Ngược Ái Chi Luyến

Chương 65




“Trương Cuồng ngươi muốn làm gì?” Tôn Ngữ vặn vẹo suy nghĩ né khỏi giam cầm của Trương Cuồng, nhưng bị Trương Cuồng ấn vào trong ngực, tay của Trương Cuồng thật vô lễ, duỗi đến trong quần áo Tôn Ngữ không ngừng vuốt ve da thịt trơn mềm tựa như đậu hủ của Tôn Ngữ.

Vật thể phía dưới của Trương Cuồng ngày càng ngẩng cao, Trương Cuồng mấy ngày này cũng thật là rục rịch, hơn nữa hắn vốn cảm giác đối Tôn Ngữ như có một chút hảo cảm, chính cái gọi là ăn no ấm nghĩ *** dục, này không phải trên thân thể có cảm giác không thuần khiết nha.

“Đại thúc ta cũng là nam nhân, phía dưới trướng khó chịu muốn chết, cho ta cọ cọ, để trừ hoả đi!”Trương Cuồng không da mặt nói, còn cởi quần, cầm vật dưới thân ra đùa giỡn, thẳng tắp, áp sát tại trên bụng Tôn Ngữ.

“Ngươi… Buông!”Tôn Ngữ bị dọa kêu to không ngừng kịch liệt giãy dụa muốn đứng dậy, nhưng hắn đang mang thai, thân thể rất cồng kềnh lập tức đã bị Trương Cuồng đè xuống.

“Đại thúc ngoan không nên cử động, để cho ta thích một chút, ta sẽ không làm chuyện quá mức!” Trương Cuồng một bên hướng dẫn Tôn Ngữ, một bên dùng thân thể cao lớn ngăn chặn tiểu thân thể của Tôn Ngữ không ngừng giãy dụa, phân thân không ngừng ở trên đùi Tôn Ngữ, từ trên xuống dưới ma xát.

Phía sau, Tiêu Mặc ngủ ở một bên, bị Tôn Ngữ không ngừng giãy dụa cùng thét chói tai lập tức bừng tỉnh.

“Trương Cuồng ngươi làm gì? Buông đại thúc ra!” Tiêu Mặc đẩy Trương Cuồng lưu manh đang đùa giỡn ở trên người Tôn Ngữ ra, trừng mắt Trương Cuồng, đem Tôn Ngữ ôm ở trong ngực của mình.

“Hắc hắc… Tiêu Mặc ngươi đừng nói ta, ngươi không giống sao! Tiêu Mặc ngươi không phải cũng có phản ứng, ngươi không phải cũng muốn làm sao, như vậy chúng ta cùng nhau đi!” Trương Cuồng tà cười nhìn Tiêu Mặc, Tiêu Mặc nơi hạ thân cũng cao cao căng cứng đứng lên, cũng đã chọc tới trên người Tôn Ngữ.

“Chuyện đó…” Trên thân thể Tiêu Mặc cũng kích động lên, hắn phát hiện vừa nhìn thấy Tôn Ngữ sẽ khống chế không được bản thân, đã muốn phóng túng chính mình, hắn nghĩ muốn tiếp xúc càng sâu Tôn Ngữ, tận tình mở thân thể Tôn Ngữ ra, Tiêu Mặc giống như bị ma quỷ ám ảnh, cũng cởi quần áo, phía sau Trương Cuồng cũng cởi hết quần áo của mình, bọn họ không để ý Tôn Ngữ giãy dụa, cùng nhau lột sạch sẽ quần áo của Tôn Ngữ, chỉ còn lại có một cái quần lót…

Tiêu Mặc cùng Trương Cuồng dùng thân thể không ngừng ma xát thân thể Tôn Ngữ, tay cũng không nhàn rỗi, một trái một phải không ngừng vuốt ve thân thể trơn mềm của Tôn Ngữ, Tôn Ngữ cảm thấy ghê tởm, hắn không thể tiếp nhận Trương Cuồng cùng Tiêu Mặc, Tôn Ngữ càng cảm thấy trong lòng tràn đầy nỗi nhớ đệ đệ của mình, mà ngay cả thân thể cũng chỉ có thể tiếp nhận đệ đệ.

“Các ngươi buông ra!” Tôn Ngữ giãy dụa gọi, dùng sức khép hai chân lại, tay muốn đẩy Tiêu Mặc cùng Trương Cuồng ra, Trương Cuồng cùng Tiêu Mặc dùng thân thể ngăn chặn hai tay Tôn Ngữ.

Trương Cuồng cùng Tiêu Mặc bốn tay một trái một phải dạng hai đùi của Tôn Ngữ ra thật rộng, tay của hai người đều không an phận, luồn vào bên trong quần lót Tôn Ngữ, Trương Cuồng bắt được tiểu khí quan nho nhỏ mềm mại còn chưa phản ứng của Tôn Ngữ, lấy tay không ngừng vuốt ve đỉnh vật thể, cái khe cùng hai vật thể hình tròn mềm mại phía dưới.

