Ngu Dại Độc Phi Không Dễ Chọc

Chương 61: Bỏ xe tốt




Edit: ༄༂Mun༉

Thất hoàng tử phản ứng nhanh nhất cưỡi ngựa đột nhiên chạy như bay qua: “Thanh Ca.”

Phượng Nguyệt Minh sửng sốt đột nhiên cũng đuổi theo qua, mà nguyên bản Phượng Hạo Hiên đang nói chuyện cùng Mộ Dung Thanh đáy mắt khϊế͙p͙ sợ chợt lóe cũng đột nhiên đuổi theo qua, trong ba người thuật cưỡi ngựa của Phượng Hạo Hiên là lợi hại nhất, chỉ chốc lát liền đã đuổi theo Thất hoàng tử sau đó đột nhiên truy hướng Mục Thanh Ca.

Mộ Dung Thanh kinh ngạc nhìn tình huống đột phát này, trong đầu lại nghĩ con ngựa không có khả năng đột nhiên phát cuồng, tầm mắt nàng dừng ở trêи người Mục Chỉ Lan, rõ là vừa rồi Mục Chỉ Lan đang cùng biểu ca nói chuyện, Mộ Dung Thanh nhíu mày lại nhìn thấy thị nữ Mục Chỉ Lan vẻ mặt kinh hoảng, lại rất mau liền trấn định xuống, Mộ Dung Thanh từ trước đến nay thông minh liếc mắt một cái liền có thể nhìn ra rốt cuộc là ai động tay động chân.

Mục Thanh Ca tay căn bản là với không tới cương ngựa phía trước, Phượng Hạo Hiên đi theo phía sau Mục Thanh Ca, nhìn thân nàng rất không xong, nếu vẫn luôn cái dạng này rất nhanh có thể bị con ngựa làm ngã xuống, “Thanh Ca tiểu thư, thân người không nên ngã về phía sau, tận lực ngã về phía trước trước.”

Mục Thanh Ca nghe được Phượng Hạo Hiên nói thân người chậm rãi ngã về phía trước, nhưng con ngựa chạy vội tốc độ quá nhanh, nàng cảm giác phổi mình đều muốn bị văng ra, chẳng lẽ cứ choáng đầu hoa mắt, nhìn con ngựa vẫn luôn chạy về phía cỏ dày, nhánh cây xẹt qua người mình rất đau, Phượng Hạo Hiên rốt cuộc cũng đuổi kịp con ngựa Mục Thanh Ca, “Tay, đưa tay cho ta.”

Mục Thanh Ca cố sức đem tay đưa cho hắn, Phượng Hạo Hiên mắt thấy liền sắp bắt lấy tay Mục Thanh Ca, đột nhiên con ngựa dưới thân Mục Thanh Ca ngửa mặt lên trời kêu dài một tiếng trực tiếp đem Mục Thanh Ca quăng xuống, Phượng Hạo Hiên cả kinh cả người nhào hướng Mục Thanh Ca, hai người trực tiếp quay cuồng rơi xuống đất, bởi vì vừa vặn là hạ sườn núi cho nên hai người ôm thành một đoàn trực tiếp lăn xuống, đôi tay Phượng Hạo Hiên ôm Mục Thanh Ca tận lực che chở nàng.

Bên này Phượng Nguyệt Minh cùng Thất hoàng tử đuổi theo sắc mặt biến đổi đột nhiên xuống ngựa đi về phía bọn họ, “Thanh Ca, Tam ca.”

Mục Thanh Ca choáng đầu hoa mắt ghé vào ngực Phượng Hạo Hiên, nàng biết trong quá trình trượt xuống Phượng Hạo Hiên che chở nàng, cho nên nàng cũng không có bị thương nghiêm trọng, chỉ là quần áo cùng tóc hỗn độn có vài phần chật vật, đặc biệt là tổng thể bị thương có vài phần nhìn thấy ghê người, Mục Thanh Ca vừa nhấc đầu liền nhìn thấy Phượng Hạo Hiên dưới thân vẻ mặt lo lắng nhìn mình hỏi: “Ngươi không sao chứ?”

