Vân Tịch Truyện - Thiên Tài Tiểu Độc Phi

Chương 441




Quân Diệc Tà cũng chưa từng nhìn Bạch Ngọc Kiều. Hắn rút từng cây kim châm trên vai ra.

"Sư phụ đâu?"

Bạch Ngọc Kiều đi vòng qua trước mặt hắn, cười hì hì nói, "Sư ca sẽ cầu xin ta chứ? Nếu ngươi cầu xin, ta sẽ nói cho ngươi biết."

Quân Diệc Tà vốn đã phi thường khó chịu, nghe lời này một cái, lập tức nâng tây lên thành cái tát. Bạch Ngọc Kiều đã quá biết tính tình vị sư ca này, đã sớm lẩn tránh ra xa xa, "Sư phụ ở bến tàu chờ ngươi đấy!"

Quân Diệc Tà hung tợn liếc mắt, cảnh cáo nàng, lúc này mới xoay người nhìn về phía biển khơi.

Dọc theo đường đi, Quân Diệc Tà đều yên lặng không nói. Buổi tối ngày hôm đó, thuyền cập bến vào bờ. Hắn vừa lên bờ, cũng không lập tức đi tìm sư phụ hắn, cũng không có sửa sang bản thân, mà là liên lạc với thủ hạ của hắn để làm ba chuyện.

Chuyện thứ nhất chính là tung ra tin tức: Bắc Lịch Khang Vương đã đột phá thành công bao vây của Bách Lý thủy quân, rời khỏi Đảo Ngư Châu.

Chuyện thứ hai là bỏ ra nhiều tiền, phái người đến Nữ Nhi thành cùng Tiêu Diêu thành, mời một nhóm lớn sát thủ, truy sát Cố Thất Thiếu.

Chuyện thứ ba chính là hạ lệnh phong tỏa tất cả sản nghiệp của Âu Dương Ninh Nặc ở Bắc Lịch, ngăn chặn toàn bộ thương hội ở Biên Cảnh, ra lệnh cấm giao thương cùng Thiên Ninh.

Nếu Quân Diệc Tà còn sống rời khỏi Đảo Ngư Châu, kẻ nào ban đầu làm nhục hắn, phản bội hắn, tất cả, hắn sẽ không bỏ qua!

Làm xong ba chuyện này, Quân Diệc Tà tự thu thập bản thân sạch sẽ, mới để cho Bạch Ngọc Kiều dẫn đường đi gặp Bạch Thanh Ngạn.

Dọc theo con đường, cuối cùng Quân Diệc Tà cũng nói chuyện với Bạch Ngọc Kiều.

"Sư phụ trở lại khi nào?" Hắn thấp giọng hỏi.

"Mấy ngày trước, đột nhiên đến Bách Độc môn, ta cũng bị dọa cho giật mình." Bạch Ngọc Kiều cười nói.

Nàng một mực trông coi Bách Độc môn. Một bên phải đề phòng trị thành quấy rầy, một bên phải nghĩ biện pháp cứu Quân Diệc Tà, bận rộn quá sức.

"Sư phụ có nói gì không?" Quân Diệc Tà lại hỏi.

Bạch Ngọc Kiều lắc đầu một cái, "Tính tình sư phụ không phải là ngươi cũng không biết, với ngươi đã kiệm lời như thế, sẽ không nói nhảm nhiều với ta."

Quân Diệc Tà liếc mắt nhìn nàng, lúc này mới hỏi chuyện sư phụ cứu hắn rời đi Đảo Ngư Châu như thế nào. Bạch Ngọc Kiều vừa nhắc tới Độc Vụ, Quân Diệc Tà liền biết rõ, Độc Thuật của sư phụ đã nâng cao thêm một bước.

Bao năm không thấy, bao năm không tới cửa, Quân Diệc Tà có chút sợ hãi. Thời điểm hắn ba tuổi, cha đẻ liền qua đời. Thật ra trong lòng hắn, sư phụ chính là phụ thân.

