Ngự Xà Cuồng Phi

Chương 200: Bùng nổ mạnh mẽ như vậy




Edit: YuuKi***** Beta: ๖ۣۜJmiuღ

Cho nên, nghĩ đến những lời đồn của ngày hôm qua, trong lòng vẫn còn khinh thường, chỉ là không dám không kiêng nể gì biểu lộ ra ngoài.

“Ơ! Náo nhiệt như vậy! Là đang xảy ra chuyện gì!” Phượng Thiên Mị nghênh ngang đi vào trong đám người, làm bộ như không biết hỏi, nhưng trong giọng nói căn bản là không có một chút cảm giác tò mò nào, lại tràn đầy đùa cợt với trêu tức.

Phượng Thiên Mị đưa mắt nhìn chiếc xe ngựa đang rung động, nghe tiếng rên rỉ dâm đãng ở bên trong xe truyền ra, Phượng Thiên Mị không kiềm được mà cảm thấy buồn nôn.

Không đợi mọi người đáp lại, ra vẻ kinh ngạc nói: “Ôi! Bùng nổ mạnh mẽ như vậy! Còn chơi đến mức rung cả xe! Sao không ai nói một tiếng! Nơi đông người như thế, sao người ta có thể chịu nổi đây!”

Bên này Phượng Thiên Mị làm bộ làm tịch nói xong, Thương Lan Hiên ở bên kia nghe thấy giọng nói này, vẻ mặt,  nhất thời lạnh giá như băng lạnh ngàn năm, sát khí lộ ra tràn đầy.

Không sai, hắn đã nghe ra giọng nói này là của ai.

“Huyết xà, đến phiên mi.” Phượng Thiên Mị dặn dò, khóe miệng cũng ngoắc dài ra, trong mắt, tràn đầy thù hận nồng đậm, cũng không cần phải ngụy trang nữa.

Thương Lan Hiên, ngày hôm nay, hãy chờ tiếp nhận mọi thứ ta trả lại cho ngươi đi!”

Thương Lan Mạch cảm nhận được sát khí nồng đậm của Phượng Thiên Mị, trong lòng, có một cơn khó chịu, nhưng hắn cũng hiểu được dụng ý của nàng, hôm nay, cũng là thời điểm báo thù. 

Đột nhiên, “bùm” một tiếng, xe ngựa bất thình lình bị đánh ngã, mà bên trong xe ngựa, văng ra năm người toàn thân trần truồng, đặc biệt cơ thể của nữ tử, đầy dấu hôn lớn lớn nhỏ nhỏ, bầm tím, mọi người thấy thế, nhất thời ngây ngẩn cả người.

“Ừm…a!…Ta muốn… Ta muốn.” Tô Nhị Tịch không để ý da thịt toàn thân bị bại lộ trong không khí, mặc dù bị văng ra khỏi xe ngựa, nhưng vừa may ngã trên người nam tử, cho nên, không cảm thấy đau đớn.

Cho dù đau, căn bản nàng cũng không có phản ứng, bởi vì bây giờ nàng, chỉ  muốn nam nhân.

Mà những nam nhân kia cũng như thế, chỉ muốn cơ thể của Tô Nhị Tịch, những vật khác đều giống như không khí.

Chỉ thấy Tô Nhị Tịch nhanh chóng bò dậy, ngồi lên cơ thể nam tử đang nằm ngửa dưới đất, khiến vật thể cứng thẳng của nam nhân, không ngừng tiến vào thân thể của mình. Trải qua một đêm chiến đấu hăng hái, đòi hỏi, cũngkhông thể thỏa mãn nhu cầu, dục vọng trong cơ thể tựa như cái động không đáy, càng lún càng sâu, không thể tự kiềm chế.

Mấy nam nhân cũng nhanh chóng đứng dậy, vây quanh Tô Nhị Tịch, mỗi một tấc da thịt trên cơ thể Tô Nhị Tịch, đều dính mùi của nam nhân. Một người nam nhân đứng trước mặt Tô Nhị Tịch, đưa vật cứng rắn của mình vào trong miệng Tô Nhị Tịch, Tô Nhị Tịch lập tức tham lam hút lấy, phát ra tiếng rên rỉ dâm đãng.

Một màn này xảy ra rất nhanh, khiến mọi người sửng sốt không kịp suy nghĩ, mãi đến khi nhìn thấy một màn cuối cùng kia, mọi người mới đột nhiên phản ứng lại, cảm thấy ghê tởm muốn ói, đều đỏ mặt tới tấp quay đầu đi chỗ khác.

