Ngu Dại Độc Phi Không Dễ Chọc

Chương 92: Trừ ngươi ra, sẽ không có người khác




Edit: ༄༂Mun༉

Thánh đế nhìn hai người cầm tay rời đi tức mặt trắng bệch, “Trẫm làm hết thảy đều là vì tốt cho hắn, hắn lại báo đáp trẫm như vậy.”

An công công rũ xuống đôi mắt an ủi nói: “Hoàng Thượng bớt giận, Vương gia chỉ là không hiểu Hoàng Thượng làm như vậy đều là suy nghĩ vì Vương gia.” An công công ngước mắt nhìn về phía thân ảnh dưới ánh mặt trời càng đi càng xa, chẳng lẽ Hoàng Thượng nhìn không ra kỳ thật Vương gia cùng Thụy Dương quận chúa rất xứng đôi sao?

Tầm mắt Mục Thanh Ca vẫn luôn đặt ở trêи mặt Phượng Tuyệt Trần lôi kéo tay mình, một lớn một nhỏ, hai tay dày rộng tiểu xảo gắt gao nắm ở bên nhau, tay Phượng Tuyệt Trần cũng không ấm áp như trong tưởng tượng, lại còn lộ ra một cổ lạnh lẽo, đem tay nàng đều lây dính vài phần lạnh lẽo, nhưng làm tâm nàng lại ấm áp.

Mục Thanh Ca biết mình đời này chỉ sợ vĩnh viễn cũng quên không được một màn kia, hắn che ở trước mặt mình, ngăn trở mọi nguy hiểm, vì nàng, hắn phản kháng thánh đế, hoàng huynh từ nhỏ cẩn thận giáo dưỡng hắn giống như từ phụ, đáy mắt Mục Thanh Ca mang theo ba phần nhu hòa.

Phượng Tuyệt Trần vẫn luôn lôi kéo nàng đi đến nơi thưa thớt không người, sau đó đột nhiên dừng lại bước chân quay người lại liền đem Mục Thanh Ca hung hăng ôm vào trong ngực, tựa hồ muốn xỏ xuyên qua thân thể của nàng, hai cánh tay gắt gao vòng lấy thân thể nàng tiểu xảo mảnh khảnh, giờ khắc này Mục Thanh Ca chẳng những không phản cảm cư nhiên còn có vài phần nhớ nhung, giờ khắc này nàng liền biết nguyên lai tâm mình vì hắn mà trở nên cực nóng.

“Ngươi ngốc sao? Biết rõ đó là rượu độc còn muốn uống, ngươi lớn mật thật, ngươi không sợ không sợ đâu, Mục Thanh Ca, ngươi nếu mà chết, ta liền tính đuổi tới địa phủ cũng sẽ đem ngươi hung hăng chộp trong tay, ta đã cứu ngươi rất nhiều lần, Mục Thanh Ca đời này ngươi liền tính là thành quỷ cũng là quỷ Phượng Tuyệt Trần, vĩnh viễn cũng đừng nghĩ tránh thoát.”

Phượng Tuyệt Trần thủ sẵn cái gáy Mục Thanh Ca đem nàng ấn ở ngực mình, lúc hắn nghe được tin tức Mục Thanh Ca một mình tiến cung diện thánh lập tức liền chạy đến, nếu chậm một bước, Phượng Tuyệt Trần không dám tưởng tượng bộ dáng Mục Thanh Ca một khi uống xong ly rượu độc kia, hắn cư nhiên sợ hãi, sợ hãi nữ nhân trong lòng ngực này biến mất, chỉ cần ôm gắt gao như vậy, hắn mới có thể cảm giác được nàng còn sống, mới có thể đủ trấn an tâm hắn.

Mục Thanh Ca nghe Phượng Tuyệt Trần nói bá đạo, không chỉ không bởi vậy mà tức giận, khóe miệng còn mang theo một tia mỉm cười, đặc biệt là nghe được tiếng tim hắn đập dồn dập, Mục Thanh Ca cảm giác rất thỏa mãn, giờ khắc này nàng thật sự thỏa hiệp, đáy mắt Mục Thanh Ca hàm chứa cười chậm rãi nâng lên đôi tay ôm Phượng Tuyệt Trần, tính, quản thế giới điên cuồng thế nào, ấm áp giờ khắc này nàng không bao giờ muốn buông tay.