Chẳng qua hắn một mực không hiểu, vì sao năm hắn mười ba tuổi, sư phụ phải rời đi.

Quân Diệc Tà còn chần chờ, bên trong cửa liền truyền tới một thanh âm trầm thấp, "Là Tiểu Tà tới sao?"

Tiểu Tà, cái tên ngây thơ đến buồn cười. Cho dù Bắc Lịch hoàng đế cũng không gọi hắn như thế. Nhưng sư phụ, lại luôn gọi hắn như vậy.

Trong mắt Quân Diệc Tà vốn cuồng ngạo, lại lóe lên một tia thương cảm, cũng rất nhanh thì biến mất, không thấy gì nữa. Hắn đẩy cửa phòng ra, sải bước, đi vào.

Chỉ thấy bên trong nhà, ngồi cạnh bàn trà là một nam nhân khoảng hơn 40 tuổi. Mặc dù nuôi râu quai nón, nhưng cũng không lộ vẻ già cả. Ngược lại còn lộ ra vẻ một nam nhân ngộ đạo thành thục. Người này có một đôi tròng mắt đen thâm thúy, nhìn như bình tĩnh, lại giấu liễm đến mức có thể nhìn rõ hết thảy hàn triệt trong mắt.

Hắn mặc một bộ trường sam đơn giản màu xám, thanh thản ngồi ở cạnh bàn trà, làm cho người ta có một loại áp lực không cách nào hình dung. Cùng là đến tuổi này, nếu Thiên Huy Hoàng Đế đến trước mặt hắn đến, sợ là đều phải kém người này một bậc uy nghiêm.

Quân Diệc Tà đến trước mặt hắn, cung cung kính kính chắp tay hành lễ, "Sư phụ, hồi lâu không thấy, đồ nhi quá mức nhớ nhung."

Bạch Thanh Ngạn tự tay đỡ hắn dậy, nhàn nhạt nói, "Nếu thầy chậm một bước, cái mạng nhỏ này của ngươi chẳng phải sẽ mất oan uổng?"

"Kẻ hạ độc là một tên gia hỏa, Cố Thất Thiếu, lai lịch không biết. Lúc trước từng giao thủ qua, đồ nhi không biết Độc Thuật của hắn lại lợi hại như vậy!" Quân Diệc Tà nghiêm túc nói.

"Độc kia quả thật lợi hại, chắc hẳn Độc Thuật Viễn người này cao hơn ngươi nhiều."

Bạch Thanh Ngạn vừa nói, một bên tỏ ý Quân Diệc Tà ngồi, lạnh nhạt, yên lặng, giống như những đại sư hơn trăm tuổi lánh đời.

"Độc trên vai đồ nhi..."

Quân Diệc Tà còn chưa nói xong, Bạch Thanh Ngạn liền lấy ra một búi kim châm, đều biến thành màu đen, "Độc này, thầy cũng không biết. Nhưng nhìn dáng dấp ngươi thì chính là tội nữ nhân kia hạ độc."

"Sư phụ cũng biết là Hàn Vân Tịch?" Quân Diệc Tà rất buồn bực.

"Cũng là lần này rời núi mới nghe nói." Bạch Thanh Ngạn nhàn nhạt nói.

Quân Diệc Tà hạ thấp giọng, "Sư phụ, người của Ảnh tộc liều chết bảo vệ nàng. Hơn nữa, độc thú của Độc Tông ở trong tay nàng!"

Đáy mắt Bạch Thanh Ngạn rốt cuộc có chút gợn sóng, "Ý ngươi là gì?"

"Nữ nhân này có thể là chi hậu của Tây Tần hoàng tộc. Đồ nhi một mực điều tra thân thế nàng, chỉ tiếc, đầu mối đều bị người khác xóa sạch!" Quân Diệc Tà vừa nói, lại tiếp lời "Nhưng năm đó, Tây Tần hoàng tộc rõ ràng đã tuyệt hậu. Có thể là đồ nhi suy nghĩ nhiều. Tên Ảnh tộc kia, chẳng qua là hướng về phía độc thú."

