Ngư Sủng Trong Lòng Bàn Tay Bạo Quân Tàn Tật

Chương 26: Chương 26





Dạng người của Lý Ngư được kéo dài trong nửa canh giờ, cũng chính là nói khi canh giờ đến, cậu sẽ biến trở lại thành cá, canh giờ chưa đến, cậu vẫn sẽ luôn là người, muốn hủy bỏ biến hình cũng hủy được, hệ thống hố cá không có cung cấp biện pháp hủy bỏ cho cậu.
Mắt thấy mình bị Cảnh Vương chặn ở trong phòng, gian nhà này tuy lớn nhưng lại không có chỗ trốn, nếu chui vào tủ quần áo hoặc là trốn sau mấy cái rèm cửa thi đấy chính là đi tìm đường chết.
Lý Ngư loạng choạng đứng lên, chạy ra chỗ cửa sổ, vậy mà cậu lại phải nhảy cửa sổ lần nữa.
Cậu nhớ cái cửa sổ này là cái cậu dùng khi mà dùng thuốc biến hình.

Bên kia cửa sổ là một hòn non bộ, con đường này khá quen thuộc!
Ngón tay Lý Ngư đẩy chốt cửa một cái, vốn dĩ cái cửa sổ rất dễ mở nhưng giờ lại không thể nào mở được!
Chuyện gì xảy ra?
Lý Ngư gấp đến mức lay mạnh hai lần thế nhưng song cửa sổ vẫn không nhúc nhích, cậu bỗng nhiên nhận ra, cửa sổ này không mở ra được e là bị chặn lại rồi.
Ai có thể khóa cửa sổ chứ, chắc chắn không cần phải nói nữa, nhưng mà tại sao thời điểm khóa cửa lại không nói cho cậu biết vậy?
Lưng Lý Ngư chảy đầy mồ hôi lạnh.

Cửa sổ không dùng được vậy thì phải đổi thành mấy cái khác.
Nhìn những thứ có thể thử một lượt, cậu tuyệt vọng nhận ra chẳng có gì khả thi cả, mà ngoài cửa có thị vệ, cậu chợt nhận ra, cậu không ra được.
Tiếng kêu của Hùng Phong tiếng càng ngày càng gần, Lý Ngư ngẩng đầu lên, nếu như bị Cảnh Vương tóm được...
Cảnh Vương lùng bắt cậu lâu như vậy liệu hắn có trục tiếp giết cậu không nhỉ?
Vậy có cần cậu phải nói, chủ nhân ơi xin hãy dừng lại đi, em chính là cá cưng của ngài mà!
Cậu rất khó tưởng tượng nổi biểu tình của Cảnh Vương sau khi biết được cậu là cá cưng của hắn như nào.

Nhưng nếu như cậu không nói ra mà tùy tiện nói dối thì chẳng bao lâu sẽ bị vạch trần.

Rơi vào tay Cảnh Vương, chẳng cần hắn giở thủ đoạn gì, chỉ cần đợi đến khi hết giờ là cậu liền biến trở lại...
Nhiệm vụ chính còn thiếu mỗi bước cuối cùng.

Vì cậu cố gắng cứu người nên ngược lại bỏ xó luôn cái nhiệm vụ "tiếp xúc thân mật".

Nếu như Cảnh Vương biết được thân phận thật của cậu, không giết cậu là đã vô cùng may rồi nhưng chắc chắn sau đó hắn sẽ không chấp nhận việc cậu làm nhiệm vụ.
Thật sự là cách duy nhất cũng không được à?
Chóp mũi Lý Ngư đổ mồ hôi hột, ánh mắt nỗ lực lướt qua mọi thứ trong nhà.
Cảnh Vương và Diệp Thanh Hoan chạy theo sát Hùng Phong đang chạy như bay.
Chỉ một lát nữa thôi Hùng Phong sẽ chạy vào sân sau, nhìn hướng chạy thẳng tới gian phòng của Cảnh Vương, trong lòng Cảnh vương kinh ngạc.
Hắn đã hoài nghi thiếu niên trốn thoát lần trước lợi dụng Hùng Phong đưa thư, lẽ nào trong khi hắn khua chiêng gõ trống đuổi bắt thì thiếu niên kia vẫn chưa rời vương phủ?
Cảnh Vương nhớ lại hình như thủ hạ hắn phái đi đúng là chưa bao giờ hồi báo bất kỳ tin tức gì tốt.

