Vợ Yêu Con Cưng Của Tổng Tài

Chương 106




21106.

Tô Lạc Lạc im lặng nhìn mà thôi, đầu óc trống rỗng như không có nghĩ ngợi gì. Người hầu đem cơm tối làm xong lên, Tô Lạc Lạc kiên trì tắm rửa cho bọn trẻ trước khi ăn cơm, vì bọn trẻ đã ra một người mồ hôi.

Tô Lạc Lạc vừa cho con gái tắm xong, rồi thu dọn một chút mới ra, nhìn thấy Tô Tiểu Sâm cùng Long Dạ Tước từ phòng anh đi ra.

Long Dạ Tước cũng thay một bộ đồ mới, mái tóc có chút ướt, rõ ràng là cũng vừa tắm xong.

Lúc này Tô Lạc Lạc chỉ nghe thấy tiếng nói của con trai, "Ba à, tại sao con chim của ba lại lớn vậy, của con lại nhỏ vậy."

Tô Lạc Lạc đầu muốn nổ tung, ngẩng đầu nhìn khuôn mặt nghiêm túc của con trai nhìn một người đàn ông nào đó, mà khuôn mặt người đàn ông cũng rõ ràng là bất ngờ, anh cười nhỏ, "Yên tâm, sau này của con cũng sẽ lớn lên thôi."

"Dạ, con cũng muốn biến to giống ba." Tô Tiểu Sâm nói với gương mặt kiên định.

Tô Lạc Lạc đã không còn cách nào nghe bọn họ nói chuyện tiếp, mà lúc cô chuẩn bị thu ánh nhìn về, đôi mắt sâu của người đàn ông có ý gì đó không rõ lại chạm với ánh mắt cô, Tô Lạc Lạc vội tránh đi.

Lại nhận lại được một tiếng cười nhỏ, "Nghe thấy rồi à?"

Tô Lạc Lạc ừ hử một tiếng, "Sau này đừng tắm trước mặt con, anh như vậy sẽ làm hư nó."

"Đây gọi là cái thú vui của cha con, cô không hiểu." Long Dạ Tước giọng trầm trả lời.

May là Tô Tiểu Hinh đã xuống lầu trước rồi.

Tô Lạc Lạc không muốn đề cập chủ đề này nữa.

Xuống lầu, cơm tối vẫn rất phong phú, hơn nữa còn có cua, Tô Lạc Lạc có chút đói rồi, cô muốn ăn một bữa tối yên lành.

Bọn trẻ cũng rất đói rồi, Tô Lạc Lạc cầm lấy một con cua, cầm lấy muỗng múc thịt cua ra cho con gái ăn, mà chân cua quá cứng, cô nhất thời không tìm được cách, mà kế bên có để công cụ mở cua, nhưng mà cô không biết dùng.

"Mami, có thể để ba giúp á!" Tô Tiểu Hinh thấy mami không cách nào mở chân cua, liền nghĩ đến ba là không gì không thể.

Long Dạ Tước không chê bai mà lấy phần chân cua cô đã cắn bể, anh cầm lấy công cụ rất nhẹ nhàng lấy ra phần thịt mềm béo đem đến tô của bọn trẻ.

Tô Lạc Lạc mở to đôi mắt nhìn chằm chằm động tác của anh, phát hiện người đàn ông này làm bất cứ việc gì cũng đều tao nhã vậy! Thật không công bằng mà.

Cô ăn một con cua thôi mà cũng có thể mất hết hình tượng mà!

"Thật là ngon, ba à, ba cũng làm vào tô của mami một chút thịt cua đi!" Tô Tiểu Hinh không hề quên mất mami.

"À, tôi không ăn nữa." Tô Lạc Lạc lập tức từ chối, cô không muốn người đàn ông này giúp.

Cho dù cô rất thích ăn.

Sau đó, người đàn ông cầm cấy con cua cuối cùng, lấy hết chân thịt cua ra rồi gấp đến tô của Tô Lạc Lạc.

Tô Lạc Lạc đứng hình mấy giây, chỉ còn cách không khách sáo mà gấp lên ăn.

Bữa ăn kết thúc trong những tiếng cười của bọn trẻ.

"Mami, ngày mốt là sinh nhật của của mẹ rồi đó!" Đột nhiên Tô Tiểu Sâm lên tiếng nói.

Tô Lạc Lạc tính kĩ lại, thật đúng là sinh nhật cô, cô cũng không nhớ luôn rồi, mà cái đứa nhóc này lại nhớ rất rõ.

Tô Lạc Lạc cảm giác rõ Long Dạ Tước phía đối diện nhìn cô một cái, Tô Lạc Lạc thầm nghĩ, sinh nhật lần này sẽ qua như thế nào.

"Mami, con muốn ăn một cái bánh kem lớn." Tô Tiểu Hinh đã thèm ăn bánh kem lắm rồi.

Tô Lạc Lạc nghĩ hồi nói, "Được, ngày mốt mami đặt một cái bánh kem thiệt lớn về ăn chịu không!"

"Uhm! Được! Cả nhà chúng ta cùng mừng ngày sinh nhật của mẹ." Tô Tiểu Sâm đột nhiên nói.