"Tây Tần hoàng tộc... Hoàng tộc..." Bạch Thanh Ngạn tự lẩm bẩm đứng lên, "Không nghĩ tới Ảnh tộc còn có người có thể sống sót đến hôm nay."

"Sư phụ, đồ nhi từng lôi kéo hắn, chỉ tiếc..." Quân Diệc Tà thật đáng tiếc.

"Ngươi có bị bại lộ thân phận?" Lúc này Bạch Thanh Ngạn mới gấp.

"Sư phụ yên tâm, người biết thân phận của ta, trừ Bắc Lịch Hoàng Đế, người bên ngoài tuyệt đối không biết được." Quân Diệc Tà nghiêm túc trả lời.

Chính là bởi vì thân phận của hắn và sư phụ rất đặc thù, cho nên mấy năm nay, Bắc Lịch Hoàng Đế mới dung túng hắn như thế, cho hắn quyền hạn lớn như vậy.

Hắn, xuất thân từ Hắc Tộc, là một trong Thất quý tộc! Năm đó, chính mắt gia gia hắn nhìn thấy huyết mạch cuối cùng của Tây Tần hoàng tộc, bị U Tộc bắn chết.

Năm đó, hoàng tộc cừu hận lẫn nhau. Thất quý tộc hỗn chiến, chính là Hắc Tộc một tay khơi mào ra.

Hắc Tộc là tộc có dã tâm lớn nhất trong Thất quý tộc, khích bác hòa bình hai hoàng tộc Tây Tần cùng Đông Tần. Sau đó khơi mào nội chiến, chỉ tiếc Hắc Tộc không đủ năng lực lực thu thập tàn cuộc. Cuối cùng, chính Hắc Tộc cũng bị tổn thất nặng nề, không thể không quy ẩn.

Mà sư phụ hắn, Bạch Thanh Ngạn, xuất thân từ Phong Tộc, cũng là một trong Thất quý tộc!

Cho tới nay, Phong Tộc cùng Hắc Tộc đều là đồng minh. Phụ thân hắn cùng sư phụ, thân mật như huynh đệ. Khi phụ thân chết đã đưa hắn, giao phó cho sư phụ, cũng hy vọng hắn và sư phụ có thể liên thủ, thực hiện đại nghiệp của Hắc Tộc năm đó vẫn chưa xong.

Sư phụ đưa hắn, giao phó cho Bắc Lịch Hoàng Đế, lấy thân phận Thất quý tộc cám dỗ Bắc Lịch Hoàng Đế. Ngoài ra, còn cam kết vì Bắc Lịch Hoàng Đế cạnh tranh thiên hạ. Thật ra thì chỉ muốn lấy Bắc Lịch Quốc làm đá lót đường mà thôi.

Quân Diệc Tà tưởng rằng hai hoàng tộc Tây Tần cùng Đông Tần đều đã tuyệt diệt. Thất quý tộc cũng phần lớn lánh đời không cạnh tranh, cuối cùng, thiên hạ sẽ thuộc về Hắc Tộc của hắn! Nhưng khi vị Bạch Y công tử người Ảnh tộc đó xuất hiện, Hàn Vân Tịch xuất hiện, lại làm hắn có cảm giác uy hiếp. Hắn một mực không nhắc đến sự tình Ảnh tộc với Hàn Vân Tịch, chính là trong lòng có nỗi băn khoăn thật sự. Hắn luôn muốn tìm sư phụ thương lượng chuyện này. Chỉ tiếc, không tìm thấy.

Thật may, bây giờ sư phụ đã tới!

Bạch Thanh Ngạn trầm mặc, một tay nhẹ nhàng gõ bàn, cũng không biết đang suy nghĩ cái gì. Quân Diệc Tà nhìn hắn, không dám đánh nhiễu.

Hồi lâu sau, Bạch Thanh Ngạn mới mở mắt ra, thấp giọng, "Trước tiên, ngươi quay về Bắc Lịch, điều tra rõ sự tình Mã Trang Nam Đô. Chuyện Hàn Vân Tịch cùng Ảnh tộc... Hãy để cho thầy đi tìm hiểu một chút nữa."