Ban đầu hắn còn tưởng rằng tên trộm quá giảo hoạt thế nhưng lần nào người này cũng để lại manh mối ở vương phủ, ngay trong phòng của hắn...
Có phải là hắn nghĩ nhầm hướng hay không, thực ra người này trốn ở vương phủ, vẫn chưa chạy xa, dù sao -- chỗ nguy hiểm nhất, cũng là nơi an toàn nhất!
Nếu như Hùng Phong không đi nhầm thì hẳn là tên trộm đang ở trong phòng hắn...!Hắn chắc chắn lần này sẽ không để đối phương chạy trốn!
Chỉ một lúc nữa thôi Hùng Phong sẽ xông qua cửa thì nó đột nhiên dừng lại rồi dùng chóp mũi ngửi đông ngửi tây.
"Sao lại không đuổi tiếp?" Diệp Thanh Hoan chạy tới xoa đầu chó cưng.
Hùng Phong sủa gâu gâu hai tiếng rồi xoay người chạy ngoặt lại mảnh rừng trúc bên ngoài gian nhà, chạy về phía người đang đứng ở cổng rừng trúc.
...!Nhầm rồi?
Cảnh Vương kinh ngạc nhìn gian nhà, do dự một chút rồi cũng cùng cũng bị Hùng Phong lừa gạt đi rừng trúc.
Lý Ngư trong phòng lúc này như đang gặp đại địch: Hu hu hu, suýt nữa hù chết cá rồi.
Cậu không biết vì sao Hùng Phong lại không tới đây nhưng rõ ràng là Hùng Phong đột nhiên thay hướng chạy vừa lúc cứu mạng cậu luôn đồng thời thời gian biến thân của cậu vừa vặn sắp hết...
Chỉ cần có thể biến trở về thành cá, trở lại trong bể cá thì cậu không sợ rớt ngựa!
Hùng Phong chạy tới trước mặt người trong từng trúc, vui vẻ vẫy đuôi với người ta.

Người này mặc một bộ bạch y, ngồi chồm hỗm thân mật sờ đầu Hùng Phong.

Hùng Phong hình như rất thích người này, xoay quanh người này mấy vòng.
"Ngươi là ai?"
Diệp Thanh Hoan quan sát người này từ trên xuống dưới, để ý tới dung mạo đẹp tuyệt trần của người đấy.

Nếu trên đầu người này không có y quan thì y đã nhầm tưởng người này là một nữ tử.
Người này đúng mực chào một cái, nói: "Xin chào thế tử, ta ở Thanh Khê Uyển trong vương phủ tên là...!Sở Yến Vũ, vốn ta đi ngang qua đây nhưng không hiểu vì sao chó yêu của ngài chạy tới."
"Hóa ra tên của người là Sở Yến Vũ...!hình như Hùng Phong rất thích ngươi."
Diệp Thanh Hoan nhếch miệng cười, cũng chẳng có ý gì khác.

Vốn dĩ bình thường Diệp thế tử đều rất ôn hòa với mỹ nhân.
Mặc dù đối phương là nam nhân, Diệp Thanh Hoan cũng không tha thiết gì nam sắc nhưng cũng không ảnh hưởng gì đến việc y thưởng thức khuôn mặt của mỹ nhân.
Thế nhưng lời giải thích của mỹ nhân, Diệp Thanh Hoan lại không tin tưởng lắm.

Dòng dõi Thừa Ân Công phủ như vậy làm gì có thủ đoạn gì mà chưa từng thấy chứ.


Hùng Phong rất ít khi sẽ chủ động nhào người khác, chỉ sợ là Sở Yến Vũ này cố ý làm.
Diệp Thanh Hoan thường đến Cảnh Vương phủ cũng không phải chỉ đến chơi, vẫn biết Cảnh Vương nhét không ít người được tặng vào cái sân này, xem ra vị Sở mỹ nhân này có lai lịch bất chính.
Không ngờ rằng ở phủ của Cảnh Vương mà cũng gặp loại chuyện như này.
Diệp Thanh Hoan bật cười, dù sao đây cũng không phải phủ của y, y chỉ cần xem trò vui là được rồi, không cần phải bao đồng.
Yến hội ở Cảnh Vương phủ mới diễn ra không lâu, Cảnh Vương vẫn nhận ra Sở Yến Vũ.

