Ngư Sủng Trong Lòng Bàn Tay Bạo Quân Tàn Tật

Chương 9: 9: Cá Trắng Dã Bụng





Vì Cảnh Vương hờ hững, hoàng đế có chút lúng túng.
"Ngũ hoàng đệ, phụ hoàng đang hỏi đệ đấy." Mục Thiên Chiêu cười như không cười nhắc nhở.
Vì xuất thân của Cảnh Vương, Nhị hoàng tử đối với Cảnh Vương có chút ghen tị.

Gã muốn làm thái tử, lại cũng muốn bù đắp.
Cảnh Vương ngẩng đầu lên, cũng không nhìn Nhị hoàng tử, mà là hướng về phía nội thị tổng quản La Thụy Sinh.

La công công từ thời điểm biết Hoàng đế chỉ cho Cảnh Vương vào điện đã chuẩn bị một mình.

Cảnh Vương vừa có yêu cầu, ông liền lệnh cho mấy nội thị tuỳ tùng đem giấy và bút mực đưa đến trước mặt Cảnh Vương.
Không nói chuyện được, chỉ có thể dùng chữ viết, nhưng không tiện lắm.
Cảnh Vương tay phải nhận bút, tay trái còn vuốt ve cá nhỏ, viết xong cũng không thèm nhìn lại liền buông bút xuống.
La Thụy Sinh không dám nhìn xem Cảnh Vương viết cái gì, cúi đầu tự mình đem giấy Cảnh Vương viết trình lên hoàng đế.
Ánh mắt hoàng đế rơi vào xuống câu chữ cứng cáp, từng chữ viết xuống tựa như được dùng lực nhưng trong lòng ông lại buồn bực.
Vì đây giờ cũng không phải là lúc để cảm khái chữ viết Cảnh Vương không tệ, mà bởi vì chữ Cảnh Vương viết chính là "Đáng đời".
Hoàng đế: "..."
Trong ấn tượng của hoàng đế, Cảnh Vương chưa bao giờ nói dối.

Đây cũng là nguyên nhân ông trực tiếp triệu kiến Cảnh Vương để thẩm vấn.

Cảnh Vương trước đây đánh hoàng tử khác cũng sẽ không chối bỏ, hoàng đế cảm thấy Cảnh Vương sẽ không nói dối.
Cảnh Vương nói mèo kia đáng bị như vậy, chắc chắn trong đó có ẩn tình gì ông không biết, không thể quá mức độc đoán tùy tiện được.
Vẻ mặt hoàng đế nghiêm túc, nhìn về phía La tổng quản: "La Thụy Sinh, ngươi đi thăm dò một chút, ngày đó còn có ai chứng kiến sự việc."
Sắc mặt Cừu quý phi đại biến, bà làm nền lâu như vậy, ai biết hoàng đế chỉ thấy Cảnh Vương không đầu không đuôi viết mỗi hai chữ liền nghi ngờ bà?
Mà dù có đi thăm dò lại thì sao được chứ, Cảnh Vương đánh mèo là sự thật, bà nhân chứng cũng có đủ...!Nếu Cảnh Vương tự thừa nhận là tốt nhất, mà nếu Cảnh Vương không chịu thừa nhận rồi gây rắc rối thì càng tốt hơn.
Quý phi dùng khăn lụa thêu hoa hải đường lau lau khoé miệng.

Khuôn mặt đang có chút dữ tợn lại khôi phục đáng vẻ xinh đẹp.
Tiểu Lâm Tử ở ngự thiện phòng rất nhanh bị mang tới.


Vì là việc liên quan tới Cảnh Vương nên hoàng đế quyết định tự mình dò hỏi.
Tiểu Lâm Tử quỳ xuống, đem mọi chuyện ngày đó nhìn thấy run rẩy nói.
"...!Nô tài nhìn thấy, Cảnh Vương điện hạ vừa thấy mèo của quý phi nương nương liền...liền tóm lấy nó."
Hóa ra Cừu thị trước khi cáo trạng với hoàng đế đã sai tâm phúc mua chuộc Tiểu Lâm Tử, tất nhiên người làm chứng nói có lợi đối với bà.
"Hoàng thượng, xem ra thần thiếp cũng không có hiểu lầm, Cảnh Vương điện hạ có nên cho thần thiếp một lời giải thích thỏa đáng được không?" Cừu thị mỉm cười.
"Cảnh Vương, con nói xem."
Hỏi tới hỏi lui như vậy, hoàng đế xoa xoa trán, có chút uể oải.
Cảnh Vương trong mắt lóe lên một tia tàn nhẫn.

Tiểu Lâm Tử nói dối, chắc chắn là Cừu thị đã bí mật làm gì đó.