Làm như sợ sinh nhật của mami bị người nào đó cướp đi vậy.

Tô Lạc Lạc nghĩ hồi, nếu như mời Hạ Thấm đến, hình như không được tốt, tại vì đây là nhà của Long Dạ Tước, Hạ Thấm đến khẳng định cũng phải rất kiềm chế, vẫn là mua một cái bánh kem cho bọn trẻ ăn là được rồi.

"Được thôi, cả nhà chúng ta ở nhà ăn cái bánh kem vậy!" Tô Lạc Lạc quyết định như vậy rồi.

Ăn xong cơm, lau mặt cho hai đứa nhỏ xong, Tô Lạc Lạc đuổi bọn trẻ vào phòng, mệnh lệnh bọn trẻ lên giường ngủ, ngày mai còn phải dậy sớm đi học nữa!

Hai đứa trẻ nằm trên giường, Tô Tiểu Hinh một lúc thì ôm lấy anh hai, một lúc thì chọn chú gấu bông để bên cạnh, sau đó hỏi Tô Tiểu Sâm, "Anh hai, có cần tặng một con chó cho anh ôm ngủ không?"

"Không cần!" Tô Tiểu Sâm đối với mấy chuyện này không có hứng thú.

"Uhm!" Tô Tiểu Hinh hơi thất vọng chu cái miệng nhỏ.

Tô Lạc Lạc cầm lấy một cuốn chuyện cổ tích ngồi kế bên giường chúng nó, "Mami kể chuyện cho các con, các con ngoan ngoãn mà đi ngủ được không nào!"

"Dạ được!" Hai đứa nhóc cùng hô lên đồng thanh nói, Tô Lạc Lạc lật đến một câu chuyện mà chúng thích nghe nhất, bắt đầu theo sách, nhập tâm mà bắt đầu kể chuyện.

Tô Lạc Lạc không hề phát hiện cửa phòng chưa đóng lại, tại vì biệt thự đủ yên lặng, người hầu cũng đã lui xuống rồi, vì vậy cũng không có ồn ào.

Âm thanh của Tô Lạc Lạc rất ngọt ngào và dễ nghe, sau khi kể xong câu chuyện, Tô Tiểu Hinh đòi cô hát một khúc nhạc ru ngủ.

Tô Lạc Lạc bất đắc dĩ chiều ý cô bé, bèn hát khúc nhạc ngày trước dỗ bọn chúng ngủ, "Ngủ đi! Ngủ đi! Những bảo bối của ta, đôi tay mẹ nhẹ nhàng đung đưa con..."

Giọng hát của Tô Lạc Lạc rất có tác dụng thôi miên, bọn trẻ chưa bao lâu là chớp chớp con mắt, giống như muốn ngủ rồi, bài ca của Tô Lạc Lạc chưa hát xong, bọn trẻ đã nhắm mắt ngủ mất.

Sau khi Tô Lạc Lạc giúp bọn trẻ đắp chăn xong, quay đầu, bất ngờ giật cả mình.

Chỉ thấy không biết từ lúc nào trước cửa có một thân hình cao to đứng đó rồi.

Tô Lạc Lạc mắc cỡ, nghĩ đến vừa rồi kể chuyện và hát nhạc người đàn ông này khẳng định đều nghe thấy hết rồi!

Tô Lạc Lạc hơi đỏ mặt từ kế bên anh đi qua, đồng thời, kéo cửa nhẹ nhàng đóng lại.

Sau khi đóng cửa, Tô Lạc Lạc dự định về phòng của mình.

Mà lúc đó, người đàn ông giọng trầm hỏi một tiếng, "Sinh nhật cô muốn qua như thế nào?"

Tô Lạc Lạc đứng hình vài giây, anh ta lại hỏi cái này, cô trả lời một cách đơn giản, "Mua một cái bánh kem cho bọn trẻ ăn á! Còn có thể qua làm sao?"

Nói xong, cô bèn về phòng, vì để an toàn, cô còn khóa bên trong lại. Đứng trước cửa, trong hoàn cảnh yên lặng, Long Dạ Tước cũng nghe thấy âm thanh cô khóa cửa trong, khuôn mặt hơi trầm, cái người phụ nữ này thật không tin tưởng anh?

Tô Lạc Lạc nằm trên giường, bất giác nghĩ lại câu nói của Long Dạ Tước và cô trên xe lúc chiều, càng nghĩ càng có chút tức, anh tại sao lại vì cô mà hạ thủ với Dạ Trạch Hạo?

Trong sự tức giận, Tô Lạc Lạc không biết ngủ từ bao giờ rồi.

Long Dạ Tước lại không ngủ nhanh như vậy được, trong đầu anh nghĩ rất nhiều chuyện, nghĩ đến chuyện tin đồn của cô cùng Dạ Trạch Hạo, may mắn lúc trên xe anh moi được thông tin từ cô. Lúc đó biểu cảm và ngữ khí của cô khiến anh rất tin tưởng, nói như vậy, hiện giờ cô ta và Dạ Trạch Hạo thật sự chỉ là quan hệ công việc? Chưa có vượt qua giới hạn? Xem thêm...