Nghe lời này một cái, Quân Diệc Tà liền kinh hãi, "Mã Trang Nam Đô có chuyện gì xảy ra?"

Lúc này, Bạch Ngọc Kiều một mực ngoan ngoãn đợi ở một bên mới mở miệng, đem ôn dịch ở Mã Trang Nam Đô nói tường tận. Bây giờ, ôn dịch đã khuếch tán ra ngoài phạm vi Mã Tràng Nam Đô, ảnh hưởng đến mấy mục trường(1) xung quanh. Bắc Lịch hoàng đế đang gấp điên.

(Chú thích:

(1)    Mục trường: kiểu trang trại nuôi gia súc bình thường.

Có thể so sánh với "Mã trang" là chỗ nuôi ngựa chiến.)

Cuối cùng, Quân Diệc Tà đã minh bạch, vì sao Bắc Lịch Hoàng Đế không xuất binh cứu hắn. Hoá ra là phát sinh chuyện lớn như vậy!

Mã Tràng, mục trường. Đây chính là mạch sống của Bắc Lịch!

"Chuyện này, sợ là có gì bất thường chứ?" Quân Diệc Tà nghi ngờ hỏi.

"Bất kể ngươi muốn làm gì, phải chiếu cố thật tốt cho đá lót đường của ngươi. Dẫn theo Ngọc Kiều, ngày sau Ngọc Kiều liền theo ngươi. Bách Độc môn không có gì cần các ngươi bận tâm." Bạch Thanh Ngạn nghiêm túc nói.

Bạch Ngọc Kiều mừng rỡ, liền vội vàng tiến lên hành lễ, "Tạ sư phụ!"

"Đồ nhi minh bạch! Đồ nhi lập tức lên đường trở về!"

Thái độ Quân Diệc Tà thành khẩn, cũng không có nửa điểm làm giả. Đối với sư phụ, hắn không có sự cuồng ngạo, không có sự mất kiểm soát, mà từ trước đến giờ, hắn luôn phục tùng vô điều kiện.

Ngày thứ ba Quân Diệc Tà chạy tới Bắc Lịch Đế Đô, hắn tung tin tức thoát khỏi Đảo Ngư Châu truyền khắp toàn bộ Vân Không đại lục. Có người vỗ tay, có người dậm chân, cũng có người không liên quan đến đau khổ, chỉ coi đó là vai diễn để xem, nhìn. Dĩ nhiên, cũng không thiếu người chờ đợi động tĩnh phía sau màn Quân Diệc Tà trốn thoát.

Thiên Ninh Tần Vương làm sao có thể bỏ qua đơn giản như vậy. Mà Bắc Lịch Khang Vương làm sao không biết báo thù?

Cũng không biết sau khi Cố Thất Thiếu nghe được tin tức này có phản ứng như thế nào. Khi Mộc Linh Nhi nghe được tin tức này, chỉ có một phản ứng, nàng hướng người về phía biển rộng mênh mông, chửi một câu, "Quân Diệc Tà, sao ngươi không đi chết đi!"

Vì tìm Thất ca ca, nàng đã đi một chuyến tới Bách Độc môn, không tìm được người, nàng quả quyết ra biển, chạy tới Đảo Ngư Châu. Nàng chỉ nghĩ, bất kể Thất ca ca tính toán gì, chơi đùa âm mưu gì, cuối cùng đều sẽ đến tìm Quân Diệc Tà. Ai biết, nàng còn chưa tới Đảo Ngư Châu, Quân Diệc Tà đã chạy thoát!

Quân Diệc Tà trốn, Thất ca ca cũng sẽ không tới!

Mộc Linh Nhi say sóng! Thật vất vả mới đi được một ngày đường biển, lại uổng công. Bây giờ nàng phải lộn trở lại, đuổi theo hành tung Quân Diệc Tà.