Mục Thanh Ca trong lòng khẽ nhúc nhích, lắc đầu ngồi dậy: “Ta không có việc gì.” Sửa sang xong, nàng mới nghiêm túc chăm chú nhìn Phượng Hạo Hiên, “Cảm ơn ngươi.”

Phượng Hạo Hiên nhìn đôi mắt nàng quen thuộc, đáy mắt hàm chứa một mạt nghi hoặc cười cười.

Phượng Nguyệt Minh động tác rất nhanh chóng kéo cánh tay Mục Thanh Ca, “Ngươi thế nào? Không có việc gì chứ?” Bởi vì giục ngựa lao nhanh, lại bởi vì chạy theo rất gắp, tóc của hắn cũng có một chút hỗn độn, trêи mặt mang theo vô cùng nôn nóng, Mục Thanh Ca nhìn có chút ngây người, Phượng Nguyệt Minh lại đột nhiên trực tiếp đem Mục Thanh Ca hung hăng ôm vào trong ngực, “Còn tốt ngươi không có việc gì, còn tốt ngươi không có việc gì.”

Phượng Nguyệt Minh không thể tưởng tượng một khắc vừa rồi tâm tình hắn lo lắng, chỉnh trái tim giống như bị bóng tối cắn nuốt, hắn rõ ràng rất chán ghét Mục Thanh Ca, chính là một khắc kia hắn thế nhưng có một loại cảm giác sợ hãi mất đi nàng.

Mục Thanh Ca thực không tự giác nâng đôi tay lên muốn đẩy ra Phượng Nguyệt Minh, lại phát hiện người hắn có run rẩy rất nhỏ, vừa rồi nôn nóng cũng không như là giả.

Thất hoàng tử đi theo mà đến nhìn thấy động tác Phượng Nguyệt Minh ánh mắt buồn bã, lại không có nói gì trực tiếp đem Phượng Hạo Hiên đỡ lên, “Tam ca, không có việc gì chứ?”

Phượng Hạo Hiên nhìn hai người ôm nhau giữa mày nhíu lại, sau đó lắc đầu nói: “Ta không có việc gì.”

Mục Thanh Ca nghe được hai người bên cạnh đối thoại đột nhiên đẩy ra Phượng Nguyệt Minh, Phượng Nguyệt Minh cũng không có bực bội duỗi tay nâng dậy Mục Thanh Ca, “Chúng ta trở về tìm ngự y xem xem có nặng lắm không? Có bị thương nơi nào không?”

“Ta không có việc gì.” Mục Thanh Ca nhàn nhạt nói, duỗi tay vỗ cái trán nơi trầy da một chút.

Phượng Nguyệt Minh ba người tất nhiên cũng thấy được miệng vết thương trêи trán Mục Thanh Ca, Thất hoàng tử nhìn ngựa bên kia nói: “Ngựa nơi này đều trải qua huấn luyện chuyên môn, đột nhiên phát cuồng là tuyệt đối không có khả năng.” Vì thế cùng Phượng Hạo Hiên, Phượng Nguyệt Minh liếc nhau.

Mười lăm phút lúc sau.

Mọi người đều ở bên trong phòng bên canh trại nuôi ngựa.

“Rốt cuộc sao lại thế này?” Phượng Nguyệt Minh nói với thủ hạ người ta.

Nô tài trại nuôi ngựa hai mặt nhìn nhau, mà Thanh Hoa thuộc hạ Phượng Hạo Hiên đã lấy ra một cây trâm có máu, “Thời điểm thuộc hạ điều tra phát hiện phía sau ʍôиɠ ngựa Thụy Dương quận chúa có miệng vết thương, đã thẩm tra đối chiếu qua, đúng là cây trâm bị ném này làm.”