Ánh mắt hắn lạnh như băng nhìn xuống tay Sở Yến Vũ, Sở Yến Vũ nói không biết vì sao Hùng Phong lại chạy đến phía cậu ta, nhưng mắt Cảnh Vương rất tinh, hắn đã sớm phát hiện đối phương vội vã giấu một cái lá xanh sang một bên, trên đầu ngón tay cậu ta còn vương lại chất lỏng màu xanh lá mạ chưa kịp lau.
Ánh mắt Cảnh Vương u ám, Sở Yến Vũ nói dối không thể nghi ngờ, người này đã động chân động tay, cố ý dẫn dụ Hùng Phong chạy tới.
Trong lòng Cảnh Vương có chút không thích, liếc Diệp Thanh Hoan một cái.
Vì Cảnh Vương và Diệp thế tử đuổi theo rất gấp nên Vương Hỉ chưa đuổi kịp, vai trò phát ngôn bất thình lình rơi xuống người Diệp Thanh Hoan: "..."
Diệp thế tử ho nhẹ một tiếng, làm như không hiểu.
Cảnh Vương liền trừng Diệp thế tử một cái, lão đại Diệp thế tử không tình nguyện hỏi: "Sở Yến Vũ, vì sao ngươi lại xuất hiện ở chỗ này?"
Sở Yến Vũ quỳ xuống chào một cái, ngẩng đầu lên tự tin nói: "Nghe nói điện hạ và thế tử đang tìm người giỏi thư pháp, không bằng để ta thử một lần."
Từ khi vào Cảnh Vương phủ, Sở Yến Vũ vẫn luôn ở Thanh Khê Uyển.

Cảnh Vương phủ canh giữ nghiêm ngặt, Lục hoàng tử khó lắm mới gửi được cho cậu ta một phong thư nhưng lại dặn cậu tìm cách bắt lấy Cảnh Vương, khiến Cảnh Vương vì bọn họ mà dắt mối với Thừa Ân Công phủ.
Sở Yến Vũ thật lòng muốn giúp Mục Thiên Hiểu nhưng không hiểu tại sao từ khi cậu ta vào phủ tới nay ngay cả mặt Cảnh Vương cũng chưa được thấy.

Hơn nữa toàn bộ Cảnh Vương phủ đều coi người ở Thanh Khê Uyển như người ngoài, tất nhiên cũng bao gồm cả cậu ta.
Muốn giúp Mục Thiên Hiểu thì trước tiên nhất định phải ra khỏi Thanh Khê Uyển trước đã thì mới thu hút được sự chú ý của Cảnh Vương.
Thời điểm Sở Yến Vũ vào, Tam hoàng tử đã nhét cho cậu ta không ít bạc để làm lung lay cậu ta.

Sở Yến Vũ tốn không ít mới mua chuộc được một thị vệ tuần tra bên ngoài ở Thanh Khê Uyển.

Người hầu ở hậu viện Cảnh Vương rất khó thu mua, người thị vệ này cũng chỉ đồng ý để cậu ta đi truyền vài câu thôi nhưng chủ yếu vấn là mấy cái tin tức vô dụng.
Lúc này thị vệ nói cho Sở Yến Vũ là Diệp thế tử mang theo chó đến Cảnh Vương phủ với cả Cảnh Vương và thế tử đang tìm người -- hình như là một người giỏi thư pháp.

Thị vệ này không hầu hạ gần hai vị này nên không biết rõ.

Sau khi Sở Yến Vũ biết được, cậu ta liền muốn mượn chó của Diệp thế tử để ra mắt trước Cảnh Vương rồi thuận tiện tự ứng cử.
Cậu ta đã đọc nhiều sách, đọc được từ một quyển sách nào đó nói rằng chó rất thích một loại lá cây có mùi thơm ngát mà loại lá này lại có ở Thanh Khê Uyển.

Sở Yến Vũ nghĩ cách lấy một chút rồi cầu xin thị vệ cho cậu ta ra khỏi Thanh Khê Uyển một chuyến.

Thật ra người ở Thanh Khê Uyển thỉnh thoảng cũng có thể đi ra ngoài, chỉ là không được cách Thanh Khê Uyển quá xa, hơn nữa còn phải có thị vệ đi theo.
Thị vệ nhìn mức bạc mà giúp cậu ta, yêu cầu tự mình đưa cậu ta đi.

Sở Yến Vũ được toại nguyện ra khỏi Thanh Khê Uyển, thừa dịp thị vệ chưa sẵn sàng thì bỏ mặc hắn.
Cậu ta đã nghe qua thị vệ nói về bố cục của Cảnh Vương phủ, cố gắng đi về hướng có thể gặp được Cảnh Vương.

Sau đó cậu ta thấy Cảnh Vương từ xa cùng với một thanh niên đuổi theo một con chó lông đen -- cảm thấy chắc thị vệ sẽ không nói láo thì người thanh niên này chính là thế tử Thừa Ân Công còn con chó chính là chó yêu của y.
Sở Yến Vũ nhịn xuống nỗi sợ chó, vò nát lá cây rồi bôi chất lỏng lên ngón tay.

Mũi chó rất linh, quả nhiên đã bị hấp dẫn từ đằng xa.
Sở Yến Vũ ở Cảnh Vương phủ không danh không phận.

Cậu ta chỉ là người ở bên ngoài được nhét vào đến cả gia đinh cũng không được tính, ngay cả tư cách xưng "Nô tài" trước mặt Cảnh Vương cũng không có.

