Ngư Sủng Trong Lòng Bàn Tay Bạo Quân Tàn Tật

Chương 16: 16: Cá Đừng Sợ





Cảnh Vương lần nữa vươn tay về phía Cá chép nhỏ.
Lý Ngư vẫn cứ tránh né.
Cậu rất sợ, hệt như là sợ mình khi không hoàn thành niệm vụ sẽ biến thành xương cá hay cá thối vậy.

Cậu tận mắt thấy Cảnh Vương giết chết nữ thích khách, bị tình cảnh máu thịt tung toé dọa cho hết hồn rồi.
Kỳ thực trong lòng cậu rất rõ, Cảnh Vương giết nữ thích khách xuất phát từ tự vệ.

Nữ thích khách này dù cho không bị Cảnh Vương giết chết thì với việc ám sát hoàng tử ả cũng không tránh khỏi được cái chết.

Nhưng cậu vốn dĩ là người lớn lên ở thời đại quá mức yên bình, chưa thực sự bao giờ gặp cảnh tượng máu me như này nên khi đột ngột chứng kiến cảnh tượng như vậy, cậu còn chưa kịp chuẩn bị tâm lý thì với cậu mà nói quá mức chấn động, cũng quá kích thích.
Cảnh Vương ở trước mặt cậu, cùng cậu ở chung, phần nhiều là yên tĩnh nhưng đôi lúc ở hắn vẫn có chút ôn nhu nhàn nhạt.

Mặc dù mồm cậu vẫn luôn gọi y bạo quân, nhưng chưa bao giờ cảm nhận sâu sắc ý nghĩa của hai chữ ấy như bây giờ.

Chỉ trong một khoảnh khắc hắn liền định đoạt sống còn của kẻ đối diện mà khi đoạt tính mạng của người khác ngay cả mày cũng chẳng thèm nhăn một cái.
Cách nghĩ của bậc quân vương cổ đại hoàn toàn bất đồng với cách giáo dục mà cậu nhận được.

Trong chớp mắt Cảnh Vương mình đầy lệ khí đối với cậu mà nói, thực sự quá xa lạ,
Lý Ngư sợ Cảnh Vương như vậy, đặc biệt là khi cậu nghĩ tới, nếu như vì cậu hoàn thành nhiệm vụ mà phải hóa người liệu Cảnh Vương có giết cậu không?
...!Nhất định sẽ, cậu và nữ thích khách kia, đối với Cảnh Vương mà nói chẳng khác gì nhau cả.

Cả hai đều là "giun dế" "tự tiện xông vào" lãnh địa Cảnh Vương.
Chỉ cần nghĩ đến phải chết như nữ thích khách, cậu không kiềm được mà run bần bật.
Cảnh Vương thấy bộ dáng Cá chép nhỏ không ngừng run cầm cập thì đổi hướng sờ đầu cậu.

Lý Ngư biết mình là cá cưng của Cảnh Vương, cũng biết không nên tránh né tiếp xúc với Cảnh Vương, nhưng bất luận cậu ám thị bản thân mình đến đâu thì vẫn sợ hãi theo bản năng như cũ, vẫn luôn cảm thấy trên người Cảnh Vương có mùi máu tanh, cậu không chịu được, cũng khiến cậu khó thể quên được.
Qua mấy lần, Cảnh Vương đã biết, con cá này đang kháng cự hắn.
Rố cuộc cá làm sao vậy?
Cảnh Vương nhất thời không thể nghĩ ra, thế nhưng cá không thể rời nước quá lâu, Cảnh Vương phát hiện vây cá của Cá chép nhỏ đã hơi khô rồi.
Cảnh Vương quay đầu liếc Vương Hỉ một cái, lại qua nhìn Cá chép nhỏ.

Vương công công xưa nay luôn thận trọng lập tức nói: "Điện hạ yên tâm, xin hãy giao vật nhỏ cho lão nô."
Vương Hỉ bước nhanh đi tới trước giường, Lý Ngư cũng thở phào nhẹ nhõm, cậu đối với Vương Hỉ không hề bài xích, tùy ý để Vương Hỉ nhẹ nhàng nâng cậu lên, nhanh chóng thả cậu về bể cá.
Cá chép nhỏ vào nước, cảm giác thoải mái hơn.


Cậu quay đầu lại nhìn Cảnh Vương một cái, con ngươi dường như đã lạnh băng của Cảnh Vương cũng nhìn cậu.

Cá chép nhỏ sợ đến mức lập tức chui vào bên trong hòn non bộ.
Cảnh Vương bên này đã ý thức được Vương Hỉ có thể chạm vào Cá chép nhỏ, mà hắn lại không thể, ánh mắt không khỏi tối sầm.
Đây không phải lần đầu con cá này trốn tránh hắn.
Trước hoặc là cắn hắn thì cũng là đụng phải hắn.