Cảnh Vương vốn dự định thỉnh tấu hoàng đế triệu thị vệ túc trực hôm đó đến đây đối chất, hoàng cung to lớn như vậy không phải chỉ có Tiểu Lâm Tử có thể làm chứng, nhưng nghĩ lại, hắn lại không vui khi làm như vậy.
Thật khó để nói liệu có người nào khác ở xung quanh không, cho dù có, hai bên đều cố chấp với lời nói của mình, cũng chẳng có ích gì, hà tất phải phiền phức như vậy.

Không bằng để hắn trực tiếp bóp cổ Tiểu Lâm Tử.

Hắn không tin người này không dám không đổi lời khi bị uy hiếp đến tính mạng, đây là cách nhanh nhất cũng hữu hiệu nhất để khiến gã nói ra sự thật.
...!Đừng làm thế!
Lý Ngư gấp đến độ không xong rồi, cậu đã đọc cốt truyện, có thể đoán được Cảnh Vương tình hình như thế sẽ dùng thủ đoạn gì.

Nhưng nếu hành động trước mặt hoàng đế, nói không chừng trúng phải kế sách của quý phi, sẽ cực kì bất lợi đối với quan hệ phụ tử của hoàng đế và Cảnh Vương.
Nhưng nên làm gì để Cảnh Vương không phải sử dụng thủ đoạn riêng?
Quý phi đã sớm chuẩn bị, trước tiên thông qua hoàng đế ngăn cản Vương Hỉ đi theo Cảnh Vương.

Không ai giúp Cảnh Vương nói chuyện, hiện tại lại có một nhân chứng cực kỳ bất lợi với hắn, phải làm sao đây?
Lúc đó ở đây, ngoại trừ Tiểu Lâm Tử, cũng chỉ có cậu với con mèo.

Tiểu Lâm Tử bị mua chuộc, cậu không thể nói được tiếng người, sao có thể làm chứng cho Cảnh Vương, hi vọng vào con mèo béo của kẻ thù kia chắc!

Hay là, có còn bằng chứng nào khác không...
Lý Ngư ngay cả bơi cũng quên mất, lẳng lặng mà ngừng ở đáy bát cật lực nhớ lại, mèo trắng gặp và va phải Cảnh Vương như thế nào.
Kết quả thực sự cậu nhớ tới một chi tiết, lúc Cảnh Vương thay y phục, cậu từng nhìn lén, thấy trên chân hắn có một vết bầm tím.
Cái liếc trộm đó quá vội vàng do lúc đó cậu có chút ngượng ngùng, cũng không nghĩ nhiều, thêm nữa đối với nam nhân mà nói, trên người mang chút vết thương không có gì lạ, Lý Ngư vẫn chưa để ở trong lòng.

Hiện nay nghĩ đến vị trí vết bầm kia ở cẳng chân, tương đương với chiều cao của con mèo mập kia, liệu có phải chính là—— do Phiêu Tuyết cào mà thành?
Nếu thật sự như vậy, có thể chứng minh Cảnh Vương từng bị con mèo tấn công, đánh nó cũng là có lý do!
Cuối cùng cũng nghĩ ra, Lý Ngư trở nên kích động, ngay sau đó khó khăn nhất lại tới nữa rồi, phải như thế nào nhắc nhở Cảnh Vương điều cậu nghĩ tới?
Ngôn ngữ không dùng được thì chỉ có thể dùng biện pháp khác thôi!
Lý Ngư trong cái khó ló cái khôn, đem khí lực tập trung xuống dưới đuôi, ra sức quẫy mạnh.
Ào ào ào, nước trong bát lớn bị đuôi cá quẫy mà văng ra non nửa.

Càn Thanh Cung vốn yên tĩnh đến mức nghe được tiếng kim rơi, tiếng nước rơi trên gạch vàng nghe đến chói tai, thu hút sự chú ý của hoàng đế.
"Cảnh Vương, con cá này của con làm sao vậy?" Hoàng đế kinh ngạc hỏi.
Cảnh Vương vốn đã nhìn Tiểu Lâm Tử như người chết rồi, nhưng Cá chép nhỏ đột nhiên kích động lên, Cảnh Vương quay lại nhìn, Cá chép nhỏ đang đợi hắn đấy.
Khi Cảnh Vương tiến gần, phải tận dụng thời cơ ——! ! !
Lý Ngư hất đuôi nhanh chóng và chính xác, hắt gần như toàn bộ nước trong bát về phía Cảnh Vương.
Vốn dĩ đến để trêu chọc cá nhỏ, Cảnh Vương đã sớm kéo ống tay áo lên nên không bị dính ướt, lúc này không hề phòng bị liền bị dội ướt, mặt, ngực và viền áo đều bị bắn tung tóe, quần thì càng nghiêm trọng nhất.
Cảnh Vương: "..."
Cảnh Vương sắc mặt càng âm trầm, nâng tay gạt đi nước bên gò má.
Lý Ngư không dám nhìn thẳng hắn, vọt xuống mà trốn xuống đáy bát.
Hu hu hu, bạo quân sắp nổi giận!
Nhưng cậu cũng không có biện pháp khác...!Ai biết nếu như bị ướt như vậy, bạo quân có thể trước tiên trừng trị cậu, sau đó mới thu thập Tiểu Lâm Tử, rồi mới đi thay y phục hay không?
A, Cảnh Vương...!đưa tay về phía cậu!
Lý Ngư nhắm mắt lại, cậu cảm thấy được bạo quân có thể sẽ...!giết cá?!
Nhưng là chờ đến chờ đi, tay Cảnh Vương chỉ nhẹ nhàng gõ một cái lên đầu bé cá, rồi lại vuốt vuốt lưng cậu.
Lý Ngư: ? ? ?
Cảnh Vương trừng mắt nhìn Cá chép nhỏ đầu sỏ một cái, đứng dậy hướng hoàng đế chắp tay.

