Ngư Sủng Trong Lòng Bàn Tay Bạo Quân Tàn Tật

Chương 1: 1: Canh Cá




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.


Lý Ngư bất động trong dòng nước lạnh.

Trên đỉnh đàu cậu mơ hồ có tiếng người, nghe không chân thực.

Lý Ngư cảm thấy có chút ầm ĩ, trở mình, mở mắt ra, đột nhiên phát hiện hình như trên người mình ướt nhẹp.

Cậu giật mình một cái, thần trí từ từ thanh tỉnh, sau đó cậu chợt nhận ra, bốn phía xung quanh đều là nước???
Không đúng mà, cậu nhớ là cậu ngủ quên lúc đọc truyện mạng, sao tự nhiên lại rơi xuống nước vậy?
Hơn nữa cậu----không biết bơi mà.

Lý Ngư bị dọa quá mức, dưới tình thế cấp bách khoa chân múa tay lung tung, hoi dùng sức, lại cảm thấy phía sau có chuyển động.

Trước kia khi cậu rơi xuống nước chỉ có xác nhận là chìm xuống đáy, không ngờ rằng lúc này cậu không chìm xuống mà lại ổn định ở trong nước, tựa như nước đang nâng cậu lên.

Hơn nữa phía sau có một loại tiết tấu quỷ dị mà cậu chẳng thể bỏ lơ...!
Là cái gì?
Lý Ngư quay đầu lại theo bản năng, đột nhiên phát hiện đôi chân mà cậu luôn tự hào không thấy đâu, vị trí của chân xuất hiện một chiếc đuôi cá sáng bạc, chính cái đuôi này đang hăng say quẫy trong nươc.

.....HÌnh như là cậu tìm thấy nguyên nhân rồi.

Cơ thể của cậu hình như là bởi động tác của cái đuôi này mà không chìm xuống.

Lý Ngư: "..."
Chuyện gì xảy ra, làm sao mà chân của cậu lại biến thành đuôi cá?
Lẽ nào...!Cậu đang nằm mơ?
Mơ một giấc mơ biến thành nhân ngư????
Tuy rằng nhân ngư nghe hơi gái nhưng mà người nắm giữ đuôi cá thì sih vật duy nhất Lý Ngư nghĩ được chỉ có duy nhất nhân ngư.

Không phải là nàng tiên cá xấu đau xấu đớn trong thế giới động vật (1) mà là một mỹ nhân nửa người nửa cá mông mơ có mái tóc dài phiêu dật, giọng hát kỳ ảo
(1) Nó là con bò biển ấy (・∀・)

Mọi người đều biết, nhân ngư không tồn tại, cho nên cậu biến thành nhân ngư, nhất định là nằm mơ.
Nếu đây chỉ là giấc mơ, cậu hoàn toàn không ngần ngại ngắm nhìn hình tượng nhân ngư trong mơ của mình.


Lý Ngư lấm lét nhìn trái ngó phải, muốn tìm một chiếc gương, hặc là một vật bất kỳ có thể phản chiếu vẻ ngoài của cậu.

Trong lúc đó cậu vẫn ra sức vung vẩy đuôi cá tại chỗ cũ, có cái đuôi cá vẩy đi vẩy lại chung quy cũng khá tốt????
Đang tiếc giấc mơ không như ý muốn, trong nước không có gương, Lý Ngư trở mình, tay theo thói quen đưa lên trán, định gạt tóc mình.

Ai biết lần này lại xảy ra chuyện lớn, Lý Ngư đột nhiên phát hiện, dù dùng sức như thế nào thì tay cậu cũng không thẻ với tới trán.

Tay cậu...làm sao vậy, bị ngắn đi à?
Lý Ngư giật mình mình tay của mình.

Lúc này mới phát hiện, bàn tay với khớp xương rõ ràng của cậu cũng biến mất, thay vào đó là một thứ rất giống vây cá cả về hình dáng lẫn tính chất đang vung vẩy trong nước.
Chân của cậu thành đuôi, tay biến thành vây cá, vậy cậu??
Lý Ngư nhanh chóng nhìn lại người cậu.

