Ngư Sủng Trong Lòng Bàn Tay Bạo Quân Tàn Tật

Chương 48: Chương 48





Lý Ngư không biết tin Liễu Không đại sư vào cung yết kiến, giờ cậu đang ghé vào thành bể cá Thanh Hoa, tức giận trừng mắt nhìn Cảnh Vương.
Vết thương của Cảnh Vương mới tốt lên một chút, hắn lại cầm một cuốn sách tu tiên cổ, làm trò giả bộ đọc trước mặt cá.
Lý Ngư không biết cọng dây thần kinh nào của bạo quân chủ nhân bị chập, đường đường là nam chính tiểu thuyết cung đấu lại hứng thú với tu tiên, còn đọc đến hứng chí.

Trong lòng Lý Ngư dâng lên nguy cơ, chỉ sợ lơ là một chút thôi là Cảnh Vương sẽ xách đít đi tu tiên.
Dù sao giặc tới thì đánh, nước lên nâng nền, đây cũng chẳng phải lần đầu cậu quấy rối Cảnh Vương tu tiên.

Vốn cậu định là làm ướt sách của Cảnh Vương theo thường lệ, loại sách này bị cậu làm ướt nhiều rồi, Cảnh Vương chưa bao giờ trách mắng cậu, Lý Ngư chưa từng sợ.

Chỉ là lúc này, cậu nhìn thoáng quá cái tay bị băng gạc bọc lấy của Cảnh vương thì lại có chút do dự.

Nếu như cá trực tiếp nhào tới, không cẩn thận khiến cho vết thương của Cảnh Vương dính nước thì làm sao bây giờ?
Thái y dặn dò đi dặn dò lại, chỗ bị thương tuyệt đối không được dính nước, Lý Ngư cũng không mong vết thương của chủ nhân bạo quân chuyển biến xấu rồi lại phát sốt, mệt chết cá.
Hay là khi nào biến thành người rồi dấu đi đi, hoặc là trực tiếp cáo trạng với Vương công công nhỉ? Hẳn là Vương Hỉ cũng không mong muốn chủ nhân ông đi tu tiên đâu nhỉ?
Lý Ngư đang lên kế hoạch phá hoại ý định tu tiên của Cảnh Vương thì La tổng quản đặc biệt đến Cảnh Thái Điện truyền lời thay hoàng đế, bảo Liễu Không đại sư đã đến, hoàng đế muốn Cảnh Vương đến gặp ông ấy.
La tổng quản lại nhỏ giọng thì thầm gì đó với Cảnh Vương, Cảnh Vương bình tĩnh nhìn Cá Nhỏ một cái, đáp ứng.
Mà Lý Ngư khi nghe thấy được Liễu Không đại sư thì có chút hoảng loạn.

Nếu cậu nhớ không lầm thì Liễu Không đại sư chính là trụ trì chùa Hộ Quốc, trong nguyên tác ông là một cao tăng có địa vị rất cao.

Sau khi Cảnh Vương biến thành bạo quân, Liễu Không từng ra mặt khuyên bảo, Cảnh Vương hắc hóa dù chưa nghe theo nhưng lại cũng không giết ông.

Bởi vậy mới thấy đuợc Liễu Không thật sự có vài phần bản lĩnh.
Chỉ là trong nguyên tác Liễu Không vì khuyên can Cảnh Vương nên mới lên sân khấu, mà giờ Cảnh Vương vẫn còn rất tốt nhưng vì sao Liễu Không còn muốn gặp Cảnh Vương?
Lý Ngư căn bản không nghĩ tới bản thân là nguyên nhân cần lo lắng, cậu nghĩ Cảnh Vương đọc không ít sách nhập môn tu tiên, hay là thay đổi chủ ý không muốn tu tiên nữa mà là muốn bỏ hồng trần theo Liễu Không xuất gia?
Đối với một nam chính cung đấu luôn không theo lối mòn cứ muốn đi tu tiên mà nói thì rất có thể!
Mắt thấy Cảnh Vương đi về hướng Càn Thanh Cung, Lý Ngư lập tức nhảy ra khỏi bể, nhảy vào bình thủy tinh, cậu cũng muốn đi theo! Lý Ngư âm thầm hạ quyết tâm, nếu Cảnh Vương thực sự muốn xuất gia thì cậu sẽ lại lần nữa quậy tung Càn Thanh Cung, khiến lần xuất gia này thất bại.
Vốn Cảnh Vương cũng không định bỏ rơi cậu lại, một bên thành thạo bỏ Cá Nhỏ vào bình, một bên cảm hình như con cá chép tinh này đang tỏa ra sát khí.
Khi Cảnh Vương đến Càn Thanh Cung, hoàng đế đang cùng Liễu Không hàn thuyên.