Trước đây cậu ta thân cận với Lục hoàng tử Mục Thiên Hiểu, gã biết cậu ta tâm cao khí ngạo nên chưa từng yêu cầu cậu ta làm vậy.

Sở Yến Vũ tự cho rằng mình không đến mức phải xưng "thảo dân" nên cứ kỳ quặc xưng "ta".

Xưng hô như vậy mặc dù trông có vẻ tao nhã lễ độ nhưng thật ra là cực kỳ vô lễ.
Nếu như Vương Hỉ nghe thấy thì không thể thiếu được một trận mắng chửi.

Thế nhưng Diệp thế tử và Cảnh Vương, một người thì từ trước đến giờ không quan tâm lắm đến lễ nghi xã giao, một người thì đang nổi giận, nhưng không phải là vì Sở Yến Vũ xưng hô.
Cảnh Vương rất bất mãn Sở Yến Vũ tự chủ trương dẫn Hùng Phong đi, làm rối loạn con đường trước kia của Hùng Phong.
Sở Yến Vũ chỉ thiếu mỗi nói thẳng ra: ta chính là người mà ngài muốn tìm đây.

Cảnh Vương nhìn chăm chú cậu ta một tí rồi cười lạnh.
Sở Yến Vũ bị nhìn chằm chằm tới sợ.

Mặc dù Lục hoàng tử bảo cậu ta hãy nắm chặt lấy Cảnh Vương, cậu ta cũng đã tự nhủ với mình rồi, nhất định phải khiến Cảnh Vương động tâm.

Có thể Cảnh Vương là người câm, cậu ta chính là không thể nào hiểu nổi tâm tư của người câm, nhưng ánh mắt của đối phương cũng không phải là si mê mà ngược lại khiến cậu ta có chút sợ.

Lúc này Vương công công cuối cùng cũng coi như đuổi kịp.

Cảnh Vương giương cằm lên, giật giật ngón tay, Vương Hỉ tính toán, sai người chuẩn bị giấy bút.

Cảnh Vương tùy ý viết vài chữ rồi ném cho Sở Yến Vũ.
Sở Yến Vũ không hiểu gì, Vương Hỉ nói: "Điện hạ bảo ngươi viết chữ này một lần."
Diệp Thanh Hoan liếc theo một cái, mỉm cười không nói.

Sở Yến Vũ có thể không hiểu nhưng y hiểu, Cảnh Vương chắc chắn sẽ chọn mấy chữ trong thư.
Nếu như Sở Yến Vũ sát lại nói rằng cậu ta chính là người bọn họ cần tìm thì tất nhiên phải đối chiếu bút tích.
Sở Yến Vũ khấu tạ, tỉ mỉ chuẩn bị một chút rồi viết mấy chữ này.

Vì có thể lại ấn tượng sâu sắc cho Cảnh Vương, cậu ta còn cùng lúc viết hai tay.

Một bên tay thì chữ cậu viết nhỏ nhắn xinh đẹp.

Bên còn lại thì cậu dùng lối chữ thảo tiêu sái viết.
Cậu ta còn đang lo không có cách nào để phô bày tài hoa của mình.

Mặc dù cậu đã gặp rất nhiều người khen cậu dung mạo tuấn tú, nhưng điều khiến Sở Yến Vũ tự thỏa mãn nhất chính là tài hoa của mình.

Và tài hoa của cậu ta ra sao thì bây giờ chính là lúc để cậu ta thể hiện.
Nhưng tiếc thay tài hoa của cậu, Cảnh Vương chỉ hờ hững liếc một cái, cho cậu ta chút ánh mắt, thậm chí còn nhiều bằng cái bút hắn dùng xong đặt ở bên cạnh.
Cảnh Vương chán ghét hơi phe phẩy ống tay áo, Vương Hỉ lập tức nói: "Điện hạ nói không phải, mời ngươi cút."
Sở Yến Vũ: "..."
Sở Yến Vũ còn muốn nói thêm, Vương Hỉ đã lệnh thị vệ lôi cậu ta đi.
Cậu ta nghe thấy Vương Hỉ mắng xa xả vì mình tự ý phá hoại quy củ rời khỏi Thanh Khê Uyển.

Đồng thời thêm cả việc cậu ta mua chuộc thị vệ kia nữa, phạt hai trăm lượng.
Thị vệ kia thì trực tiếp bị trục xuất khỏi Cảnh Vương phủ, còn cậu ta bụng đầy tài hoa thì bị bắt trở về Thanh Khê Uyển tự sinh tự diệt.

Vương công công nói rằng đây là lệnh của Cảnh Vương, miễn cho cậu ta chết ở bên ngoài thì còn báo cho Tam hoàng tử nhưng nếu cậu muốn chết ở vương phủ thì ngay cả chỗ chôn cũng không có.
Sở Yến Vũ bị dọa cho phát sợ, cả người bị thương nằm ở trên giường, nước mắt chảy ròng.