Phượng Tuyệt Trần trong nháy mắt Mục Thanh Ca ôm mình thân hình hơi hơi cứng đờ, hắn chậm rãi buông Mục Thanh Ca ra, hai mắt đối diện, Phượng Tuyệt Trần có thể thấy đáy mắt Mục Thanh Ca ấm áp cùng ý cười, “Ngươi…”

“Lại ôm một hồi đi.” Lúc Phượng Tuyệt Trần nói Mục Thanh Ca đồng thời mở miệng.

Phượng Tuyệt Trần lúc này rất hoài nghi tai mình có phải xuất hiện ảo giác hay không, Mục Thanh Ca không phản ứng Phượng Tuyệt Trần bộ dáng ngây người, mà là mình mở ra đôi tay ôm eo Phượng Tuyệt Trần thon chắc, sau đó tiếp tục đem đầu dựa vào ngực Phượng Tuyệt Trần, sau một lúc lâu, Phượng Tuyệt Trần mở hai tay ra gắt gao ôm Mục Thanh Ca.

Khóe miệng Phượng Tuyệt Trần hàm chứa một mạt mỉm cười thỏa mãn, cảm thấy việc trêи thiên hạ để cho người vui vẻ đó là cùng người trong lòng ngực này ở bên nhau, giờ khắc này dù cho để hắn chịu chết hắn cũng sẽ gật đầu.

Nửa khắc đi qua, mười lăm phút đi qua…

Hai người thật lâu cũng chưa tách ra.

Mục Thanh Ca mệt mỏi, giãy giụa suy nghĩ muốn đẩy Phượng Tuyệt Trần ra, chỉ tiếc Phượng Tuyệt Trần ôm thật chặt, Mục Thanh Ca nhất thời không có giãy giụa ra, Mục Thanh Ca ngẩng đầu nhìn Phượng Tuyệt Trần trêи mặt cười ngây ngô, tức khắc đầy mặt hắc tuyến: “A, có thể buông ra hay không, rất mệt a.”

Phượng Tuyệt Trần cười cười, sau đó ở trêи trán Mục Thanh Ca hung hăng hôn một cái lúc này mới buông Mục Thanh Ca ra, Mục Thanh Ca sờ soạng nơi cái trán bị hắn hôn, ấm áp, Mục Thanh Ca nhìn Phượng Tuyệt Trần nói: “Phượng Tuyệt Trần, có một chuyện ta cần thiết trước tiên nói cho ngươi, ta Mục Thanh Ca muốn ‘ nguyện đến một người tâm đầu bạc không xa nhau ’, nếu ngươi hiện tại hối hận còn kịp.”

Phượng Tuyệt Trần mơn trớn gương mặt nàng tuyết trắng, “Trừ ngươi ra, sẽ không có người khác.”

Mục Thanh Ca vừa lòng gật gật đầu, “Nếu bị ta phát hiện ngươi trộm sau lưng ta, ngươi ta không bao giờ gặp lại, về sau a, ngươi cưới mỹ kiều nương của ngươi, ta gả thiếu niên lang của ta.”

Mục Thanh Ca biết Phượng Tuyệt Trần là Vương gia Nam Sở, từ xưa đến nay nam nhân tam thê tứ thϊế͙p͙ rất bình thường, càng đừng nói hắn là Vương gia hiển hách, nhưng Mục Thanh Ca là một tân nhân loại đến từ thế kỷ 21 quả quyết không có khả năng tiếp thu hôn nhân như vậy, cho nên nàng chỉ tiếp thu một thê một phu, nếu bị nàng phát hiện Phượng Tuyệt Trần về sau còn có nữ nhân khác, Mục Thanh Ca cũng kiên quyết sẽ không ủy khuất mình.

Phượng Tuyệt Trần một phen chế trụ cánh tay Mục Thanh Ca đem nàng lại lần nữa mang mang vào lòng ngực, “Trừ bỏ ta, ngươi nếu gả cho người khác, ta nhất định sẽ chém chết nam nhân kia, sau đó lại đánh gãy hai chân ngươi đem ngươi cầm tù ở bên cạnh ta vĩnh viễn.”

