Ngự Thú Nữ Vương

Quyển 1 - Chương 8: Bái sư học nghệ




"Tĩnh nhi, thật tốt quá. Muội không có việc gì."

Âu Dương An nhìn thấy Âu Dương Tĩnh, phản ứng đầu tiên chính là quan sát em gái. Nhìn thấy em gái bình yên vô sự thì khuôn mặt tái nhợt nhỏ nhắn mới mạnh mẽ thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Âu Dương Tĩnh thấy Âu Dương An không để ý đến bản thân mình, trong lòng cậu ta nàng là vị trí thứ nhất. Lòng nàng rất cảm động, đi đến bên giường nắm chặt tay Âu Dương An.

"Ca, Tĩnh nhi đã không có việc gì. Huynh cũng phải nhanh chóng khỏe lại đó, sau này chúng ta sẽ vĩnh viễn ở bên nhau." Đúng vậy, vĩnh viễn ở bên nhau. Nàng hiểu rồi. Trên thế giới này cái gì cũng có thể giả, chỉ có tình cảm chân chính dành cho người quan trọng nhất mới là thật. Hơn nữa nàng còn muốn trở về tìm Đại phu nhân báo thù. Cho nên bọn họ đều phải sống tốt, phải cho Âu Dương Thấm bọn họ tức chết.

"Được. Tĩnh nhi, đừng lo lắng. Huynh rất nhanh sẽ khá hơn." Âu Dương An cũng cố gắng gật đầu một chút, sức khỏe của cậu so với Âu Dương Tĩnh kém hơn. Tuy là đã tỉnh, nhưng vẫn phải nằm trên giường thêm hai ngày.

"Được rồi, hai huynh muội cháu đều đã không có chuyện gì." Đoạn Vô Nhai ở một bên nói, lại nhận thấy sự xem thường của Âu Dương Tĩnh. Anh em bọn họ nói chuyện, lão đầu này cần gì phải xen vào. Tuy mang ơn ông cứu bọn họ, nhưng chuyện của bọn họ cũng chưa đến lượt ông lo đâu.

Đoạn Vô Nhai vuốt vuốt cái mũi, tiểu nha đầu này quả nhiên là lợi hại. Còn dám trừng mắt nhìn ông nữa chứ, ông là ân nhân cứu mạng đấy.

"Ta nói tiểu nha đầu này, trước tiên cháu đừng trừng ta như thế. Ta hỏi các cháu, các cháu làm sao mà bị người ta ném vào bãi tha ma?" Nếu không phải ông truy đuổi Hỏa Hồ trùng hợp gặp được, chỉ sợ hai đứa nhóc này đã đến Địa phủ báo danh rồi.

Đoạn Vô Nhai vừa hỏi, lại khiến cho ý hận trong lòng Âu Dương Tĩnh nổi lên. Đôi mắt to sáng ngời thoáng hiện ánh sáng lạnh, oán hận nói:

"Là một người đàn bà tâm địa ác độc và ba tiểu vương ác độc hại bọn cháu."

Tướng quân Phu nhân, Âu Dương Thấm, Âu Dương Tinh, Âu Dương Thần, bốn người này đã bị nàng vẽ cho một dấu gạch chéo thật to màu đỏ.

Đoạn Vô Nhai nghe không hiểu, có điều đại ý biết được là mấy người có lớn có nhỏ.

"Tiểu nha đầu, cháu muốn báo thù đúng không." Ý hận dữ dội như vậy….

"Đương nhiên." Âu Dương Tĩnh không chút do dự gật đầu: "Dám khi dễ cháu và đại ca, thì hãy đợi để cháu rút gân lột da đi.”

Âu Dương An hoảng sợ. Tuy cậu cũng rất hận Đại phu nhân, nhưng cậu không cách nào ác được như Âu Dương Tĩnh. Có điều chuyện đã như vậy cậu cũng không thấy em gái có gì không đúng, mù quáng ủng hộ.

"Tiểu nha đầu, rất ngoan độc." Đoạn Vô Nhai thích thú gật đầu: "Các cháu bái ta làm thầy đi, ta dạy cho các cháu võ công, cho các cháu có năng lực báo thù!"

"Ông rất lợi hại?" Âu Dương Tĩnh đương nhiên muốn học võ công. Cổ đại này vốn lấy quyền cước nói chuyện giang hồ, không có võ công là trăm triệu lần không thể. Tuy nàng có học qua không ít thuật phòng thân, nhưng ở cổ đại với công phu trước mắt thật không giá trị.

"Đương nhiên." Đoạn Vô Nhai khẽ nâng nâng cằm: "Trong giang hồ, ai dám cùng Vô Nhai cốc ta đối nghịch chứ? Đoạn Vô Nhai ta vừa xuất hiện, trên giang hồ trong vòng mười dặm đều sợ đến mất mật."

“Được.” Âu Dương Tĩnh gật đầu, bay thẳng đến trước Đoạn Vô Nhai quỳ xuống, hai tay chắp tay, cất cao giọng nói: "Sư phụ ở trên, xin nhận đồ nhi Âu Dương Tĩnh một lạy."

Âu Dương An mặc dù không thể đứng dậy, nhưng cũng hướng về Đoạn Vô Nhai gật đầu xem như cúi lạy:

"Đồ nhi Âu Dương An bái kiến sư phụ."

"Ha ha ha, tốt,tốt......" Đoạn Vô Nhai vuốt chòm râu nở nụ cười: "Các con yên tâm, ta nhất định đem tuyệt học cả đời ta tất cả giao cho các con."

"Cảm ơn sư phụ." hai anh em đồng thời đáp.