Cảnh Vương hành lễ với hoàng đế, Liễu Không cũng chào hỏi, hơi hơi gật đầu với Cảnh Vương.
Bình thủy tinh ở trong tay áo Cảnh vương, Lý Ngư trong tay áo cũng lén nhìn ra ngoài.

Liễu Không đã 70 có hơn, râu tóc bạc trắng, vậy mà tinh thần minh mẫn, thần thái xán lạn, cùng với đám hòa thượng giả mà Lục hoàng tử tìm có thể nói là một trời một đất, thuộc loại hình vừa thấy là biết ngay đấy chính là cao tăng.

Lý Ngư chỉ nhìn thoáng qua nhưng không biết Liễu Không cố ý hay vô tình mà lại hướng mắt nhìn về phía cá.
Toang, vị này là cao tăng, có khi nào nhìn ra cậu là một con cá xuyên sách không?
Lý Ngư hoảng sợ, không dám nhìn lén nữa.
Cảnh Vương bảo vệ ống tay áo theo bản năng, chặn tầm mắt Liễu Không lại.
“Cảnh Vương điện hạ, lâu rồi không gặp.” Liễu Không cười nói.
Cảnh Vương nhíu mày, gật đầu.
Hoàng đế rất kích động, Liễu Không đến làm ông nhớ lại chuyện xưa, hoàng đế chà xát tay nói: “Thiên Trì, con còn nhớ không? Hồi nhỏ con bị rơi xuống nước, sốt cao không lùi, cực kỳ nguy hiểm, thái y bó tay không có biện pháp, lúc ấy Liễu Không đúng lúc ở trong cung, trẫm hết cách, chỉ đành mời ông ấy qua nhìn con một cái.

Ít nhiều ông ấy cũng biết một số phương thuốc cổ truyền có thể giúp con hạ sốt, cũng chính ông ấy nói cho trẫm, mạng con thiếu nước, bởi vậy trẫm cân nhắc đổi tên cầu phúc cho con, sau đó chuyển biến của con ngày càng tốt, thậm chí khỏi hẳn.”
Hoàng đế cảm khái nói: “Người ta nói ‘đại nạn không chết tất có hậu phúc’ (đại nạn không chết sẽ sống tốt tới cuối đời).

Trẫm còn nhớ rõ cái hồ con rơi xuống kia, lúc ấy mặt hồ kim quang lấp lánh, rất huyễn lệ.

Rồi Liễu Không lại nói thế nên trẫm mới chọn chữ ‘Trì’ này cho con.”
Cảnh Vương: “……”
Cảnh Vương lần đầu được hoàng thượng kể lại chuyện đã qua.

Trước ba tuổi đúng là hắn có tên là Thiên Cảnh, sau đó đuợc đổi thành Thiên Trì.

Sau khi trưởng thành phong vương, hoàng đế cố ý lấy chữ “Cảnh” làm phong hào, trả lại cái tên vốn thuộc về hắn.

Chỉ là năm đó sau khi sốt cao, hắn đã không nhớ rõ tiền căn hậu quả, lại càng không biết có một câu chuyện như này.
Lý Ngư không thể nhìn lén nhưng vẫn luôn nghe lén: “......”
Lý Ngư đần mặt, lẽ nào ảo cảnh cũng không hoàn toàn là hư ảo mà là những chuyện từng xảy ra trên người Cảnh Vương?
Nghe lời của hoàng đế hẳn là, hồi nhỏ bé mập thực sự bị rơi xuống nuớc, sau đó sốt cao không hạ.
Nhưng mà trong ảo cảnh có cậu, Cảnh Vương ngoài thật lại không may mắn như thế, có lẽ sau đó là bị trôi dạt vào bờ rồi.

Lý Ngư nhớ lại thân hình tròn vo của bé mập, đúng là kéo khó quá mà.
Tình hình lúc đó chắc chắn rất nguy hiểm, sốt cao ngay cả thái y cũng bó tay không thể hạ sốt, với đứa nhỏ ba tuổi mà nói thì đó là việc nguy hiểm tính mạng.