Xưa này chưa từng có ai đối xử với cậu ta như vậy, sao lòng dạ nam nhân này có thể độc ác tới như vậy chứ?
Sau khi Hùng Phong bị Sở Yến Vũ thiết kế dụ dỗ thì không muốn chạy nữa.

Mặc kệ Diệp Thanh Hoan đùa kiểu gì thì Hùng Phong cũng chỉ yên tĩnh liếm tay cậu ta.
Bộ dáng này chỉ sợ là không thể tìm người được nữa.
Diệp Thanh Hoan nở nụ cười xin lỗi Cảnh Vương, y cũng không ngờ rằng trên đường lại gặp trở ngại.
Cảnh Vương xuất thần nhìn Hùng Phong một lúc.

Nếu như Sở Yến Vũ không ra tay thì hướng Hùng Phong vốn dĩ muốn tới không phải là...
Là phòng của hắn.
Nếu bây giờ tới thì e là đã muộn.

Cảnh Vương vẫn lệnh Vương Hỉ nhìn chằm chằm hộ hắn rồi tự mình thì vào tìm
"Thiên Trì, ta đi với huynh."
Diệp Thanh Hoan cũng muốn biết ai là người đưa tin.
Cảnh Vương dừng chân lại, rồi lại nhìn nhìn Diệp Thanh Hoan, khẽ lắc đầu rồi tự mình vào.
Diệp Thanh Hoan: ? ? ?
Vương Hỉ bên cạnh thở dài nói: "Thế tử, điện hạ đã có người hoài nghi rồi.

Ngài cứ giao cho Cảnh Vương Phủ làm đi."
Diệp Thanh Hoan trợn tròn mắt: "Lẽ nào huynh ấy có manh mối...!Là ai vậy?"
Vương Hỉ nhớ tới cũng ủ rũ mặt mày: "Điện hạ đã cho người tra xét lâu rồi nhưng vẫn không biết tên, hình như là nam thiếp nhà ai đấy."
Diệp Thanh Hoan: ? ? ?
Nam thiếp nhà người khác sao lại truyền thư cho y?
Diệp Thanh Hoan mờ mịt gãi đầu, chẳng nhẽ mị lực của thế tử gia lớn như vậy à?
Cảnh Vương đến trước phòng, đột nhiên đẩy cửa, trong phòng không một bóng người.
Hắn biết thiếu niên kia có thói quen chạy trốn, sẽ xóa sạch vết tích, có khi còn cố ý để lại nghi ngờ nhưng toàn là những vết tích nhỏ tí tẹo.

Trước đấy, khi thiếu niên này trà trộn vào được mấy lần, hắn đã sai Vương Hỉ âm thầm niêm phong cửa sổ lại.

Cửa sổ không thể nào mở ra nên chắc chắn người này không thể nào đào tẩu bằng đường cửa sổ.
Cảnh Vương như thường lệ nhìn cá của mình, cá vẫn đang nhẹ nhàng bơi lội trong bể.
Cảnh Vương quyết định lần này sẽ tự mình đi tìm manh mối.

Trước tiên hắn đi dạo một vòng trong phòng nhưng cũng không có thu hoạch gì.

Vì trung y và tiết khố của hắn nhiều lần bị trộm, một lần thì bị lục tung rồi ném chung vào một chỗ, lần khác là trà trộn bằng cách mặc đồ của hắn.

Cảnh Vương cảm thấy cảm thấy vẫn phải ra tay từ chỗ y phục nên mở tủ quần áo ra.
Hắn không để ý rằng, phía sau có một ánh mắt vẫn luôn nhìn chằm chằm hắn từ khi hắn vào phòng
Trong bể thủy tinh, Cá chép nhỏ sốt sắng kề sát ở vách bể, không dám thở mạnh nhìn Cảnh Vương tìm đông tìm tây chung quanh .
Hùng Phong không có chạy trực tiếp vào trong phòng để tranh thủ thời gian cho cậu.

Lý Ngư cởi hết xiêm y ra.

Sau khi không gian tùy thân của cậu tăng dung lượng thì bình thường sẽ có một nơi để nước sạch, nơi còn lại sẽ dùng để để những thứ khác.

Sau khi nhét vào thì nó còn trống một chỗ, hoàn toàn có thể để được một bộ xiêm y, nhưng nếu như cậu bỏ vào không gian, Cảnh Vương không tìm ra được, vẫn sẽ hoài nghi quần áo bị trộm.
Vì vậy Lý Ngư liền dứt khoát gấp xiêm y cẩn thận rồi bỏ lại vào tủ quần áo.
Sự thực chứng minh cạu đã làm đúng.

