qua Vân Nhàn các, hay là nhìn qua ngọn cây có ánh trăng lưỡi liềm kia.

Rất rất lâu sau đó, hắn nhàn nhạt mở miệng: “Có tin tức của Hùng Xuyên và Di Thiên Hồng Liên không?”

Xà quả, Hùng Xuyên, Di Thiên Hồng Liên, ba vị thuốc này dùng để giải Mi độc cho câm bà bà, trước mắt với hắn mà nói, không có chuyện gì quan trọng hơn chuyện tìm ba vị thuốc này.

Điều duy nhất có thể xác định là Xà quả trên tay Cổ Thất Sát, mà hai vị thuốc kia vẫn luôn không có tin tức.

Ám vệ hiện lên từ trong bóng tối: "Bẩm điện hạ, vẫn không có tin tức, chỉ tra được Hùng Xuyên đã từng xuất hiện ở sàn đấu giá, cụ thể còn đang điều tra."

Long Phi Dạ phất tay ra hiệu ám vệ lui ra, hắn biết rõ mấy vị thuốc này cũng không dễ tìm.

Bây giờ, hắn chỉ đợi Đường Li mang Bạo Vũ Lê Hoa tới, Xà Quả, tình thế bắt buộc thì hắn...

Đêm càng khuya, lại có một bóng người lang thang xung quanh phủ Tần Vương.

Trong đêm tối, yêu dã áo đỏ có một vẻ xinh đẹp yêu dã không thể nói thành lời, giống như Bỉ Ngạn Hoa chậm rãi nở rộ trong bóng đêm, thần bí mà cao quý.

Cho đến khi trời gần sáng, bóng hồng này mới đi tới một nóc nhà của nhà nghỉ gần đó.

Dám tản bộ ở xung quanh phủ Tần Vương lâu như vậy, trên đời này không có mấy người, Cố Thất Thiếu được xem là một người.

Hắn quanh quẩn cả một đêm, cũng không có cách nào tránh thoát khỏi ám vệ đột nhập vào phủ Tần Vương.

Hắn nhớ mấy tháng trước hắn còn đi vào mấy lần, có trời mới biết Long Phi Dạ tăng cường phòng thủ lúc nào.

"Trời ạ, nhớ độc nha đầu nhà ta quá!”

Hắn tự lẩm bẩm, lười biếng đặt hai tay gối lên cái ót nằm xuống nóc nhà, đương nhiên, hắn không chỉ nhớ độc nha đầu, mà còn đến thăm dò, về phần thăm dò cái gì, cũng chỉ có chính hắn biết.

Chưa ngủ bao lâu, bồ câu đưa tin khiến hắn tỉnh giấc, Mộc Linh Nhi gửi thư.

Mộc Linh Nhi đã đồng ý với hắn tìm Hùng Xuyên và Di Thiên Hồng Liên, hắn cũng không biết Mộc Linh Nhi đi đâu tìm, tóm lại từ đó về sau, hắn cũng không gặp lại Mộc Linh Nhi nữa.

Cố Thất thiếu vửa mở mật hàm, vừa suy nghĩ, có phải hắn để Mộc Linh Nhi đi tìm vị thuốc mãi mãi cũng tìm không thấy, nha đầu kia sẽ mãi mãi cũng không tới phiền hắn nữa hay không?

Nghĩ đến đây, chính hắn cũng cười.

Mấy ngày sau đó, Long Phi Dạ cũng không hề rời khỏi phủ Tần Vương, hắn ở trong phủ, Hàn Vân Tịch căn bản không ra khỏi cửa.

Lần đầu tiên Hàn Vân Tịch nhìn thấy Long Phi Dạ luyện kiếm, hắn mang trang phục trắng, phất ngân bạch trường kiếm, người theo kiếm đi, khi thì gấp khi thì chậm, bổ, đâm, điểm, xuyên, nhấc mỗi một động tác đều dứt khoát lưu loát.

Thật sự Hàn Vân Tịch xem không hiểu, nàng chỉ cảm thấy đẹp trai ngây người.

Long Phi Dạ luyện đến trưa, Hàn Vân Tịch cũng xem đến trưa.

Nếu như không phải mình không thể luyện nội công, nàng nhất định kêu Long Phi Dạ dạy nàng kiếm thuật.

Thấy Long Phi Dạ dừng lại, nàng lập tức ân cần đưa nước lên, tựa như một người hầu bên cạnh.