Sợ là hoàng đế thật sự không có biện pháp, cuối cùng thay vì tìm đại phu thì lại sửa thành tìm cao tăng, vì Cảnh Vương sửa tên cầu phúc, cũng coi như là ngựa chết chữa thành ngựa sống……
Lúc này Lý Ngư còn chưa phản ứng đuợc kim quang trong hồ được hoàng đế nhắc tới là gì, chỉ nghĩ sao lại có ánh sáng trong nuớc, hơn phân nửa chỗ nào được rọi tới thôi.
Mà Cảnh Vương vốn tên cũ là Thiên Cảnh bị cậu đoán trúng rồi.
May là Liễu Không nhắc hoàng đế, Lý Ngư nghĩ lung tung, vạn nhất nếu như để hoàng đế tự do phát huy quá mức, sửa cho Cảnh Vương cái tên thành Thiên Quang (mặt trời) , Thiên Kim...gì gì đó thì đúng không hay bằng Thiên Trì.
Tuy Cảnh Vương không nhớ chuyện năm đó nhưng dưới lời nhắc nhở của hoàng đế, hắn vẫn chắp tay, hướng về phía Liễu Không nói lời cảm tạ.

Liễu Không khiêm tốn nói: “Lão nạp cùng lắm chỉ là làm chuyện nhỏ không tốn sức, là Cảnh Vương điện hạ cát nhân ắt có thiên tướng.”
“Đại sư chớ khiêm tốn.” Nói chuyện phiếm vòng vo một hồi, cuối cùng hoàng đế bắt đầu vào chuyện chính: “Hiện giờ lại phiền đại sư nhìn một cái, gần đây Cảnh Vương đang nuôi một con cá, trẫm cảm thấy rất không tồi.”
Lý Ngư: “……”
Lý Ngư hậu tri hậu giác, hóa ra không phải Cảnh Vương muốn xuất gia mà là hoàng đế kêu Cảnh Vương đi gặp Liễu Không là đánh chủ ý lên người cá à.
Trong tức khắc Cá chép nhỏ có hơi thấp thỏm.

Những người khác thì cậu không sợ nhưng cao tăng như Liễu Không có khi nào liếc mắt đã biết cậu là một con cá xuyên sách không.
Lý Ngư quyết định che giấu đến cùng, nỗ lực ngụy trang thành một con cá chép tầm thường chuyên dùng làm nguyên liệu nấu ăn, tuyệt không không gây chuyện dưới mắt Liễu Không.
Hoàng đế đã mở miệng vàng, Cảnh Vương bình tĩnh lấy bình thủy tinh trong tay áo ra, trước mặt hoàng đế và Liễu Không mở nắp bình ra.
Liễu Không vừa thấy con cá đen lộ ra ánh vàng trong bình thủy tinh, liền như suy tư gì.
Dưới cái nhìn chăm chú của ông, Cá chép nhỏ cực thông minh mà ít chuyển động.

Cảnh Vương sợ Cá Nhỏ bị người lạ nhìn chằm chằm nên hoảng loạn thì dùng tay trái không bị thương sờ sờ lưng cá.
Lý Ngư: “……”
Lý Ngư làm bộ không hề biết, một chút không phối hợp, cao lãnh mà phun ra hai cái bong bóng.
Cảnh Vương: “…………”
Nhất cử nhất động của Cảnh Vương và cá đều bị Liễu Không nhìn thấy hết.

Liễu Không trầm ngâm một lúc rồi nói với hoàng đế nói: “Con cá này của Cảnh Vương điện hạ lão nạp thấy, đúng là không giống bình thường.”
Liễu Không dừng một chút, đang lúc ông định nói tiếp thì cảm nhận được hai ánh mắt nóng rực của Cảnh Vương và con cá chép cái gì cũng không biết trong tay Cảnh Vương.
Đúng là chủ nào tớ nấy mà.
Liễu Không cười thầm, nói tiếp: “Đời này lão nạp chưa từng gặp qua chuyện này.

Con cá này……”
Ông cố ý nói lấp lửng, quả nhiên, ánh mắt Cảnh như thể sắp lăng trì ông đến nơi.
Liễu Không là người hơn 70 tuổi rồi mà vẫn cảm nhận được chỗ cổ mình hơi lành lạnh, hơi mỉm cười, nói: “Con cá này hẳn là đời sau của cẩm lý, bây giờ nhìn không giống, sau này sẽ càng ngày càng giống.”
Lý Ngư:!!!
Lý Ngư há hốc mồm, cậu không ngờ cao tăng lại có cao kiến này.

Nói người này không nhìn ra, vì sao lại nói cậu sẽ “Càng ngày càng giống cẩm lý”, nói người này đã nhìn ra, vì sao lại không vạch trần cậu?
Cảnh Vương lạnh lùng liếc Liễu Không một cái, chỉ cần Liễu Không nói Cá Nhỏ là yêu ma quỷ quái thì chẳng khác gì là nói hóa rồng, đối với hắn nó chẳng khác gì nhau.
Hoàng đế ngơ ngẩn một lúc lâu, nói: “Con cá này thật sự là cẩm lý?”
“…… Đúng.” Liễu Không gật đầu, làm như có thật nói: “Chỉ là loại cẩm lý này cực kỳ hiếm thấy, Cảnh Vương điện hạ có thể phát hiện ra là việc cực kỳ may mắn.”