Chỉ thấy —— cả người cậu đều bị vảy cá màu đen bach bao vây, ngoại trừ cái bụng cá dài nhỏ...
Không đúng không đúng, từ bao giờ mà bụng của cậu biến thành dẹp lép, hình như chỉ có cá phổng thông....mới có bụng
Vãi luôn!!!
Lý Ngư hít sâu một cái, vậy mà lại tạo ra mấy cái bong bóng.

Bị bong bóng khúc xạ lại, cậu tinh mắt nhìn thấy cả bản thân mình đều biến thành cá.

Mặt cá này, bụng cá này, vảy cá này, đầy đủ bộ phận của một con cá chép, không phải mỹ nhân ngư!
Lý Ngư sợ đến cứng đờ cả người, quên cả quẫy đuôi, cả người "biu" một cái chìm xuống dưới!
A a a sắp chết đuối, sắp chết đuối rồi.

Chỉ một chút nữa là va vào hòn đá đen dưới đáy, Lý Ngư liều mạng quẫy đuôi vẩy nước, hoàn hảo bơi lên trên, thành công ngưng việc chìm xuống, chỉ có cái đuôi không cẩn thận bị quật vào đá.

Lý Ngư:!!!
...!Đau quá.

Đuôi của con cá này tất nhiên không phải vật để trang trí, mới va một cái liền khiến Lý Ngư đau đến nỗi hộc ra một hàng bong bóng dài.


Chuyện gì xảy ra, đau đến mức hệt như lấy dao cắt vào thịt cậu.
Tại sao trong mơ lại đau thật như vậy?
Lý Ngư trợn to hai mắt, không thể nào, đây không phải là giấc mơ, cậu thật sự biến thành một con cá, lại còn là một con cá chép bình thường??
Cuối cùng thì đây là nơi nào, tại sao cậu lại biến thành như này, cũng không thể là bởi tên cậu là Lý Ngư thì liền biến thành cá chép chứ (2), quan trọng là cậu còn có thể biến trở lại được không!
(2) Lý Ngư 李鱼[Lǐ yú] đồng âm với cá chép [Lǐyú] 鲤鱼
Trong lòng Lý Ngư toàn fuck your mother mà lao nhanh, chuyện gì cậu cũng không chưa kịp nghĩ rõ ràng đã nghe thấy tiếng người bên tai.

Một giọng nói đầy tinh tế nói: "Tiểu Lâm Tử, canh ngàn cá của tiệc mừng thọ Quý phi nương nương còn thiếu một con cá đấy!"
Một giọng nói nịnh nọt khác cất lên: "Cao công công, con cá này vừa mới lật trắng bụng, tiểu nhân không dám dâng cho Quý phi nương nương, đang định ném đi đấy, tiệc mừng thọ quan trọng, nếu không để tiểu nhân lập tức chuẩn bị một con khác..."
Lý Ngư:???
Cậu phát hiện ngoại trừ cậu còn có người,hơi mừng thầm.

Nhưng mà cái gì Quý phi nương nương, công công, cậu còn xuyên vào một con cá trong hoàng cung cổ đại à?
Còn canh ngàn cá là cái quỷ gì vậy?
Không để cậu nghĩ rõ ràng, nước phía trên cậu bỗng nhiên có ánh sáng, bóng tối trên đầu cậu bỗng lộ ra một cái khe chỉ có ở chố Lý Ngư, xem ra có cái tay thò vào!
Lý Ngư thiếu chút nữa nghẹt thở, tay này cũng lớn quá rồi đó.
Cẩn thận nghĩ lại, cậu biến thành một con cá bình thường, tay con người đối với cậu tất nhiên sẽ trở nên khổng lồ.

Lý Ngư cảm nhận được nguy hiểm theo bản năng, vô thức bơi loạn lên.

Đôi tay không do dự vươn tới, hổ khẩu (3) hé ra, kẹp đầu Lý Ngư như là con ruồi mất đầu.

(3)Hổ khẩu:

Là một con cá, Lý Ngư không có cổ, cái tay này trực tiếp bóp lấy hơn nửa người cậu, so với vừa nãy đuôi không cẩn thận va phải còn đau hơn.

