Ngự Phật

Chương 122: Bách Hoa Viên




Bách Hoa Viên

“Câu Trần Đế sợ là ý chẳng tại lời, tiên nữ ở Câu Trần cung hình như đâu có ít.” Nữ tử mặc áo trắng cười lắc đầu một cái, Hoa Liên dù sao cũng tương đối đặc biệt, người được Sát Sinh Phật đặc biệt chiếu cố, nàng sao có thể giao cho Câu Trần Đế được, nếu không tương lai chắc chắn sẽ gặp phiền phức.

“Chậc, thật đáng tiếc, mấy ngàn năm mới có một mỹ nhân lên đây, lại chẳng có phần của ta, ta thấy cũng đừng nên giao cho Tử Vi, đơn giản là lãng phí.” Câu Trần bĩu môi.

“Thủ hạ ta đang thiếu người, muội muội Hậu Thổ, không bằng giao nàng cho ta, thế nào?” Đối diện nữ tử áo trắng, Thanh Lam Tiên Đế cong khóe miệng, ngước mắt nhìn Hậu Thổ.

“Thanh Lam Tiên Đế định cho nàng đi giữ Thiên Môn hay là Thiên Lao?” Hậu Thổ mỉm cười, trong giọng nói có vài phần nhạo báng. Thanh Lam Tiên Đế phụ trách bảo vệ Tiên giới, thủ hạ rất ít nữ tiên. Nàng ta muốn có Hoa Liên, đương nhiên là không đơn giản như vậy, mình đã được người ta nhờ vả, không thể làm hỏng việc được.

“Giữ Thanh Lam cung của ta cũng đâu có tệ.” Nhận thấy sự cự tuyệt trong giọng nói của Hậu Thổ, sắc mặt Thanh Lam mặc dù không biến đổi nhưng giọng nói đã bớt đi mấy phần nhiệt độ.

“Đưa đến chỗ ta đi.” Chân Vũ Đại Đế vẫn trầm mặc đột nhiên đứng dậy, ném lại một câu như vậy rồi bỏ đi luôn, không để cho bọn họ có bất cứ cơ hội phản bác nào.

“Thế này…” Bóng dáng Chân Vũ Đại Đế đột nhiên biến mất, Hậu Thổ cũng chỉ biết cười khổ, sớm biết hắn sẽ mở miệng, chẳng thà giao thẳng cho Thanh Lam còn hơn.



“Tiểu tiên chỉ đưa ngài đến đây thôi, Chân Vũ Đại Đế đang chờ ngài ở điện Chân Vũ phía trước, ngài cứ đi thẳng là tới.” Tiên nhân dẫn đường đưa thẳng Hoa Liên đến điện Chân Vũ thuộc tầng trời thứ hai mươi bảy xong liền đi trước, để lại một mình nàng.

Tầng trời thứ hai mười bảy là nơi ở của Chân Vũ Đại Đế, theo lời tiên nhân dẫn đường nói, nơi này thường ngày không có tiên nhân nào hay lui tới, vị Tiên Đế này nổi tiếng lạnh lùng, cơ bản không thích tiếp xúc với người khác.

Men theo con đường nhỏ lát bằng đá mã não đi thẳng về phía trước, chẳng bao lâu đã nhìn thấy điện Chân Vũ kia, cung điện vuông vức ngay ngắn, nhìn qua lại càng lạnh lẽo, xung quanh cung điện không có cảnh trí nào, chỉ có một mảnh hỗn độn.

Hoa Liên thoáng thu liễm lại tâm tư đi vào điện Chân Vũ, một nam tử cao lớn khôi ngô quay lưng về phía nàng đứng giữa đại điện. Dù nàng không nhìn thấy dung mạo của người này nhưng vẫn có thể kết luận, hắn đương nhiên chính là người có thực lực mạnh nhất trong Tiên giới, Chân Vũ Đại Đế, không thể nghi ngờ.

Chân Vũ Đại Đế xoay người, Hoa Liên nhất thời dừng bước, bị sát khí lạnh căm trong mắt hắn làm cho chấn động.