“Nếu ngươi về sau có nữ nhân khác, dù cho ngươi đánh gãy hai chân ta, ta cũng sẽ không chút do dự không tiếc hết thảy giá lớn thoát khỏi ngươi, cho nên, Phượng Tuyệt Trần ngàn vạn không cần làm chuyện có lỗi với ta.”

Phượng Tuyệt Trần thật sâu chú ý Mục Thanh Ca, những lời này chưa từng có người nói với hắn, hắn luôn luôn giữ mình trong sạch, cũng chưa từng có nữ nhân, hơn nữa cảm thấy nữ nhân thật dơ bẩn, chỉ có Mục Thanh Ca xuất hiện làm hắn tâm động, yêu nàng không thể cảnh giác, nhưng trước kia ma ma trong cung có dạy dỗ nam nhân tam thê tứ thϊế͙p͙ rất bình thường, hắn quý vì là Vương gia tất nhiên cũng như thế, nhưng hiện giờ nghe được Mục Thanh Ca nói một cách như thế, hắn chỉ có kinh ngạc không có phản cảm.

“Trừ ngươi ra, ta sẽ không chạm vào nữ nhân khác một chút.” Phượng Tuyệt Trần kiên định nói, có nàng, hắn đã thực thỏa mãn, sao lại xem nữ nhân khác liếc mắt một cái.

Mục Thanh Ca tuy rằng không biết về sau sẽ phát sinh việc gì, nhưng Mục Thanh Ca nàng vâng chịu chính là giặc tới thì đánh, nước lên nâng nền, thuận theo tự nhiên.

Hai người cầm tay đi về phía cửa cung, lại trùng hợp thấy Mộ Dung Thanh vừa mới tiến cung, Mộ Dung Thanh thấy hai người Phượng Tuyệt Trần cùng Mục Thanh Ca cầm tay đi trong mắt mang theo một tia kinh ngạc, Mộ Dung Thanh hơi uốn gối với hai vị: “Mộ Dung Thanh tham kiến Cửu vương gia, bái kiến Thụy Dương quận chúa.”

Phượng Tuyệt Trần lãnh đạm gật đầu, Mộ Dung Thanh chậm rãi ngẩng đầu nhìn về phía Phượng Tuyệt Trần, sau đó lại nhìn Mục Thanh Ca nói: “Hoàng Hậu nương nương gọi thần nữ đã lâu, xin thứ cho thần nữ đi trước cáo lui.”

Phượng Tuyệt Trần gật đầu, Mộ Dung Thanh liền mang theo hai nha hoàn đi về phía Thanh Tuyền cung, Mục Thanh Ca quay đầu lại nhìn Mộ Dung Thanh, nếu vừa rồi nàng không hoa mắt, Mộ Dung Thanh nhìn Phượng Tuyệt Trần trong ánh mắt tựa hồ mang theo tình tố nào đó, “Đi thôi.” Phượng Tuyệt Trần cúi đầu nói với bên cạnh Mục Thanh Ca, Mục Thanh Ca liền không nghĩ nhiều gật gật đầu đi theo Phượng Tuyệt Trần ra cung.

Mộ Dung Thanh đi vài bước sau đó xoay người nhìn về phía thân ảnh Phượng Tuyệt Trần đĩnh bạt rời đi, đã từng không biết bao nhiêu lần nàng trộm quan sát Phượng Tuyệt Trần, chỉ tiếc thấy nhiều nhất đó là bóng dáng hắn, nhưng hôm nay, Mộ Dung Thanh nhìn người bên cạnh Phượng Tuyệt Trần, Mộ Dung Thanh buông xuống hai tròng mắt mang theo vài phần lạc tịch cùng đau buồn.

“Quận chúa, Hoàng Hậu nương nương chờ lâu rồi.” Một bên hai thị nữ từ nhỏ đã đi theo Mộ Dung Thanh, tất nhiên hiểu được tâm tư Mộ Dung Thanh, hiện giờ cũng chỉ có thể dùng lý do này làm quận chúa không cần khổ sở như vậy.