Sau khi Cảnh Vương mở tủ quần áo xong cũng chỉ nhếch môi, hình như cũng không nhận ra gì cả...
Một cái chớp mắt sau đó Cảnh Vương làm như cái gì cũng không phát hiện ra thoải mái lấy bộ xiêm y cậu vừa mới mặc ra!
Lý Ngư: ! ! !
Lý Ngư há hốc mồm, đến mức quên cả bơi, sao lại như vậy được?
Cậu đã đặc biệt chú ý không làm bẩn xiêm y, sau khi đặt vào tủ thì nó giống y hệt với những bộ xiêm y khác, mà cậu cũng không đặt bộ vừa mặc lên trên cùng, đáng nhẽ Cảnh Vương phải không thấy được mới đúng chứ.
Lý Ngư không biết rằng sau khi xiêm y của Cảnh Vương lần thứ hai bị nhung nhớ, hắn đã bí mật lệnh cho Vương Hỉ thêu số ở bên trong.

Xiêm y ở trong tủ chỉ cho phép được xếp theo số thứ tự.
Trộm đã mặc hai lần, Cảnh Vương có dự cảm, trộm sẽ mặc thêm lần nữa.
Chỉ cần so sánh số một chút liền biết là có bị động tới hay không -- kết quả đúng là có!
Chỉ là ngoài ra thì không thu hoạch được gì nữa.
Trộm không có bị nhốt trong phòng như hắn dự đoán mà đã trốn mất rồi.
Mà vẫn dùng cách mà hắn không biết rõ.
Cảnh Vương bước tới, vừa xem cá bơi đồng thời cũng suy nghĩ hướng đi của thiếu niên.
Lý Ngư chỉ sợ bộ dáng nghiêm túc tập trung của hắn, quá đẹp trai...!Không đúng không đúng, phải là quá thông minh, suýt nữa đã lấy đúng áo lót của cậu rồi, cậu không thể xem thường.
Lý Ngư quyết tâm, quyết định bán sắc cá một lần nữa!
Nhưng Cảnh Vương đã sớm chiều ở chung với cậu, cá sắc tầm thường xem ra khó để khiến hắn động tâm.

May mà có Hùng Phong nhắc cậu, có vài con cún thích đuổi theo đuôi của mình xoay vòng vòng.

Hùng Phong đã như vậy, Lý Ngư dự định cũng học theo, cũng đuổi theo đuôi một lần!
Dù nhìn ngu vãi chưởng nhưng chỉ cần dời đi được sự chú ý của Cảnh Vương là được!
Lý Ngư vặn người, nhẫn nhịn mà đuổi theo chóp đuôi, không ngừng nhủ thầm với chính mình, chỉ cần hướng về cái đuôi đuôi...
Đuổi theo đuổi theo, cậu kinh ngạc phát hiện ra rằng, chóp đuôi có thể xoa đầu mình.
Lý Ngư không nhịn được, cá tính phát tác tự chơi với đuôi mình hồi lâu: Không cẩn thận chơi hơi quá a a a!
Cá đang đùa đuôi, Cảnh Vương rất nhanh đã chú ý tới rồi bất giác cũng nhìn một lúc.

Cảnh Vương cũng chưa thấy con cá nào chơi đùa như vậy, thấy có chút mới lạ.
Đợi đến khi cá dừng lại, Cảnh Vương như thường lệ đặt Cá Nhỏ vào trong một chung trà gần đấy rồi chà mấy lần.

Lý Ngư mặc kệ xấu hổ dùng chóp đuôi vừa mới xoa đầu mình quấn lấy ngón tay Cảnh Vương, vòng vòng một hồi lâu.
Hàn ý trong mắt Cảnh Vương dần lui, hắn cười lắc đầu.
Hừ, ngoài miệng nói không muốn nhưng trong tâm thì rất muốn đi!
Lý Ngư coi như là nhìn thấy vẻ mặt giả dối của chủ nhân rồi, chóp đuôi quấn lấy không tha.
Bỗng nhiên, Cảnh Vương tựa nhìn thấy cái gì, mắt có vẻ kinh ngạc, cũng không kệ cậu chơi nữa mà sửa lại mặt cá.
Lý Ngư: ? ? ?
Cảnh Vương từ chỗ giữa vây cá và thân cá, nhẹ nhàng lấy ra một mẩu vụn đồ ăn.
Lý Ngư: "..."
Lý Ngư thường ăn thức ăn cho cá, vô tình làm rơi một chút bột thức ăn cho cá cũng không kỳ quái, ngược lại cậu là cá của Cảnh Vương nuôi, làm bẩn nước cũng không cần lo vì người hầu tương đối chăm thay nước.
Chỉ là mẩu vụn này, có màu hồng nhạt...
Lý Ngư: Đm, bánh hoa đào!
Thời điểm cậu biến thành người quả thực có ăn mấy khối bánh hoa đào.