“Hoa Liên bái kiến Chân Vũ Đại Đế.” Hoa Liên do dự một chút, cúi người hành lễ.

“Theo lý, ngươi không có tư cách thành tiên.” Chân Vũ Đại Đế nhìn lướt qua Hoa Liên, lạnh nhạt mở miệng.

Hoa Liên im lặng không nói, chờ câu kế tiếp của hắn.

“Đã có người đưa ngươi lên, lại không phạm đến Thiên luật, ta cho phép ngươi sống ở Tiên giới. Có điều, tốt nhất ngươi đừng có gây ra phiền phức gì, nếu không, ta sẽ rút tiên cốt của ngươi, khiến ngươi trọn đời không thể thành tiên, hiểu chưa?”

“Đa tạ Chân Vũ Đại Đế nhắc nhở, Hoa Liên ghi tạc trong lòng.” Hoa Liên rũ mắt xuống, khóe miệng nhếch lên một nụ cười nhạt. Chân Vũ Đại Đế đương nhiên sẽ không nhắm vào nàng, nàng còn chưa có sức quyến rũ lớn đến vậy, cho nên, vị Đại Đế này hắn là nhắm vào Ân Mạc.

Rời khỏi điện Chân Vũ, Hoa Liên tới tầng trời thứ mười ba, bắt đầu từ hôm nay, nàng coi như đã là chủ nhân của tầng trời thứ mười ba này.

Mặc dù Chân Vũ Đại Đế có chướng mắt nàng, nhưng tu vi của nàng thực sự cao hơn một bậc so với tiên nhân vừa thăng thiên bình thường, đương nhiên là không thể để nàng đi làm mấy chuyện giữ cửa quét sân được. Có điều Hoa Liên vẫn rất kinh ngạc, hắn vậy mà lại để nàng đến trông coi cả Bách Hoa Viên.

Tuy nói đứng đầu Bách Hoa cũng không phải chức tước quan trọng gì, nhưng cũng là trông coi tầng trời thứ mười ba, địa vị gần sát Tiên Đế, hắn mà lại tốt với mình như vậy sao?

Trong Bách Hoa Viên có hoa có cỏ, chẳng qua là Hoa linh trên các đóa hoa gần như không có linh khí gì đáng nói. Mới đầu, lòng nàng còn cảm thấy kỳ quái, không kìm được mà đi sâu vào bên trong, sau đó phát hiện ra một chuyện rất thú vị.

Giữa tầng trời thứ mười ba này có một hồ nước, gần như chiếm đến một phần tư không gian nơi đây, trong hồ chỉ có một đóa sen còn đang ấp nụ, sức sống cực kỳ ngoan cường.

Bởi vì cùng tộc, Hoa Liên liếc cái là thấy, đóa sen kia không có rễ, sen không có rễ chẳng khác nào tiên nhân không có tiên cốt, căn bản không thể sống sót. Nó có thể sống được tới giờ, hoàn toàn là do hoa cỏ nơi đây cung cấp cho sức sống, cho nên Hoa linh trong Bách Hoa Viên này mới bị thất thoát linh lực.

Hoa Liên vừa mới đến gần hồ nước đã cảm thấy tiên khí trên người mình giống như bị người ta dùng sức lôi ra ngoài, thậm chí, ngay cả luồng linh khí tinh khiết nhất trên tâm mạch của nàng cũng không bỏ qua.

Cũng may tu vi của nàng cao hơn đám Hoa linh kia rất nhiều, đóa sen kia mới không làm gì được nàng, nếu không, kết cục của nàng rất có thể cũng sẽ giống như hoa cỏ trong Bách Hoa Viên này, trở thành chất dinh dưỡng.

Hoa Liên đứng một lúc lâu bên hồ, cuối cùng mới xoay người đi về phía nơi ở của mình.

Sau khi nàng đi rồi, một bóng dáng màu tím xuất hiện bên cạnh hồ, người nọ nhìn mãi đóa sen trong hồ, rất lâu vẫn không bỏ đi.