Lý Ngư ngao một tiếng, dùng sức, đuôi quậy loạn.
Tại sao lại nắm ngực và bụng cá, đau quá!
Nhưng mà người này lại không nghe thấy tiếng cá kêu to, cười ha ha nói: "Con cá này thật hoạt bát, làm gì có chỗ nào trắng bụng cơ chứ, Tiểu Lâm Tử, có phải ngươi cố ý nói vậy không, định dấu đi dùng một mình à?"
Trong câu nói, trời đất quay cuồng, Lý Ngư thoáng nhìn nơi cậu đi ra, hóa ra đó là một cái giỏ cá, cậu bị người này nắm đưa tới trước mặt.

Mắt cá của Lý Ngư thình lình nhìn thấy hai người mặc đồ nội thị cổ trang.


Người nắm cậu là Cao công công, lớn lên cũng không cao lắm, tròn tròn sáng sủa, Tiểu Lâm TỬ bên cạnh hơi giống cây gai dầu (4).

(4) Cây gai dầu

Tiểu Lâm Tử vội vàng nịnh nọt Cao công công, tươi cười nói: "Cao công công, có ngài ở đây, tiểu nhân nào dám chiếm tiện nghi,chắc chắn vừa nãy tiểu nhân nhìn lầm rồi, chỉ là hiểu lầm thôi.

Nếu con cá này còn sống, vậy để tiểu nhân đem đi hầm canh cá..."
Lý Ngư bị Cao công công vừa nghe đã kích động: Cái gì cái gì, hầm canh cá!!
Vừa rồi cậu không hiểu canh ngàn cá là cái gì nhưng hầm canh cá thì chắc chắn cậu hiểu rõ ở trong xương, hiện tại cậu chính là một con cá, đây là muốn đem cậu hầm canh à!!!
Lý Ngư: Hu hu, có thể bóp nhưng đừng đem đi hầm canh mà.

Lý Ngư lấy hết sức thừ thời còn bú sữa mẹ ra để giãy dụa, vốn dĩ Cao công công vào phòng ăn chỉ đển châm biếm Tiểu Lâm Tử vài câu, châm biếm xong cũng định ném con cá trong tay cho Tiểu Lâm Tử.

Lý Ngư bị lão nắm chỉ yên lặng được một lúc, đột nhiên lại giằng co, con cá này vốn trên người rất trơn, Cao công công không thể nắm chặt được, Lý Ngư thoát khỏi tay lão, bay ra ngoài.

Trong không trung đột nhiên có giọt nước dài cùng với Lý Ngư bay mù quáng:!!!
Làm sao bây giờ, cậu muốn chết cậu muốn chết, ngã chết không chừng là có thể làm canh á!
HU hu hu, cồn chưa hiểu tại sao lại biến thành cá, cậu không muốn chết đâu, nhỡ đâu cậu chết thì ai lo tang sự!
Lý Ngư không chịu khống chế bay về phía Tiểu Lâm Tử, Tiểu Lâm Tử đưa tay đón, nhưng mà thân cá quá trơn, Tiểu Lâm Tử lại cũng không nắm chặt, Lý Ngư sắp chấm đất.
Lúc này, bên ngoài lại có một tiếng "Miêu" rất dài, một cái bóng trắng như tuyết vọt tới.

Nói thì chậm nhưng xảy ra rất nhanh, đuôi cá Lý Ngư không có chấm đất đã bị bóng dáng này ngoạm một cái, tha trong miệng.
Lý Ngu chưa kịp vui mừng việc mình chưa bị ngã chết thì vảy toàn thân đã dựng ngược lên.

Dựa vào hình thể này, âm thanh này, chắc chắn đây là....một con mèo trắng lớn?!!!
Không ngờ rằng cậu vừa thoát khỏi tay người liền rơi vào miệng mèo!
Cá bị mèo ngậm, làm gì có con nào còn sống!
Trước đây Lý Ngư không sợ mèo, biến thành cá bản năng sợ muốn chết.

