Ngũ Đại Gia Tộc: Cô Vợ Hắc Đạo Của Tổng Tài Tàn Khốc

Chương 4: Trò chuyện lúc đêm khuya




Vừa bước vào toà lâu đài, Tư Đồ Lăng Tuyết liền bị kiến trúc của nó cuốn hút. Chính sảnh cao tầm bảy mét. Trần nhà hình mái vòm được lắp kính thủy tinh chống đạn nhưng vẫn không làm giảm đi sự trong suốt. Các bức tường rộng lớn mang đậm phong cách Thiên Chúa giáo bởi những hình ảnh được vẽ trên đó đã mô phỏng lại những bức họa nổi tiếng thời kỳ Phục hưng như: The Betrothal of the Virgin của Raphael, The San Zaccaria Altarpiece của Giovanni Bellini, Bữa ăn tối cuối cùng của Leonardo da Vinci, Trường phái Athena của Raphael, Đức mẹ đồng trinh thăng thiên của Titian,....


"Nơi này quả là đẹp thật đó!" Tư Đồ Lăng Tuyết trầm trồ khen ngợi.


"Rất đẹp sao?" Hoa Vân cười mà hỏi.


"Đúng vậy ạ."


"Nếu vậy thì ngày mai mẹ bảo người hầu dẫn con đi tham quan lâu đài được không? Còn bây giờ muộn rồi, nên về phòng nghỉ ngơi thôi."


"Vâng thưa mẹ nuôi." Tư Đồ Lăng Tuyết ngoan ngoan gật đầu.


"Chú Thẩm, phiền chú đưa Tuyết Nhi lên phòng giùm cháu." Hoa Vân quay sang nói với người quản gia.


"Được rồi, Tiểu Vân. Để chú dẫn Tiểu Tuyết đi ngủ." Quản gia Thẩm gật đầu.


Phòng ngủ của Tư Đồ Lăng Tuyết nằm ở cuối hành lang lầu ba. Khi quản gia Thẩm vừa mở cửa phòng, ông liền ái ngại nói với cô: "Tiểu Tuyết, xin lỗi cháu. Thằng nhóc Tiểu Nhiễm kia nhận nuôi cháu mà không báo sớm một chút làm ông không kịp bảo người làm trang trí lại căn phòng. Thật ngại quá!"


"Không sao đâu Thẩm gia gia." Tư Đồ Lăng Tuyết cười đầy khả ái. Một căn phòng toàn màu hồng không phải sở thích của cô. Ngược lại, căn phòng lấy màu đen làm chủ đạo mới hợp nhãn cô.


"Cháu không thích màu hồng đâu. Nhìn rất chướng mắt. Căn phòng màu đen này cháu thấy rất hợp. Ông cũng không cần mua thú bông với búp bê nhét đầy vào đây đâu, cứ mua cho Linh Linh là đủ rồi. Thêm đồ làm cho phòng trở nên chật hẹp." Tư Đồ Lăng Tuyết nói một lèo không nghỉ.


Quản gia Thẩm nghe cô nói mà trợn mắt há mồm. Có đứa trẻ nào như nhóc con này không vậy trời. Mới tám tuổi mà đã có sở thích kì lạ như vậy. Thế giới này thật là đáng sợ! Quá đáng sợ rồi!


"À cái đó, Tiểu Tuyết, cháu thực sự không cần đổi sao?" Quản gia Thẩm sợ hãi lau mồ hôi mà hỏi.


"Không cần ạ. Cảm ơn ông nhiều, Thẩm gia gia." Tư Đồ Lăng Tuyết vẫn không thay đổi ý kiến.


"Thế, nếu vậy thì ông đi trước nhé. Có gì cần thì ấn cái nút ở đầu giường ấy, người làm sẽ đến ngay.


"Vâng ạ. Chúc ông ngủ ngon."


"Chúc cháu ngủ ngon." Còn chưa hết câu thì bóng dáng quản gia Thẩm đã biến mất từ lúc nào. Quản gia Thẩm nghĩ mình nên về phòng ổn định tâm lí, nếu không chắc ông sẽ bị bệnh tim mất.


"Có cần nhất thiết phải kinh ngạc đến thế không?" Tư Đồ Lăng Tuyết buồn cười lắc đầu. Cũng quá quái dị rồi đấy! Nghĩ rồi, cô đi vào phòng, khoá trái cửa. Tắm rửa xong xuôi, Tư Đồ Lăng Tuyết lại tới kéo kín rèm cửa rồi mới yên tâm lên giường. Với tay lấy chiếc laptop đen trên bàn, cô tắt đèn sau đó bật máy. Bản thân sử dụng laptop rất thành thạo.


Lúc này, cô đang thực hiện một cuộc gọi bằng hệ thống truyền hình vệ tinh qua máy tính. Chẳng mấy chốc, trên màn hình xuất hiện gương mặt của một người đàn ông và một người phụ nữ. Người đàn ông tầm bằng tuổi Cửu Lam Nhiễm, khuôn mặt anh tuấn, cương nghị nhưng lạnh lùng. Đôi mắt ưng sắc bén. Con người phụ nữ thì... Ở người phụ nữ có thể thấy được dáng vẻ của Tư Đồ Lăng Tuyết khi trưởng thành. Hay nói cách khác, cô chính là một phiên bản thu nhỏ của người phụ nữ kia.


"Chào buổi tối, ba mẹ." Tư Đồ Lăng Tuyết lễ phép nói.


"Chào buổi tối, con gái ." Tư Đồ Lăng Chí và Diệp Lam cũng mỉm cười đáp lại, rồi Tư Đồ Lăng Chí hỏi: "Tuyết Nhi, con đã tới Italy rồi ư?"


"Vâng." Tư Đồ Lăng Tuyết gật đầu: "An toàn khoẻ mạnh, không có vấn đề gì hết."


"Vậy thì tốt." Diệp Lam yên tâm vỗ ngực.


Khuôn mặt Tư Đồ Lăng Tuyết hiện lên vẻ đắn đo: "Ba ba, nhưng nếu con cùng Tiểu Vũ ở lại Italy thế này thì liệu có ổn không? Con lo sẽ bị phát hiện, hơn nữa còn ảnh hưởng đến Cửu Lam thúc thúc."


Tư Đồ Lăng Chí nghe con gái nói. Hắn đưa tay xoa xoa mi tâm, trầm giọng: "Yên tâm đi. Vụ này ba ba đã nghĩ rất kĩ rồi. Nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất. Đặt con dưới mi mắt của Ngũ Đại Gia Tộc thì mới có thể đảm bảo an toàn tuyệt đối cho con. Tuyết Nhi, Cửu Lam gia của Nhiễm thúc thúc chính là tốt nhất."


Tư Đồ Lăng Tuyết xoắn xoắn lọn tóc mai teong tay. Cô đáp: "Có lẽ, sắp xếp của ba ba quả là một ý tưởng không tồi. Được rồi, vậy bên chỗ gia tộc chúng ta, tình hình sao rồi thưa ba?"


"Hiện tại mọi chuyện vẫn như vậy. Chính là đánh nhau sứt đầu chảy máu." Tư Đồ Lăng Chí bóp trán thở dài: "Được rồi Tuyết Nhi. Cứ để mọi chuyện bên này cho ba và các chú của con lo. Con và Tiểu Vũ chỉ cần bảo vệ tốt bản thân là được rồi."


"Vâng. Con biết rồi."