Thật ra nàng còn rất nhiều chuyện phải làm, chỉ là khó lắm hắn mới ở trong phủ, nàng muốn nhân cơ hội ở bên cạnh hắn.

"Thuốc của Bách Lý Minh Hương thuận lợi cả chứ?" Long Phi Dạ nhàn nhạt hỏi.

Sau sự “để ý” hôm đó, hắn vẫn như cũ, không có thay đổi gì đặc biệt, dường như chưa từng xảy ra chuyện gì.

Đương nhiên người ngoài nhìn thấy như vậy, nhưng Hàn Vân Tịch lại cảm giác hai người gần thêm không ít, ít nhất nàng có thể không kiêng kỵ mà quấy rối hắn.

"Cũng rất thuận lợi, chỉ là..."

Hàn Vân Tịch chần chừ một lúc, vẫn nói: "Điện hạ, cô nương này không dễ dàng, ta muốn thử cứu nàng."

Mặc dù không ai biết sau khi nuôi thành mỹ nhân máu, Bách Lý Minh Hương sẽ thế nào, nhưng dựa vào độc thuật của Hàn Vân Tịch mà đoán, Bách Lý Minh Hương sống không nổi, chỉ là kiểu chết không xác định mà thôi.

Thấy Long Phi Dạ nhíu mày, Hàn Vân Tịch vội vàng giải thích: "Cam đoan không ảnh hưởng tới mỹ nhân máu."

Lúc này Long Phi Dạ mới nói ba chữ: "Tùy ý nàng..."

Đối với hắn, Bách Lý Minh Hương cũng chỉ là một thuộc hạ mà thôi, thậm chí hắn cũng sắp quên hình dáng nàng thế nào rồi.

"Điện hạ, bà lão câm có tin tức sao?" Hàn Vân Tịch chưa hề quên chuyện này, cũng luôn nhớ tới vị công tử áo trắng của Ảnh tộc.

Liên quan tới nàng thân thế, dường như câm bà bà và công tử áo trắng cũng hoàn toàn không có tin tức.

Có lúc, nàng thà rằng mình là con gái của Hàn Tòng An, tiểu thư của dòng dõi Hàn gia mà thôi, không có nhiều bí mật như vậy.

Bí mật nhiều, âm mưu cũng nhiều, nguy hiểm càng nhiều, đến nay nàng cũng còn hoài nghi Thiên Tâm phu nhân khó sinh là có người động tay chân, muốn bóp chết nàng từ trong bụng mẹ.

Không tra được rốt cuộc năm đó Thiên Tâm phu nhân xảy ra chuyện gì, phụ thân của nàng là người thế nào, sao nàng có thể an tâm chứ?

"Không có tin tức, khả năng tìm thấy không cao, tốt nhất nàng đừng ôm hi vọng quá nhiều." Long Phi Dạ nhàn nhạt nói.

Hàn Vân Tịch không nói chuyện, nhớ tới bà lão câm, lại đầy áy náy.

Nàng thành thật nói: "Điện hạ, trong ba vị thuốc, đã tìm được Xà Quả rồi."

Vừa dứt lời, ánh mắt bình tĩnh của Long Phi Dạ liền hiện lên một tia sáng: "Xà Quả?"

Hàn Vân Tịch lấy đồ ra: "Thú nhỏ lấy ra đó, có trời mới biết nó còn giấu bao nhiêu đồ tốt nữa!"

Long Phi Dạ dò xét một phen, không thể khẳng định đây chính là Xà Quả, lớn hơn Xà Quả hắn nhìn thấy trong tay Cổ Thất Sát một chút.

"Điện hạ, chàng giữ đi, hai vị thuốc còn lại, e là sẽ khó tìm." Không tìm được bà lão câm, ngược lại tìm được thuốc trước, cả người Hàn Vân Tịch cũng không còn khí lực, cũng lười giữ Xà Quả.

Long Phi Dạ yên lặng để vào trong tay áo, cũng không nói thêm gì.

Đáy mắt hắn hiện lên một vòng lãnh ý, Cổ Thất Sát, lần này bản vương nhất định sẽ chơi đùa rất vui với ngươi!

Đang nói chuyện, Sở Tây Phong vội vã chạy đến: "Điện hạ, điện hạ xảy ra chuyện lớn!"