Hoàng đế hiểu rõ nói: "Nếu như thế, cho phép con nhanh đi thay y phục, sau đó quay lại bàn."
Vương Hỉ vẫn mỏi mắt chờ đợi, đúng cơ hội lập tức mang theo quần áo của Cảnh Vương tiến vào, hầu hạ Cảnh Vương đi thiên điện thay hắn phục.
Lý Ngư thở phào nhẹ nhõm, may mà Cảnh Vương không phát tác, cậu cố ý đem quần của Cảnh Vương làm ướt, chính là hi vọng Cảnh Vương trong lúc thay y phục có thể nhìn thấy trên chân có vết thương, nhớ tới dùng vết bầm này làm chứng.

Bất quá coi như Cảnh Vương không chú ý cũng không quan trọng, cậu đã giúp Cảnh Vương tranh thủ thời gian để bình tĩnh lại, Vương Hỉ đã theo tới rồi, lần này sẽ không lo không ai che chở Cảnh Vương, giúp Cảnh vương nói chuyện.

Cảnh Vương và Vương công công cần phải tìm ra biện pháp để đối phó quý phi...
Về nhược điểm, cho dù không thuận theo ý mình cũng không sao, hoàng đế nhiều lắm cũng chỉ lệnh cho Cảnh Vương tạ lỗi với quý phi, cũng sẽ không thật sự làm gì Cảnh Vương.

Cùng lắm chỉ là nhượng bộ cho mẹ con quý phi đắc ý một lần thôi, sau đó đòi lại.
Lý Ngư quẫy quẫy đuôi vì cái nhìn đại cục của mình, chờ Cảnh Vương thay quần áo xong.
Cừu thị cũng thấy Cảnh Vương mang cá đến, trong lòng căm ghét Cảnh Vương đã lâu, mặc dù Cảnh Vương không có mặt, Cừu thị vẫn muốn nhục mạ Cảnh Vương một phen.
Cừu thị đứng dậy, chậm rãi thong thả bước tới, đầy hứng thú liếc nhìn trong bát, tựa như nhớ tới cái gì, cười khẽ.
Mục Thiên Chiêu cũng theo tới rồi, cười nói: "Mẫu phi, đây là cá gì, vì sao nhi thần chưa từng thấy."
Mục Thiên Chiêu là thật chưa từng thấy nguyên liệu nấu ăn cá chép tươi sống, thấy mẫu thân tỏ thái độ, vì vậy mới có câu hỏi này.
Cừu quý phi mím mím môi, nở nụ cười xinh đẹp nói: "Con ta là thiên hoàng quý tộc, làm sao có thể biết được thứ thô bỉ như này chứ.

Đây chẳng qua chỉ là con cá bình thường nhất dùng để nấu canh ăn mà thôi."
Mục Thiên Chiêu: "..."
Mục Thiên Chiêu không nhịn được cong môi: "Ngũ hoàng đệ khẩu vị quả thật khác biệt.

Nhi thần có lẽ vẫn nên thỉnh phụ hoàng ban thưởng Ngũ hoàng đệ một ít cá quý hơn."
Hai mẹ con bên ngoài là thưởng cá, thực tế ngươi một lời ta một câu đang giễu cợt Cảnh Vương.

Lý Ngư không thèm che đậy, ở ngay dưới mắt bọn họ quang minh chính đại nghe, thiếu chút nữa bị hai người này làm buồn nôn chết.