Trên lưỡi mèo toàn là gai, liếm ột cái có phải sẽ rớt một miếng thịt của cậu không?
Lý Ngư sợ đến không dám nhúc nhích, vừa nghĩ đến chuyện mình bị mèo trắng ăn đến mức chỉ còn xương cá, cậu cảm thấy thà đem cậu đi nấu canh!
Mèo trắng đột nhiên chạy ra tất nhiên không thèm để ý Cao công công và Tiểu Lâm Tử, ngậm cá chạy ra ngoài.

"Cao công công, cá...!Cá bị mèo tha đi!"
Con mèo trắng này mập ú....trong hơi quen mắt.

Cao công công hoàn hồn, dùng sức đạp tiểu Lâm Tử một cước.

"Ngẩn ra cái gì, ngẩn ra cái gì.

Không nhìn thấy đây là mèo của người nào sao.

Đây chính là mèo Quý phi nương nương nuôi.

Tiểu Lâm Tử, ngươi đuổi theo đi, chủ miêu yêu kiều, đừng để cho chủ miêu bị hóc xương, bằng không Quý phi nương nương không để yên cho chúng ta đâu.

Ai bảo mèo các chủ tử nuôi cũng là một nửa chủ nhân chứ..."
"Vâng."
Tiểu Lâm Tử cười khổ đáp lại, thời đại này, ngay cả chủ miêu cũng không thể đắc tội được.
Lý Ngư bị mèo trắng lớn ngậm, Tiểu Lâm TỬ đuổi theo phía sau, mấy câu nói của Cao công công cậu cũng nghe được.

Cậu vốn hi vọng Cao công công và Tiểu Lâm TỬ sẽ cướp cậu lại từ trong miệng mèo, dù sao cậu là nguyên liệu làm canh cá, nhiều ít còn có chút tác dụng.

Vậy mà mấy người không thèm để cậu vào mắt, cũng không có ý định cứu cậu, ngược lại còn lo cho mèo bị hóc xương?
Tại sao lại có người lại mượn gió bẻ măng như vậy!
Lý Ngư rất tức giận, nhưng cậu không có biện pháp khác, vẫn cứ chỉ có thể sử dụng sức lực từ thời bú sữa mẹ, ý đồ trượt ra khỏi miệng mèo.

Nhưng mà mèo trắng không có như Cao công công, cũng không có thói quen vừa chạy vừa ăn, nghiêm túc ngậm Lý Ngư vừa chạy vừa tha, Lý Ngư nhích tới nhích lui, răng nanh bạch miêu không những không buông lỏng, mà trái lại nó càng cắn chặt cậu hơn.

Lý Ngư lần này không dám lộn xộn, ngoan ngoãn mà ở trong miệng mèo, chỉ còn chóp đuôi hơi run.
Thật là đáng sợ, Lý Ngư nhịn không được cao giọng hô to: "Cứu mạng, ai tới cứu tôi với —— "
Bất kỳ ai đến cũng được, chỉ cần giúp cậu thoát khỏi miệng mèo, đời sau bảo cậu làm trâu làm ngựa cũng được!
Nhưng mà cá nói lại không ai nghe thấy, mèo cũng không phản ứng.

Đại Bạch Miêu một đường đi thông suốt không trở ngại, ven đường có rất nhiều người thấy bạch miêu nhưng lại chẳng có ai đến ngăn cản.

Thật đúng như lời nói vừa rồi của Cao công công, mèo chủ nhân nuôi cũng là một nửa chủ nhân.

Lúc Lý Ngư kêu trời kêu đất không có tác dụng, bốn móng vuốt của bạch miêng dừng lại ở đống gạch, như xe phanh gấp, đột ngột dừng lại!!!
Lý Ngư cảm thấy quai hàm mèo chặt hơn:!!!
Hai mắt bạch miêu sáng quắc nhìn về phía trước, trong cổ họng phát ra tiếng gừ gừ cảnh giác, đư gặp đại địch, Lý Ngư cảm nhận được mèo trắng thay đổi, vội vàng nhìn về phía trước.

Trước mặt cậu xuất hiện một thanh niên thân thể cường tráng, mặc áo gấm, tựa như là thiên thần giáng lâm, đứng chắn đường mèo trắng.

20/12/2021.