Trước khi biến trở về thì miệng cậu vẫn còn nhét đầy.

Tuy rằng cậu đã nhớ lau kĩ mặt nhưng ai biết lau chưa khô, sau khi biến hình thì lại rơi vào vây cá?
Lý Ngư chột dạ cực kì, luôn cảm thấy không giữ nổi được áo lót nữa rồi.
Cảnh Vương nghĩ một lát rồi nhìn một vòng gian nhà, cũng đoán được bánh hoa đào được bày trên bàn, khóe miệng không khống chế được mà giật giật.
Chắc là Cá Nhỏ này nhảy tới nhảy lui trong phòng, nhảy luôn đến chỗ bánh hoa đào.
Lẽ nào cá cũng muốn ăn bánh hoa đào?
Cảnh Vương nghĩ thầm, vì sao không thể ăn, bánh hoa đào là bánh chay, cá cũng ăn được.
Cảnh Vương chậm rãi bước tới, lấy đĩa bánh hoa đào được đưa tới hôm nay, cầm một khối rồi bẻ nát ra rồi vung vào trong nước sạch.

Lý Ngư hơi ngạc nhiên rồi sau đó vui vẻ tới vẫy đuôi.

Cậu không ngờ rằng Cảnh Vương không những không hoài nghi, mà còn tự tay cho cậu ăn bánh hoa đào.

Hu hu hu, không hiểu sao nhưng cậu cảm động quá.
Bánh bị nước đánh làm tan nát, đối với cá mà nói thì vị vẫn y như trước.
Cảnh Vương thấy cá ăn vui vẻ cũng lấy thêm một cái.

Thời điểm hắn đưa vào miệng, ánh mắt hắn vô tình liếc qua chỗ điểm tâm còn lại.
Tuy rằng vẫn được trình bày như bình thường nhưng mà số lượng điểm tâm vừa nhìn cái là biết ngay không đúng
Hoàng tộc có vài điểm cần phải chú ý.

Những vật được xếp từ dưới lên trên cho dù là điểm tâm hay là trái cây thì tất cả số lượng đều tượng trưng cho may mắn.
Thế nhưng bây giờ, tính cả cái trong tay hắn và cái vừa nãy cho cá nhỏ thì số lượng không đúng.
Bánh hoa đào đã từng bị động qua...
Ý thức được điểm này, Cảnh Vương nhanh chóng bỏ bánh hoa đào xuống.

Hắn biết sẽ không có gia đinh tôi tớ nào dám lớn gan như vậy, mà nếu như có gan đụng vào đồ trong phòng hắn hình như chỉ có một.
May mà đối phương vẫn chưa đầu độc, nếu không cá của hắn...
Ánh mắt Cảnh Vương nặng nề, đối diện với Cá chép nhỏ trên đỉnh đầu vẫn còn một mẩu bánh hoa đào vỡ, miệng thì lại sốt ruột vây quanh một mẩu bánh khác ra sức ăn.
Cảnh Vương: "..."
Cá nhỏ hơi đáng yêu, làm nhiễu loạn suy nghĩ của hắn.
Cảnh Vương rung chuông ngọc, triệu hồi thị vệ phụ trách ngoài phòng.
Tất cả thị vệ đều nói sự thật: "Trước khi điện hạ tới, chỉ có thế tử Thừa Ân Công và Vương Hỉ công công tới căn phòng này còn lại thì tuyệt đối không có người khác.

Vốn là Diệp thế tử mang chó tới đây, sau đó khi Diệp thế tử đi con chó ở trong phòng đợi một lúc rồi chạy ra ngoài."
Còn về Hùng Phong lúc rời khỏi gian phòng có ngậm thư hay không thì bọn thị vệ cũng không rõ.
Cảnh Vương xoa xoa mi tâm, thế này thì không thể nào nói nổi.

Nếu như chỉ có Diệp Thanh Hoan và Vương Hỉ, không còn người nào khác vào, vậy thì xiêm y bị đụng vào và số lượng bánh hoa đào không đúng là chuyện gì xảy ra?
Nếu như tên trộm thừa dịp thị vệ không chú ý lẻn vào phòng thì không thể nào ra được vì cửa sổ đã bị khóa kín rồi
Hắn bố trí các kiểu rồi nhưng sự thật là tên trộm vẫn có thể ra vào tự nhiên như trốn không người.
"Thiên Trì, hình như Hùng Phong khôi phục rồi."
Vương Hỉ dẫn Diệp Thanh Hoan từ và chó cưng vào phòng.