Ở ngay trước mặt cậu mà nói chủ nhân của cậu với ánh mắt không tốt —— này không phải là gián tiếp nhục mạ cậu sao!
Còn nói cậu thô bỉ, ngay cả hoàng đế cũng không có nói cậu như vậy đâu.
Lý Ngư tức giận quẫy nước, một bên suy tư đối sách.
Cừu thị nhất thời cũng bị Cá chép nhỏ hấp dẫn, dù sao Cừu thị cũng chưa từng thấy cá tươi sống như vậy.
Vừa mới nãy con cá này bắn tung tóe nước lên người Cảnh Vương, Cừu thị sẽ không cho rằng cá cố ý làm, dù sao —— chỉ là một con cá tầm thường, không ra gì.
Mà Cừu thị chắc chắn sẽ không ngờ tới, lá gan của con cá này, có lúc so với bà có thể tưởng tượng lớn hơn nhiều!
Lý Ngư vốn dự định hắt đầy nước lên mặt quý phi, dù sao ngay cả Cảnh Vương cậu cũng dám hắt, dựa vào cái gì phải đặc xá cho một tên pháo hôi.


Nhưng khi quý phi đến gần nhìn cậu, Lý Ngư bỗng nhiên nhìn thấy, trên trán Cừu thị có một con kim phượng lay động, miệng ngậm lấy một viên minh châu rực rỡ to bằng ngón tay cái, chợt lóe lên.
Lý Ngư: "..."
Lý Ngư thầm nghĩ không ổn, một luồng linh cảm không lành xông lên đầu.
Này không phải là ...!viên dạ minh châu trong nhiệm vụ phụ tuyến "minh châu sáng trong" không, nhất định phải lấy được đó chứ?
Hệ thống yên lặng từ lâu nhẹ giọng nói: "Kí chủ, cậu đoán đúng rồi."
Lý Ngư: "..."
Cái hệ thống hố cá này, mày có thể nhàm chán hơn nữa không!
Một con cá như cậu, làm sao đi lấy hạt châu trên trán sủng phi của hoàng đế được cơ chứ!
Trực tiếp hắt nước là không thể được, quý phi còn cách cậu một đoạn, trước tiên cần phải dụ Cừu thị lại đây, gần thêm chút nữa.
Sau đó, Lý Ngư quyết đoán lấy đuôi cá ra, vì dạ minh châu và Cảnh Vương, hận bà bà zà!
Về phần phải dẫn như thế nào...
Nhớ tới trong sách quý phi tâm cơ thâm trầm, cho nên bệnh đa nghi cũng đặc biệt nặng.
Lý Ngư bắt đầu ý nghĩ xấu, đối phó người xấu liền muốn dùng ý đồ xấu ——
Một con cá, phải làm sao mới trắng bụng được?
Lý Ngư nghịch ngợm lộn mèo, thử đem cái bụng chậm rãi hướng lên trên, bảo trì cái tư thế này di động ở trên mặt nước, không nhúc nhích.
Cái tư thế này đối cá tới nói không hề thoải mái, nhưng chỉ phải kiên trì một lát, nhất định có hiệu quả.
Nhị hoàng tử nói chuyện với Cừu thị, góc độ của gã đối diện bát lớn, đột nhiên liền nhìn thấy cá của Cảnh Vương quỷ dị giật giật, sau đó lật bụng trắng.
"Mẫu phi, con cá này làm sao vậy? " Nhị hoàng tử bật thốt lên.
Quý phi vốn đang đắc ý cũng liếc mắt nhìn vào trong, lòng nhất thời nguội một nửa.

Cá trắng dã bụng có phải là chết rồi không, vừa mới nãy rõ ràng nó còn lay động bơi qua lại mà...
Một con cá có chết hay không, Cừu thị nào quan tâm, nhưng này là cá Cảnh Vương mang tới gặp hoàng thượng.

Nếu để hoàng thượng biết, Cảnh Vương đi thay y phục, lúc bà và Nhị hoàng tử tới gần, cá đột nhiên liền chết, làm sao có thể thanh minh?
Đây không lẽ là kế sách của Cảnh Vương, vì bà dùng Phiêu Tuyết làm khó hắn, hắn liền lấy một con cá giá họa cho bà chứ?
Rất có khả năng, bằng không Cảnh Vương vì sao cố tình muốn mang một con cá đến diện quân, chính là chờ bà mắc mưu đây!
Người có kinh nghiệm cung đấu phong phú như Cừu thị cũng phải cân nhắc, đồng thời trong lòng dần nổi lên hoang mang.
Tác giả có lời muốn nói:
Tiểu kịch trường (Thêm phiền)
Lý Ngư: Điện hạ, có phải là em rất thông minh, tranh thủ cho ngài được chút thời gian không? ?
Cảnh Vương:...!Phải
Thật ra Cảnh Vương có biện pháp khác giải quyết quý phi nhưng lại bị Cá chép nhỏ bất ngờ đánh rớt!.