Hắn biết con cá này chút đặc biệt, hơi có nhân tính nhưng lần này là tại sao?
Cảnh Vương khi không có chút buồn bực.

Hắn bắt đầu hồi tưởng mình rốt cuộc đã làm cái gì khác với Vương Hỉ.
Rất nhanh, hắn liền nghĩ tới một chuyện.
Cảnh Vương cụp mắt, ánh mắt rơi trên bội kiếm.

Hắn vừa mới xử thích khách, lẽ nào...!Con cá này là sợ mùi máu tanh trên người hắn?
Thực tế Cảnh Vương vẫn chưa dính máu nhưng hắn vẫn cất bội kiếm đi, vào tắm phòng cọ rửa một phen, còn cố ý thay đổi một thân áo bào trắng sạch sẽ, quần áo bẩn thì lệnh nội thị đem đi đốt.
Làm xong hết thảy mấy thứ này Cảnh Vương lại đi thăm Cá chép nhỏ, Lý Ngư liên tục lùi về phía sau.
Bạo quân chịu vì cậu mà thay y phục, cậu ở bên cạnh nhìn, dù sao cũng hơi cảm động.

Hơn nữa cậu cũng thấy mình biểu hiện quá khoa trương rồi, nhưng đối với nỗi lo sợ của một người không thể nào tiêu trừ được trong chốc lát, dù cho Cảnh Vương không hài lòng thì cậu vẫn không thể kiềm chế được.
Cảnh Vương mím chặt môi, thong thả đi vài bước tới bể thủy tinh, rốt cục dừng lại, cánh tay dài duỗi ra lôi con cá mới vừa vào nước không lâu ra.
Lý Ngư cho rằng Cảnh Vương triệt để mất kiên nhẫn với cậu, run rẩy hoảng loạn.

Cảnh Vương nhàn nhạt liếc mắt quét qua cá một cái rồi đem một chung trà có dạng cánh hoa đem nó thả vào.
...!Đây là muốn xử cậu à?
Lý Ngư nhất thời tuyệt vọng không thôi, nhưng mà Cảnh Vương lại làm một hành động không thể tưởng tượng được.

Đó là đem cá đặt ở bên gối.
Lý Ngư: ? ? ?
Giường vẫn còn ngổn ngang, vết máu trên sàn đã dọn dẹp sạch sành sanh không còn chút dấu vết, nhưng đối với Lý Ngư mà nói, không nhìn ra không có nghĩa không có chuyện gì xảy ra.

Cậu vẫn còn nhớ trong nháy mắt Cảnh Vương liền tỏa ra sát ý, quyết tuyệt đâm kiếm vào lồng ngực thích khách.
Cậu càng sợ một ngày nào đó Cảnh Vương cũng sẽ đối xử với cậu như vậy.

Cảnh Vương nhìn cậu một lúc, ngón tay vươn đến, sờ sờ đầu cậu.

Lý Ngư sợ hãi cúi thấp đầu, thân cá run giật giật.

Cảnh Vương nhẹ nhàng gõ đầu cậu rồi nằm bên cạnh chung trà.
Lý Ngư: "..."
Lý Ngư kinh ngạc, Cảnh Vương đây là lúc ngủ muốn cũng muốn đặt cậu bên cạnh hả, đúng rồi, này này này không phải là...!Cùng giường à?
Lý Ngư thình lình phát hiện mình đang cùng giường: ! ! !
Đến lúc này, tiến độ nhiệm vụ lại được cứu vãn.

Trong lòng Lý Ngư rối như tơ vò, cậu rất muốn hoàn thành nhiệm vụ, nhưng cậu lại rất sợ Cảnh Vương...
Hai loại tâm tình đang không ngừng làm đấu tranh, cuối cùng sự mê hoặc của hoàn thành nhiệm vụ đã hòa tan một chút của sợ hãi.
Lý Ngư duỗi đuôi cá ra, chóp đuôi chọt chọt vào gối ngọc.

Cùng giường chỉ là một nửa nhiệm vụ thôi, nửa còn lại là cùng gối.

Theo kinh nghiệm mấy lần làm nhiệm vụ của cậu, chỉ cần chạm vào gối ngọc là coi như thông qua.
Lúc này cậu đang nằm cạnh Cảnh Vương, đuôi quét qua gối ngọc, hệ thống tinh tường liền thông báo cậu hoàn thành bước "Cùng giường cộng chẩm".
Lý Ngư không có một chút vui sướng nào khi hoàn thành nhiệm vụ.