Linh nhi phía sau Mục Chỉ Lan nhìn thấy cây trâm kia sắc mặt trắng bệch, lúc ấy nàng quá sợ hãi liền đem cây trâm tùy ý ném xuống đất, nghĩ hẳn là không có người sẽ chú ý lại không có nghĩ đến…

“Đây là của ai?” Phượng Hạo Hiên tùy tay cầm lấy cây trâm kia, hôm nay nữ quyến cũng không nhiều, cũng cũng chỉ có Thụy Dương quận chúa, Thanh Hà quận chúa, Mục Chỉ Lan, cùng ba nha hoàn, cây trâm này mộc mạc đơn giản như thế hiển nhiên không có khả năng là của các tiểu thư, mà hai nha hoàn của Thanh Hà quận chúa đều là trăm dặm mới tìm được một, quần áo cùng trang trí đều không kém các tiểu thư, hiển nhiên cũng không phải các nàng.

Mà người ở đây tất nhiên đều hiểu đạo lý này, tầm mắt mọi người toàn bộ đều nhìn về phía Linh nhi sắc mặt trắng bệch, mà Linh nhi thấy tầm mắt mọi người nhìn mình, toàn thân đều bởi vì sợ hãi mà phát run, hiện tại mọi người đều hiểu, Linh nhi đột nhiên quỳ trêи mặt đất, “Ta…không phải ta, thật sự không phải ta.”

Phượng Nguyệt Minh sắc mặt trầm xuống, tầm mắt nhìn Mục Chỉ Lan mang theo tìm tòi nghiên cứu, Mục Chỉ Lan mím môi, Thất hoàng tử nhìn Linh nhi phát run quỳ trêи mặt đất, rất có hứng thú nhìn Mục Chỉ Lan sắc mặt không tốt nói: “Không phải ngươi? Vậy là ai? Hay là cây trâm này là của tiểu thư nhà ngươi?”

Mục Thanh Ca trước sau đều chưa mở miệng, trấn định giống như là một người ngoài cuộc.

Linh nhi nghe được Thất hoàng tử nói như vậy đột nhiên lắc đầu, Thất hoàng tử nhìn Mục Chỉ Lan hỏi: “Chỉ Lan tiểu thư có biết cây trâm nay là của ai không?”

Mục Chỉ Lan đóng lại đôi mắt, rồi mở mắt ra liền không có một chút cảm xúc, nàng nhìn về phía Linh nhi chất vấn: “Linh nhi, ngươi vì sao phải làm như vậy?” Nhìn Linh nhi không dám tin tưởng trừng lớn hai mắt, Mục Chỉ Lan song quyền nắm chặt lạnh giọng cả giận nói: “Ngươi làm như vậy hãm ta vào chỗ nào, ngươi rõ ràng biết tỷ tỷ đối ta mà nói là quan trọng cỡ nào, ta sao có thể tổn thương tỷ tỷ!?”

“Tiểu thư, ngươi…” Linh nhi nhìn thấy Mục Chỉ Lan trong mắt hung ác, đột nhiên nhớ tới trong nhà mẫu thân tuổi già cùng đệ đệ, nàng gắt gao thủ sẵn hai chân mình, “Tiểu thư, rất xin lỗi, nô tỳ không phải cố ý, nô tỳ không biết đại tiểu thư cưỡi ngựa không tốt, đại tiểu thư, rất xin lỗi, hết thảy đều là nô tỳ sai, còn thỉnh đại tiểu thư bỏ qua cho nô tỳ lần này.”

Bỏ xe tốt, Mục Thanh Ca khóe miệng nhẹ cong, mà Mộ Dung Thanh bên cạnh nhìn mắt Mục Chỉ Lan, Linh nhi cái này nha đầu đi theo Mục Chỉ Lan cũng đã nhiều năm như vậy, không nghĩ tới nàng nói bỏ là có thể bỏ đi, đối với người một nhà còn tàn nhẫn như vậy, đồng dạng Mộ Dung Thanh cảm thấy Mục Chỉ Lan thực ngu xuẩn, dưới tình huống này xuống tay rất dễ dàng bại lộ mình, chỉ cần tra một chút là có thể tra ra.

“Ngươi xác định không có người sai sử ngươi?” Thất hoàng tử từ Phượng Hạo Hiên bên kia tiếp nhận cây trâm có máu, thưởng thức hỏi, “Ngươi một cái nha hoàn dám dễ dàng động thủ chủ tử? Nói ra người phía sau màn sai sử, bổn hoàng tử còn có thể xử lý nhẹ.”