Hoa Liên cứ thế ở lại tầng trời thứ mười ba, nàng không có ý định thay đổi vận mệnh của những Hoa linh kia, hơn nữa nàng cũng không có khả năng đó. Kể từ khi nàng biết được vị nam tử áo tím ngày ngày ghé qua đây là ai, cho dù có suy nghĩ đó thì cũng bị chặt đứt.

Trừ tu luyện ra, bình thường Hoa Liên ngoài việc trồng hoa trồng cỏ ra thì cũng chẳng có chuyện gì để làm. Nàng lại rất thích ứng với cuộc sống như vậy, có điều thi thoảng cũng cảm thấy cô quạnh.

“Hoa Liên, ngươi có ở bên trong không?” Ngoài điện Bách Hoa, một nữ tử xinh đẹp vận một thân cung trang, trong tay ôm một bọc đồ đứng đó.

“Ta đây.” Cửa điện được đẩy ra từ bên trong, Hoa Liên lười nhác bước ra, người đến chỗ nàng ít đến hữu hạn, tạm thời chỉ có mỗi mình Trần Yên mà thôi. Nàng là nữ tiên dưới quyền Tử Vi Tiên Đế, cho đến giờ, giống hoa Hoa Liên trồng trong Bách Hoa Viên đều do Tử Vi Tiên Đế sai người mang tới.

Nhìn thấy Hoa Liên, trong mắt Trần Yên lóe lên một tia đồng tình. Đều vừa mới thăng tiên chưa lâu, Hoa Liên lại có thể thoải mái như vậy, điều này khiến cho không ít người bất mãn trong lòng. Có điều e ngại đây là địa bàn của Chân Vũ Đại Đế nên không ai dám đến tìm Hoa Liên gây phiền phức mà thôi.

Mới đầu, Trần Yên cũng ghen tị với Hoa Liên, có điều sau khi quen biết nàng được một thời gian, chút ghen tị trong lòng nàng cũng dần dần phai nhạt. Những người kia mà biết Bách Hoa Viên là nơi thế nào, chắc cũng không ghen tị với nàng ấy nữa, Trần Yên liếc nhìn Hoa Liên, không kìm được mà nghĩ vậy trong lòng.

Đưa cái bọc trong tay cho Hoa Liên xong, Trần Yên do dự một chút, vẫn kéo tay Hoa Liên lại.

“Sao vậy?” Hoa Liên nhíu mày.

“Ngươi, nếu không được thì bỏ túi hạt giống này lại đi, không giống nhau đâu.” Nàng chỉ có thể nói vậy thôi, coi như là trả lại ân tình Hoa Liên đã giúp nàng trồng những thứ linh thảo kia. Đất đai ở đây khác với nơi khác, nghe nói vườn Bàn Đào của Tây Vương Mẫu và Bách Hoa Viên đều đến từ một nơi, cho nên, linh thảo mọc ở đây đương nhiên tốt hơn nơi khác không biết bao nhiêu lần, Hoa Liên đã giúp nàng, đương nhiên nàng không thể trơ mắt nhìn Hoa Liên chịu chết.

Hoa Liên cúi đầu nhìn cái bọc đen trong tay, nhếch miệng, “Cám ơn.”

Mặc dù nàng không biết bên trong cái bọc này đến tột cùng là thứ gì, nhưng xem thái độ của Trần Yên đại khái cũng có thể đoán ra manh mối. Những hạt giống mà Tử Vi Tiên Đế đưa tới, cần phải dùng rất nhiều linh lực mới nuôi sống được, để nuôi dưỡng được đám hoa cỏ, Hoa Liên đã tổn hao không ít linh lực.

Nếu không phải bản thể của nàng đã hoàn chỉnh, tổng số tiên khí mà bảy hư thể hấp thu gấp bảy lần người khác, thậm chí còn hơn nhiều, e là vào lúc này, kết cục của nàng cũng sẽ giống những tiên nhân đã từng trông coi Bách Hoa Viên kia.

Quả nhiên, ở Tiên giới, mạng người là thứ rẻ mạt nhất. Mới đầu nàng đã thực sự đánh giá thấp mức độ ghét bỏ của Chân Vũ Đại Đế với nàng, nếu cứ tiếp tục, sợ rằng chẳng cần nàng phạm phải lỗi gì cũng đã rời khỏi Tiên giới rồi.