Hiện tại cậu đang ở bên cạnh Cảnh Vương, ngẩng đầu cái chính là đối diện ngay với con mắt dường như có thể nhìn thấu tất cả của Cảnh Vương.

Cá chép nhỏ ngừng thở, đuôi run lên, lập tức lui về sau, mặt cá lưu loát trốn vào trong nước.
Nếu bị phát hiện thì bạo quân có giết cậu không?
Lý Ngư nhớ tới nữ thích khách khi chết máu chảy đầy người, nội tâm nóng nảy muốn cắn người.
Miệng cắn bậy cắn bạ, đột nhiên cắn được...!ngón tay Cảnh Vương.
Lại làm sai rồi, Lý Ngư lệ rơi đầy mặt.

Cậu sao mà biết được Cảnh Vương lại giơ tay tới chứ!!
Lý Ngư miệng còn đang gặm ngón tay Cảnh Vương, mắt cá ướt nhẹp nhìn về phía Cảnh Vương.

Cảnh Vương yên lặng nhìn cậu một lát rồi vẫn để mặc cậu cắn mình.

Lý Ngư nhả ngón tay ra, hu hu hu, đừng có vậy mà, bạo quân sủng cậu, cậu lại mướn dựa gần hắn rồi!
Cảnh Vương thấy cậu nhả ra, cũng không trách tội, chỉ sờ sờ đầu của cậu rồi đem gối ngọc đẩy tới chỗ cậu, sau đó nhắm mắt lại, ngủ.
Lý Ngư: "..."
Cảnh Vương đây là muốn làm gì?
Lý Ngư cũng buồn ngủ, muốn ngủ nhưng lại không dám, lại càng không dám tiến vào hệ thống trước mặt Cảnh Vương, chung trà thì quá nhỏ, cậu dường như bị vây khốn ở trên giường, sứt đầu mẻ trán.
Trước đêm nay, chung trà nào có thể vây khốn cậu chứ, cậu chắc chắn sẽ nhảy trở về.

Khi đó cậu còn ngây thơ nào đâu biết rằng mình đang diễu võ giương oai trên đầu lão hổ.
Lý Ngư ngoan ngoãn nằm yên, cảm thấy hơi thở Cảnh Vương đang càng dần dần trở nên đều nhịp, hơn nửa canh giờ không làm ra chút động tĩnh nào, chắc là ngủ rồi.
Lý Ngư lúc này mới chuẩn bị tiến vào hệ thống kiểm tra nhiệm vụ, bỗng nhiên Cảnh Vương trở mình, mặt xoay về phía cậu, Lý Ngư lập tức giật mình.

Cậu chỉ sợ Cảnh Vương đè lên cậu, đem cậu ép thành một cái bánh cá.
May là Cảnh Vương ngủ cũng vô cùng tốt, vẫn luôn nằm ngay ngắn ở một bên của gối ngọc.
Lý Ngư thấy hắn ngủ thật, lấy dũng khí đến gần.
Thụy nhan của Cảnh Vương được khuếch đại trong gang tấc, hàng lông mi dày che đi đôi con ngươi băng lãnh khiến hắn hiện ra thật hiền lành.
Tim Tiểu Lý Ngư nhảy loạn cả lên.

Cậu cảm thấy Cảnh Vương sau khi ngủ cũng không còn đáng sợ nữa.
...!Đây là điều đương nhiên rồi, có ai ngủ mà mang vẻ hung thần ác sát, đột nhiên trở mặt liền giết người như Cảnh Vương lúc nãy chứ?
Lý Ngư bỗng nhiên ngơ ngác, không sai, đều là Cảnh Vương cả.

Cảnh Vương vô tình chém giết thích khách hay Cảnh Vương đối với cậu vô cùng dịu dàng thì đều là người trước mắt này.
Cậu luôn nói con người có nhiều mặt, Cảnh Vương cũng như vậy thôi.

Tuy rằng cậu vẫn luôn không biết được một mặt tàn ác của Cảnh Vương nhưng Cảnh Vương thô bạo tàn ác cũng chẳng thể vì cậu chưa thấy mà không tồn tại được.

Hắn ôn nhu với cậu cũng như việc hắn lãnh khốc vô tình với người ngoài đều cùng tồn tại.
Mặc kệ cậu sợ hãi cũng được, vô tri không sợ cũng được, Cảnh Vương vẫn là Cảnh Vương, cũng không có gì thay đổi.

Cậu không thể bởi vì Cảnh Vương giết nữ thích khách mà nghi ngờ lòng tốt Cảnh Vương dành cho cậu được.