Hoàng đế tín nhiệm Liễu Không.

Lời Liễu Không như vậy cũng coi như ứng với quẻ bói của Khâm Thiên Giám.

Hoàng đế cuối cùng cũng an tâm, cười nói: “Khó trách trẫm sẽ cảm thấy đây là điềm lành, hóa ra lại là đời sau của cẩm lý.”
Nội tâm hoàng đế lại càng thêm xem thường Tam hoàng tử vu khống cẩm lý.
Lý Ngư vẫn kiệt lực đóng giả làm một con cá chép bình thuờng, âm thầm quan sát hướng đi của hoàng đế và Liễu Không.
Lúc nãy Liễu Không nói chuyện cứ ngập ngừng, đúng tư thái của cao tăng làm Lý Ngư run sợ trong lòng.

Có điều cuối cùng chỉ nói cậu là cẩm lý với hoàng đế thì sau này cho dù cậu có biến thành cái gì đi nữa thì cũng không sao nữa rồi nhỉ?
Liễu Không này nhìn qua có vẻ dọa cá nhưng kết quả lại là giúp cá.

Cậu thật là may mắn, có thể được làm sáng tỏ thân phận cẩm lý trước mặt hoàng đế và Cảnh Vương, cảm giác phần thưởng nhiệm vụ đã cách không xa.
Hoàng đế nói chuyện vui vẻ với Liễu Không, Cảnh Vương yên lặng nghe.

Khi Liễu Không từ biệt, hoàng đế lệnh cho Cảnh Vương tự mình tiễn đưa.
Hiếm khi Cảnh Vương không mang Cá Nhỏ đi theo như lần này, mà là lệnh Vương Hỉ mang bình thủy tinh về tẩm điện trước.

Hắn vẫn còn chút nghi vấn cần phải hỏi Liễu Không, nhưng không thể để cá chép tinh biết được.
Sau khi mọi người đi hết, Cảnh Vương cúi người thật sâu.
Liễu Không cười nói: “Đa tạ điện hạ tín nhiệm, may mắn không làm nhục mệnh.”
Cảnh Vương ngẩng đầu, cùng Liễu Không nhìn nhau cười.

Hóa ra khi Cảnh Vương tra ra đuợc Mục Thiên Hiểu có ý đồ bịa đặt “hóa rồng” đã biết chuyện này không thể cứu vãn, lời đồn càng xa càng bất lợi nên chỉ có thể quyết tâm dùng dao sắc chặt đứt dây rối, tìm người được hoàng đế tin phục để phủ định lời đồn.
Chỉ là tìm ai, Cảnh Vương mới đầu có chút không xác định.
Tuy Tôn chủ sự của Khâm Thiên Giám được hoàng đế tín nhiệm, nhưng khó đảm bảo hoàng đế có vì lời đồn mà nghi kỵ hay không, cho nên cũng không thể ỷ vào Tôn chủ sự được.

Rất nhanh Cảnh Vương đã nghĩ tới Liễu Không thiền sư trụ trì chùa Hộ Quốc.

Chùa Hộ Quốc do hoàng gia xây dựng, phẩm tính của Liễu Không, hoàng đế càng không nghi ngờ gì, nếu có chuyện gì nghi hoặc không chắc chắn nhất định sẽ tìm ông ấy, nên Cảnh Vương đi tìm Liễu Không hỗ trợ.
Thế nhân đều biết Liễu Không không hỏi thế sự, cơ bản chỉ nghe theo lệnh hoàng đế, nhưng lại không biết Liễu Không và Thừa Ân Công – ông ngoại Cảnh Vương có giao tình.

Tuy là chỉ có hoàng đế mới có thể sai khiến nhưng ông cũng sẽ vì bạn thân mà ra sức.
Năm đó Liễu Không đáp ứng lời mời của hoàng đế cứu Ngũ hoàng tử bệnh nặng, cũng có vài phần là nhìn mặt mũi lão Thừa Ân Công.

Cảnh Vương đã sớm biết, lần này có thể thuận lợi nhờ Liễu Không giúp đỡ như vậy cũng nhờ Thừa Ân Công nói giúp, Cảnh Vương sớm đã bàn bạc đối sách với Liễu Không.