Điều Long Phi Dạ không thích nhất chính là thuộc hạ của hắn hoảng loạn, hắn không vui hỏi: "Chuyện lớn cỡ nào?"

"Thái tử xảy ra chuyện!" Sở Tây Phong thở hồng hộc nói.

Long Phi Dạ không để trong lòng, Thái tử là người rất thức thời, dựa vào tình thế trước mắt, Thái tử cũng sẽ không làm ra chuyện khác người gì, mà Thiên Vy Hoàng đế cũng sẽ không làm gì Thái tử.

Biện pháp tốt nhất của hai cha con này chính là liên thủ.

"Thế nào?" Hàn Vân Tịch rất tò mò.

"Hoàng Thượng ban hôn cho hắn, ban Mục Lưu Nguyệt của phủ Tướng quân cho hắn!" Sở Tây Phong thành thật nói.

Vừa dứt lời, Hàn Vân Tịch liền sửng sốt. Mục Lưu Nguyệt, Sở Tây Phong không đề cập tới, nàng cũng sắp quên mất người này.

Cô nương này đã từng là bạn thân nhất của Trường Bình công chúa, phách lối nhất thời, sau này bởi vì đánh cược thua, không thực hiện hứa hẹn mà thanh danh bại hoại, không dám ra ngoài.

Nhớ ngày đó, vẫn là ca ca của nàng Mục Thanh Vũ cởi hết áo thay nàng chạy một vòng trên đường cái.

Những cô gái thế này, dù xuất thân có tốt đi nữa, cũng không gả vào gia đình tốt. Quý tộc thế gia, danh môn vọng tộc lấy dâu và gả con gái khác nhau, gả con gái sẽ xem gia thế đối phương, nhưng cưới vợ coi trọng nhất hẳn là danh dự phẩm hạnh.

Thái tử thế mà lại cưới nữ nhân thế này? Không, xác thực mà nói, Thiên Ninh Hoàng tộc chấp nhận nữ nhân thế này sao?

Hàn Vân Tịch không tin tưởng được!

Không thể nghi ngờ, chuyện này cũng vượt quá dự kiến của Long Phi Dạ, hắn lạnh lùng hỏi: "Mục đại tướng quân có ý gì?"

"Trong cung vừa mới truyền tin tức, lúc này đoán chừng thánh chỉ mới đến phủ Tướng quân mà thôi." Sở Tây Phong nghiêm túc trả lời.

"Đúng rồi, điện hạ, mấy ngày trước ta và Sở Tây Phong thấy Thái tử đi phủ Tướng quân, ở cùng một chỗ với Mục Thanh Vũ."

Thà Hàn Vân Tịch tin rằng Thái tử Long Thiên Mặc chủ động tìm Mục Thanh Vũ, cũng không nguyện ý tin Mục Thanh Vũ vì chuyện quân lương mà chủ động đụng vào Thái tử.

Quốc Cữu phủ sau lưng Thái tử, xác thực có thực lực cung cấp quân lương và lương thực cho Mục Thanh Vũ.

"Đến thời hạn Thiên Vy cho Mục Thanh Vũ rồi sao?" Long Phi Dạ hỏi, không phải hắn quên chuyện này, mà là hắn thấy trong thế cục thế này, Thiên Vy Hoàng đế không đến mức thật sự làm gì Mục Thanh Võ, hắn còn không kịp lôi kéo phủ Tướng quân mà!

"Hai ngày trước đã đến rồi, cũng không thấy Thiên Vy Hoàng đế làm gì Mục Thanh Vũ!" Sở Tây Phong nói.

Bất kể nói thế nào, Thiên Vy Hoàng đế ban hôn cũng là một hành vi lôi kéo, trước mắt phải xem ý kiến của Mục lão tướng quân như thế nào.

Một khi phủ Tướng quân và Quốc Cữu phủ đứng cùng một phe, sẽ là một uy hiếp lớn đối với Long Phi Dạ!

Việc này, chỉ có thể tạm thời yên lặng theo dõi mà thôi.

Lại qua mấy ngày, cuối cùng Đường Li cũng tới, hắn phong trần mệt mỏi, thế mà còn mặc trang phục tân lang, có trời mới biết hắn đã trải qua cuộc chạy trốn như thế nào.

Hắn mới vừa vào cửa, còn chưa thấy Hàn Vân Tịch, Long Phi Dạ liền kéo hắn đi: "Đi Dược Quỷ cốc!"