Thật ra nếu tính lại thì cậu đã đắc tội Cảnh Vương vô số lần, nhưng Cảnh Vương nếu như muốn xuống tay với cậu thì đã sớm xuống tay rồi, chẳng phải sao?
Lý Ngư đột nhiên nghĩ thông, tự nhiên hiểu ra, cả người buông lỏng không ít.

Cậu quay đầu lại nhìn sườn mặt đang yên tĩnh ngủ trên gối ngọc của Cảnh Vương, Lý Ngư nhìn ra vấn đề góc độ đã hoàn toàn bất đồng, 囧 囧 mà nghĩ, lẽ nào Cảnh Vương trước lúc ngủ đẩy gối trước mắt cậu là thấy cậu muốn cái gối ngọc ấy nên cho cậu cái gối ngọc à?
Vô cùng có khả năng! Hắn vì cậu mà sắp xếp mấy cái chung trà đầy đất để cậu nhảy chơi, càng vì cậu đi tắm để tẩy đi một thân lệ khí.

Ngay cả lúc cậu tức loạn lên cắn hắn thì hắn đều không có giận.
Cảnh Vương đối xử với cá quá tốt.


Cậu thật sự không nên vì kinh hách mà nghi ngờ hắn, sợ sệt hắn.
...!Nếu không ngày mai giảng hòa với Cảnh Vương đi.
Cá chép nhỏ bị dọa đến mức sợ quá độ nên đầu óc vẫn luôn mông lung.

Cậu chọn chỗ gần với Cảnh Vương nhất trong chung trà rồi ngáp một cái, nhanh chóng rơi vào mộng đẹp.

Nhiệm vụ gì chứ, chờ khi nào dậy rồi nói sau!
Ngày hôm sau, Cảnh Vương dậy liền phát hiện Cá chép nhỏ đang nằm sát với hắn.

Chung trà bị đổ một nửa khiến trung y của hắn ướt một mảng lớn.

Cảnh Vương bắt lấy nó, Cá Nhỏ mơ mơ màng màng liền tới cọ ngón tay hắn.
Cảnh Vương mở cờ trong bụng.

Hắn sẽ không biết rằng thái độ của con cá này đối với hắn đang từ trên trời rơi xuống khe núi rồi lại từ khe núi quẹo trở về.

Hắn chẳng qua chỉ cảm thấy rằng đem cá đặt gần hắn một chút quả thật rất hiệu quả.
Thích khách đột nhập vào Cảnh Thái Điện, Hoàng đế nổi trận lôi đình, luôn miệng xác nhận xem Cảnh Vương có bình an không, ngay cả cọng tóc cũng không rơi.

Hoàng đế lệnh cho ngự tiền thị vệ nghiêm tra, bất luận có ra sao cũng phải cho Cảnh Vương một câu trả lời.
Cảnh Vương thiếu chút nữa bị đâm, Hoàng đế cũng rất hổ thẹn.

Vốn dĩ Cảnh Vương ở ngoài cung, lần này hắn vào ở trong cung, chính là do Hoàng đế mượn danh nghĩa sinh nhật Quý phi hạ chỉ.

Trái lại lại nhiều lần khiến Cảnh Vương không vui, Hoàng đế ngoại trừ ban thưởng, cũng lệnh cho Cảnh vương hồi vương phủ nghỉ ngơi thật tốt.
Rốt cục cũng có thể rời cung rồi.
Cảnh Vương ra lệnh không một chút lưu luyến nào, lệnh cho Vương Hỉ đi thu thập.

Theo lý mà nói Cảnh Vương Phủ và Cảnh Thái Điện đều là nơi ở của Cảnh Vương, hai bên đều có tôi tớ, Cảnh Vương ra vào hoàng cung vô số lần chưa từng mang cái gì ra mà lần này lại mang theo một cái bể cá bằng thủy tinh.

Hơn nửa cái hoàng cung đều sấn tới hóng hớt.

Nghe nói Cảnh Vương tính tình không được tốt lắm mới nuôi một con cá, ngay cả bể cá cũng là do Hoàng đế ban xuống.

Nó còn được xuất hiện trước mặt ngự tiền, nhìn qua nó còn được sủng ái hơn cả chủ miêu của Quý phi nương nương!
Rốt cuộc là Cảnh Vương nuôi loại cá bảo bối gì vậy?
Bọn họ vừa thấy một cái bể thủy tinh ta đến tám người khiêng, dưới đáy bể tràn ngập các thể loại bảo thạch đá quý, trên đống đó là một con Cá chép nhỏ xám xịt đang thổi (làm) bong (một) bóng (giấc).
Cả hoàng cung ngơ ngác..