Hùng Phong hưng phấn vọt tới trước bể cá, điên cuồng vẫy đuôi với Cá chép nhỏ, tỏ vẻ mình đã hoành thành xuất sắc nhiệm vụ, cầu được khen.
Lý Ngư nhanh chóng bơi tới, vẫy đuôi hai cái với nó: "Con chó ngu ngốc, mày dù thế nào cũng đừng vây quanh tao!"
Nhưng chó lại nghe không hiểu tiếng cá.

Hùng Phong vừa thấy cá bơi tới liền cố gắng lấy chóp mũi đâm cá, nhưng vách thủy tinh ngăn ở giữa dù bị đâm thế nào cũng không bị vỡ.
Diệp Thanh Hoan lúng túng nhìn chó yêu làm ba cái trò ngớ ngẩn.
Tình huống này khiến Cảnh Vương đột nhiên nhớ tới một chuyện.

Thời điểm Hùng Phong đi đưa thư cho Diệp Thanh Hoan trên người nó ướt hơn nửa, bây giờ trên người chó vẫn còn vương chút nước nhưng bể cá trong phòng lại không bị vỡ.

Hùng Phong không thể nhảy vào hồ cá nhưng tại sao Hùng Phong lại bị ướt ?
Tất cả đều không đúng, từ thiếu niên không rõ lai lịch đột nhiên xuất hiện trong phòng hắn đến việc hắn không tìm thấy được thiếu niên mà lại không có ai vào gian nhà nhưng xiêm y và bánh hoa đào lại bị động vào...
Hắn luôn cảm thấy thiếu gì đó, chỉ thiếu một chút nữa thôi, chỉ một chút nữa thôi là hắn có thể liên kết mọi chuyện rồi tìm ra chân tướng.
Diệp Thanh Hoan nghe Vương Hỉ nói xong từng sự việc, mắt chỉ nhìn thẳng rồi nuốt nước miếng một cái, vẻ mặt do dự nói: "Thiên Trì, trong phòng huynh chắc sẽ không có chuyện ma quái gì đúng không?"
...!Chuyện ma quái?
Cảnh Vương ngừng một chút rồi lập tức cười lạnh.

Làm gì có chỗ ma quỷ nào chứ, cũng không đến nỗi, cùng lắm chỉ là một tên trộm thôi.
Mà coi như có quỷ thật thì hắn cũng không sợ.
Hùng Phong hưng phấn kêu vài tiếng, vẫn muốn đâm cá.

Cảnh Vương nhìn thấy, hình như Tiểu Ngư của hắn trốn vào hòn non bộ chỉ chừa lại mỗi cái đuôi.
Nhìn thấy cá, Cảnh Vương điện hạ trong lòng không sợ quỷ càng bình tĩnh hơn.
Nếu cứ tiếp như vậy thì không được, hắn không sợ trộm, chỉ sợ tên trộm đó gây bất lợi gì cho Tiểu Ngư nhưng bây giờ tăng mạnh phòng thủ cũng vô dụng.
Cảnh Vương nhìn Vương Hỉ một cái, nếu như tăng mạnh phòng giữ không được vậy chỉ còn một biện pháp.
Diệp Thanh Hoan cảm thấy cá của Cảnh Vương có duyên với chó yêu nhà y, muốn đem cá về phủ Thừa Ân Công nuôi hai ngày, cũng để y trải nghiệm lạc thú khi nuôi cá nhưng y chưa kịp đề nghị với Cảnh Vương thì đã thấy Vương Hỉ rút ra từ trong ống tay áo một cái bình thủy tinh...!lớn hơn so với chung trà bình thường một chút.
Đúng rồi đấy chính là bình thủy tinh.

Cái bình này được đậy kín nắp, trên thân bình có tay cầm để thuận tiện mang đi.
Vương Hỉ lưu loát mở bình thủy tinh ra, đổ vào chút nước sạch, sau đó cẩn thận lấy Cá chép nhỏ đang trốn ở trong hòn non bộ ra cho vào bình thủy tinh.
Cá chép nhỏ vừa mới vào bình thủy tinh đã tò mò vui vẻ bơi.
Diệp Thanh Hoan sững sờ: "Các ngươi muốn làm gì vậy?"
Vương Hỉ cười nói: "Điện hạ không yên tâm chủ ngư, định đi đâu cũng mang theo.

Bình này bên trên được khoét rỗng, sẽ không gây khó chịu, dùng để đựng chủ ngư là rất thích hợp."
Diệp Thanh Hoan cực kỳ lúng túng: "Huynh cho nó bể cá lớn được ngự ban còn chưa đủ, giờ còn muốn mang theo bên người? ?"
Vốn y còn muốn xin cá của Cảnh Vương, bây giờ người ta còn muốn mang cá theo bên người, xin cái rắm ấy.
Cảnh Vương liếc Diệp thế tử một cái rồi cầm bình thủy tinh đi..