Màn vừa rồi trước mặt hoàng đế chẳng qua chỉ là diễn kịch, triệt tiêu mọi nghi ngờ của hoàng đế.
Xung quanh đã không còn bóng người, Liễu Không liên tục tán thưởng: “Điện hạ có lòng như vậy, ngày sau ắt sẽ tiền đồ vô lượng.”
Cảnh Vương chỉ cho là ông trêu chọc, rũ mắt chắp tay.

Kế tiếp những chuyện nói với nhau đều là tuyệt mật.

Cảnh Vương rút ra từ trong tay áo một phần giấy bút đã được chuẩn bị từ sớm, đưa cho Liễu Không.

Liễu Không cầm bút viết nhanh nói: Mang theo hắn bên người, điện hạ không sợ có gì bất ổn à?
"Hắn" này là ai, Liễu Không không nói rõ, nhưng trong lòng Cảnh Vương và Liễu Không đều biết rõ ràng.

.
Cảnh Vương không cần nghĩ đã chắc chắn viết xuống: Em ấy sẽ không hại ta.
Liễu Không gật đầu, ông ấy cũng nhìn ra cá chép của Cảnh Vương không phải là cá bình thường nhưng cũng không phải yêu tà gì.

Liễu Không không cảm nhận được bất cứ ác niệm gì, nếu không ông cũng đã không đáp ứng giúp đỡ Cảnh Vương lần này tới che dấu con con cá.
Liễu Không nói: “Tâm Điện hạ đã sáng như gương, còn có gì yêu cầu lão nạp giải thích nghi hoặc?”
Cảnh Vương viết: Đại sư cũng biết, em ấy vì gì mà đến?
Liễu Không nhìn Cảnh Vương một cái thật sâu: “Cái khác lão nạp không biết, duy độc cái này có biết mọng chút.

Rất nhiều năm trước, ngày mà điện hạ vô ý rơi xuống nuớc, đúng lúc ấy lão nạp ở trong cung, phát hiện trong hồ nước nơi điện hạ rơi xuống có một con cá đen lẫn ít vảy vàng bơi qua.”
Cảnh Vương:!!!
Ánh mắt Cảnh Vương kích động, tay không khống chế được run nhè nhẹ, vội vàng viết gì đó rồi lại gạch bỏ.
Cảnh Vương bình tĩnh lại, cuối cùng viết: Con cá này trông như thế nào?
Liễu Không nói: “Giống hệt với con bây giờ điện hạ đang nuôi, toàn thân đen nhánh, chỉ có mỗi ở bụng và đuôi mọc vảy vàng, chỉ là lớn hơn chút.”
Cảnh Vương trầm mặc, lớn nhỏ căn bản không phải vấn đề, Cá Nhỏ nhà hắn cũng chỉ mới lớn gần đây thôi, Liễu Không thấy, chỉ sợ cũng là Cá Nhỏ.
Lẽ nào Cá Nhỏ từng cứu hắn lúc hắn còn bé.
Liễu Không tiếp tục nói: “Năm đấy điện hạ rơi xuống hồ sâu.

Trẻ con hai ba tuổi càng không thể tự bơi vào…… Ý của lão nạp, điện hạ có hiểu rõ không?”
“Cứ nói vậy đi.” Liễu Không cười nói, “Lão nạp cũng không biết ‘ hắn ’ là vật gì, nhưng ‘ hắn ’, nhất định là vì điện hạ mà đến.”
—— vì hắn mà đến?
Cảnh Vương xúc động sâu sắc, bỗng nhiên nhớ tới khi Cá Nhỏ hóa thành hình người từng nằm trong lồng ngực hắn, hắn còn cảm thấy chuyện này rất quen thuộc, còn có lần đầu tiên hắn cứu con cá sắp bị mèo ăn.
Khi đó hắn tột cùng suy nghĩ cái gì nhỉ, sao lại vì một con cá mà dừng chân?
Bởi vì, hắn đã từng nghe thấy có cái gì đó nhẹ đập lên mặt đất.
Đó là…… tiếng đuôi cá chạm đất.

Đừng hỏi hắn vì sao lại biết, cái này hình như ở trong trí nhớ của hắn.
Tiếng đuôi cá còn, ý là cá còn sống, sau tiếng lại không còn nữa, cá sẽ chết.
Bởi vậy gần như hắn chưa kịp suy nghĩ gì đã muốn cứu cá.
Cảnh Vương nhịn không được cười khẽ.

Tuy rằng đến giờ hắn vẫn không nhớ đuợc chuyện đã qua nhưng đó chính là bản năng được để lại trong cơ thể hắn, hẳn là kí ức hồi đó đi..