Lúc này, Long Phi Dạ cùng Hàn Vân Tịch đã đến Đảo Ngư Châu. Hàn Vân Tịch đang làm kiểm tra cho Thủy Binh cùng Cung Tiễn Thủ vì trúng độc Vụ mà hôn mê.

Số lượng Thủy Binh cùng Cung Tiễn Thủ hôn mê không ít, thời gian hôn mê cũng bất đồng. Hàn Vân Tịch kiểm tra từng nhóm, hơn nữa, còn ghi chép cặn kẽ.

Toàn bộ quá trình, nàng đều không lên tiếng. Bầu không khí vô cùng nghiêm túc, Bách Lý Duật Tề cũng không dám lên tiếng.

Bách Lý Duật Tề nhìn Tần Vương điện hạ vô số lần, chỉ thấy Tần Vương điện hạ ngồi ở một bên. Tần Vương điện hạ giống như là đang thưởng thức tác phẩm nghệ thuật, cứ như thế thưởng thức Vương phi nương nương.

Trong đầu Bách Lý Duật Tề nghĩ, có Vương phi nương nương ở đây, có khả năng tâm tình Tần Vương điện hạ sẽ khá hơn một chút. Nếu chờ thêm một hồi, có phải sẽ phạt hắn nhẹ một chút hay không?

Nhưng sự thật chứng minh, Bách Lý Duật Tề đã chọn đúng vị cứu tinh, chính là Tần Vương Phi!

"Điện hạ, là ta đánh giá thấp đối phương. Đối mặt loại độc Vụ này, cho dù là chàng, nếu thời gian quá lâu cũng không thể chống đỡ nổi." Hàn Vân Tịch rất trực bạch nói ra.

Bách Lý Duật Tề cả kinh, suýt nữa ngã quỵ. Nếu Tần Vương điện hạ còn không thể chống đỡ... Thật may tất cả Thủy Binh cùng Cung Tiễn Thủ đã lui ra, hiện nay chỉ có hắn ở lại. Nếu không, lời này của Vương phi nương nương nói ra thì thật sự mất mặt Tần Vương điện hạ!

Bách Lý Duật Tề tưởng rằng Tần Vương điện hạ sẽ mất hứng, ai biết, điện hạ lại gật đầu một cái, cũng không nói gì.

Hàn Vân Tịch ngồi xuống, uống ly trà, đang muốn mở miệng, Long Phi Dạ liền tỏ ý Bách Lý Duật Tề lui ra.

Lại không có trừng phạt?!

Trong đầu Bách Lý Duật Tề lại nghĩ, ngày sau, nhất định phải dùng công phu vuốt mông ngựa(2) thật tốt để được đi theo Vương phi này nương nương. Được đi theo Vương phi nương nương mới có ngày yên ổn!

(Chú thích:

(2)    Công phu vuốt mông ngựa ( công phu chân chó): đều chỉ sự nịnh nọt.)

Sau khi Bách Lý Duật Tề đi, Hàn Vân Tịch mới mở miệng, "Điện hạ, mặc dù ta hiểu độc tính của độc Vụ này. Nhưng người hạ độc này có Độc Thuật vô cùng lợi hại, giỏi hơn ta và bỏ xa Quân Diệc Tà. Theo ta nghĩ, liệu người này có phải là... Sư phụ của Quân Diệc Tà hay không?"

Vân Không Độc Giới, lúc trước một mực đề cao Quân Diệc Tà. Bởi vì hắn có tài năng xuất chúng. Mà nàng là người ngoại lai, rất nhiều người đang hoài nghi Độc Thuật của nàng là từ nơi nào học được. Ngay cả Long Phi Dạ cũng từng nghi ngờ. Mà nàng vẫn đang suy nghĩ Độc Thuật của Quân Diệc Tà là học từ nơi nào. Còn có bản lĩnh dùng Độc Cổ, Quân Diệc Tà từ nơi nào học được!

Độc Cổ Chi Thuật xuất phát từ Độc Tông, là cấm kỵ của Y thành. Người dạy Quân Diệc Tà, liệu có thể là người có chút quan hệ cùng Độc Tông hay không?