Đưa mắt nhìn Trần Yên rời đi xong, nụ cười nơi khóe miệng Hoa Liên dần trở nên lạnh lẽo. Nàng vẫn không muốn làm vậy, thực đáng tiếc, ai bảo hai vị Tiên Đế kia ép nàng chứ.

Hoa Liên gieo những hạt giống mà Tử Vi Tiên Đế giao cho nàng xuống xong thì bệnh nặng một trận, trong thời gian này, không ai đưa hạt giống đến nữa, thậm chí còn có người đến thăm nàng, mặc dù người kia chẳng qua là bị Chân Vũ Đại Đế phái tới đây xác nhận xem nàng đã chết hay chưa.

Hoa Liên nằm trên võng, nheo mắt nhìn các loài hoa đủ mọi màu sắc trải khắp núi đồi, miệng ngâm nga một khúc ca, rất chi là thích chí.

“Ngươi nhìn không giống người sắp chết lắm.” Một giọng nói vọng vào tai Hoa Liên, nàng ngồi bật dậy từ trên võng, quay đầu, vừa lúc đối diện với một đôi mắt tím.

“Các hạ là?” Nữ tử trước mặt tu vi không kém nàng là bao, hơi thở trên người lại như có như không, cho nên nàng ta mới có thể không chút động tĩnh tiến vào Bách Hoa Viên mà không bị nàng phát hiện.

“Có người mời ta đến cứu ngươi, có điều ta thấy, thân thể của ngươi rất khỏe mạnh, hình như không cần cứu mạng.” Nữ tử giống như giễu cợt nói.

“Nếu ta thực sự xảy ra chuyện, chỉ sợ ngươi cũng chẳng cứu nổi.” Có lẽ đã nín nhịn quá lâu, Hoa Liên bộp thẳng lại một câu.

“Ngươi dám hoài nghi y thuật của ta.” Trong mắt nữ tử lóe lên một ánh sáng nguy hiểm, thực sự giống như bất cứ lúc nào cũng có thể động thủ với Hoa Liên.

“Ngươi trước kia chắc cũng đã tới Bách Hoa Viên cứu người rồi đúng không, có thể nói ta hay, trong vòng một ngàn năm nay, bảy vị tiên nhân từng được ngươi cứu chữa giờ đang ở nơi nào không?”

Hoa Liên nói xong, lại có chút hối hận, chuyện này không liên quan đến người này, nàng như vậy coi như là giận chó đánh mèo. Nhưng nàng không thể không tức giận, nàng thậm chí còn hoài nghi, chỉ cần thêm một thời gian nữa thôi, không biết nàng có kích động mà đi hành thích Tử Vi Tiên Đế và Chân Vũ Đại Đế không nữa.

“Bọn họ đều hồn phi phách tán rồi, tu vi quá thấp, chẳng trách ai được.” Lúc nàng kia nhắc tới những người đó, không có chút đồng cảm nào, chỉ có lạnh lùng.

“Vậy thì mời về cho, dù sao sớm muộn gì ta cũng hồn phi phách tán, cần gì phải lãng phí thời gian quý giá của ngươi.”

“Ngươi sẽ không như vậy, ngươi là người thông minh.” Trong câu nói của nàng kia có thâm ý khác.

“Đa tạ khen ngợi, thứ cho không tiễn xa được.” Hoa Liên bước xuống võng, quay người trở về, nàng không muốn nói tiếp nữa.

“Chuyện ngu xuẩn nhất mà Tử Vi Tiên Đế đã làm chính là đắc tội ngươi, hơn nữa còn để ngươi ghi hận trong lòng.” Những lời này thành công khiến Hoa Liên phải dừng bước. “Nếu ta không đoán sai, ngươi sẽ trở thành đóa sen thập nhị phẩm thứ ba trong Tam giới này đúng không?”

Hoa Liên xoay người, nhìn nụ cười bên khóe miệng của nàng kia, chậm rãi mở miệng, “Ta tên Hoa Liên, còn ngươi?”

“Ta tên là Anh.”