“A! Thì ra là Tô trắc phi, thật ghê tởm! Chẳng lẽ Hiên vương gia không thỏa mãn được ngươi sao? Vậy mà đói khát đến mức cùng bốn nam tử…” Phượng Thiên Mị chán ghét nói, ánh mắt ghét bỏ né tránh, nói đến đoạn sau, lại không có biện pháp nói tiếp, ánh mắt như có như không dừng ở trên người mấy người kia và Tô Nhị Tịch.

Lúc này trong lòng Thương Lan Mạch cực kỳ khó chịu, nghĩ rằng vậy mà nàng lại nhìn cơ thể của nam nhân khác, trong lòng hắn còn có xúc động muốn giết người, nhưng vẫn khẽ cắn môi chịu đựng, bởi vì bây giờ đang báo thù.

Mọi người vừa nghe đến ba chữ Tô trắc phi, một tiếng “ầm“, như bị một luồng sét lớn đánh vào trái tim, khiếp sợ, kinh sợ trợn tròn mắt, bởi vì sửng sốt khi nãy che lấp, cho nên, mới không thấy rõ khuôn mặt của nữ nhân kia, thật không ngờ, đây lại là Tô Nhị Tịch.

Mà Thương Lan Hiên vì tức giận quá mức, lửa giận xông lên đầu, trong lúc nhất thời khiến cho hắn không cách nào nhúc nhích, nếu như ánh mắt có thể giết người, thì bây giờ Tô Nhị Tịch không chỉ vạn tiễn xuyên tim, mà là tan thành cho bụi.

Giang Ngự Phong chỉ cảm thấy trái tim của mình sắp nhảy ra ngoài, thình thịch thình thịch, là bị dọa sợ tới mức nhảy ra ngoài, đương nhiên, khôngphải là bị dọa sợ hãi, mà là bị dọa cho khiếp sợ với ghê tởm, này, cái này cũng thật khó tin.

Mặc dù Mộc Cẩm Thần cũng từng có nữ nhân, nhưng mà, nhưng mà cũng không làm đến khoa trương như vậy! Hơn nữa, đây còn ở chốn đông người, một nữ bốn nam! Ngẫm lại hắn cũng cảm thấy đỏ mặt.

Phượng Thiên Mị thấy Thương Lan Hiên cũng kịp phản ứng, lập tức cảm ứng cho Huyết xà.

Nhất thời, cơ thể Tô Nhị Tịch cứng đờ, cảm thấy toàn thân mình đau nhức như sắp rời ra, hạ thể của mình đang có vật cứng tiến vào, đây rõ ràng chính là cảm giác hoan ái, mà trong miệng lại ngậm vật gì đó.

Bỗng, suy nghĩ của Tô Nhị Tịch phục hồi, ánh mắt đột nhiên trừng lớn, đập vào tầm mắt chính là một mảnh lông lá màu đen trên da thịt màu vàng, hơn nữa, vật thể ở giữa nhô ra, đang ngậm trong miệng mình, đây là…

Tô Nhị Tịch đột nhiên cảm thấy hoảng sợ, phản xạ có điều kiện giật bắn lên, lại vì miệt mài quá độ, thân thể không có sức đứng lên, vẫn ngồi trên thân nam nhân như cũ, cảm thụ được hắn đang chạy nước rút.

Nhưng mà biết được tình cảnh của mình, đồng thời nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, thì bị dọa cho trợn tròn mắt, cơ thể trần trụi của nàng đang hầu hạ thân dưới của bốn nam nhân, dân chúng vây xem, trong mắt lộ ra chán ghét, hai tròng mắt của Thương Lan Hiên tràn ngập lửa giận.

“Vương… ừ… a… gia.” Tô Nhị Tịch ủy khuất nhìn Thương Lan Hiên, dường như đang cầu cứu, nhưng vì cơ thể còn đang bị nam tử chạy nước rút, phát ra tiếng ngâm vừa đau đớn vừa rên rỉ hưởng thụ, người ở bên ngoài nhìn thấy, đó là một loại khiêu khích.

Thương Lan hiên nắm chặt hai tay khiến khớp xương vang lên, nghiến chặt răng, phát ra tiếng ma sát, có thể tưởng tượng, hiện tại hắn giận tới mức độ nào.

Bỗng, Thương Lan Hiên bước nhanh tới chỗ Tô Nhị Tịch, bước chân nặng nề, tràn ngập sát khí, tức giận rít chặt rặng nói: “Tô Nhị Tịch, ngươi tiện nhân này… bốp!” Dứt lời, vung tay lên, một tiếng bốp, đánh thật mạnh vào mặt Tô Nhị Tịch.

Cơ thể Tô Nhị Tịch vốn đã suy yếu căn bản không chịu được lực lớn như vậy của Thương Lan Hiên, cho nên, một cái tát liền đánh ngã Tô Nhị Tịch, “phụt” một tiếng, miệng bỗng phun ra một ngụm máu, nhuộm đỏ mặt đất.