Tiêu Mặc cũng từng chút vuốt ve tôn phân thân, từ đỉnh ngọc hành, cho đến vật thể hình tròn, ở trung tâm khu vực nhạy cảm, mãi cho đến tiểu cúc hoa nho nhỏ phía sau Tôn Ngữ, nhẹ nhàng vuốt ve trên nếp nhăn, cùng với cái mông mềm mại tựa như kẹo đường và gốc đùi bóng loáng non mịn…

Tay Trương Cuồng không ngừng di động vuốt ve Tôn Ngữ, không ngừng liếm mút đầu nhũ phấn hồng trên ngực Tôn Ngữ, bọn họ không ngừng khiêu khích nơi mẫn cảm nhất trên thân thể của Tôn Ngữ.

“Ân…” thân thể Tôn Ngữ bị Trương Phong Dương dạy dỗ vốn cũng rất mẫn cảm, giờ phút này hắn bị bọn họ châm ngòi toàn thân phát run, nhưng cảm thấy chính là ghê tởm buồn nôn, hiện ở trong lòng hắn, trong đầu nghĩ đến vẫn là đệ đệ của mình, Trương Phong Dương đã muốn ở trong lòng của hắn đâm một nhát.

“Không được như vậy, các ngươi điên rồi sao!” Tôn Ngữ ngẩng đầu, nhìn trần nhà, chính là cảm thấy thế giới này thực điên cuồng.

Trương Cuồng cùng Tiêu Mặc một trái một phải, dùng tính khí như lửa nóng không ngừng điên cuồng ma sát cọ rất nhanh trên cặp đùi nhẵn nhụi của Tôn Ngữ, Tôn Ngữ cảm thấy hai đùi của mình đều bị bọn họ ma phá, cảm giác nóng rát…

“A…” Ma xát không biết thời gian bao lâu, Trương Cuồng cùng Tiêu Mặc đồng thời giải phóng chính mình, chất lỏng màu trắng nồng đặc ở trên hai đùi Tôn Ngữ chảy thật nhiều…

Phía sau, Trương Cuồng cùng Tiêu Mặc tăng nhanh thêm lực tay, không ngừng âu yếm vật thể mẫn cảm dưới thân Tôn Ngữ.

“Ân… Ân!”Tôn Ngữ rốt cuộc nhịn không được, cũng chảy ra chất lỏng màu trắng, chảy đầy người, hỗn hợp chất lỏng nồng đặc của ba người cùng một chỗ, lưu đầy toàn thân cao thấp của Tôn Ngữ… Trong nháy mắt đạt tới đỉnh cao, Tôn Ngữ cảm thấy cảm giác mình ở trong tay Trương Phong Dương đạt đỉnh, hắn cảm thấy mình đã yêu đệ đệ của mình, từ thân thể đến nội tâm đều yêu thương Trương Phong Dương.

Tiêu Mặc cùng Trương Cuồng đều trần truồng áp sát Tôn Ngữ, toàn bộ trong phòng mặt tràn ngập hương vị chất lỏng mi loạn đặc thù của nam nhân…

Tôn Ngữ phát hiện hai tên Trương Cuồng cùng Tiêu Mặc kia một tên bên trái một tên bên phải đè nặng hắn, đè cánh tay cùng chân của mình đều đã tê rần.

“Đại thúc quần áo ngươi ngày hôm qua đều bị chúng ta làm dơ, ta đã giặt sạch quần áo cho ngươi.” Trương Cuồng hướng về Tôn Ngữ đang nằm trên giường nói.

Một bên Tiêu Mặc ôm lấy Tôn Ngữ, còn hôn một cái nói: “Đại thúc, buổi sáng tốt lành!”

Tôn Ngữ đỏ mặt nhìn bọn họ, cảm thấy đầu ’ông’ một tiếng, suy nghĩ rối loạn, Tôn Ngữ xoa bóp mắt, cũng khó mà nói cái gì, chỉ có thể phủ chăn kín đầu không nhìn tới Tiêu Mặc cùng Trương Cuồng.

Tiêu Mặc cùng Trương Cuồng cảm thấy được khó trách Trương Phong Dương lại mê luyến Tôn Ngữ như vậy, trên người Tôn Ngữ giống như có nhân tố gì đó làm cho người ta mê muội, ngay từ đầu không biết, nhưng nếu nghiện thì không thể dứt, tựa như trúng độc nghiện, dù sao ở đây Trương Phong Dương tạm thời chưa tìm được đại thúc, chi bằng về sau ba người bọn họ ở cùng nhau, Trương Cuồng cùng Tiêu Mặc gộp lại, dư dã một chút sẽ đem đại thúc đưa đi nước ngoài, vĩnh viễn thoát khỏi lòng bàn tay của Trương Phong Dương.

“Đại thúc dậy ăn cơm “

Trương Cuồng tựa như kẻ làm sai chuyện bưng lên cho Tôn Ngữ một chén cháo cùng bánh báo chiên, vô cùng cẩn thận nhìn Tôn Ngữ.

“Đại thúc” Tiêu Mặc ôm Tôn Ngữ nhìn hắn, Tôn Ngữ nghiêng đầu sang chỗ khác, hắn không muốn nhìn thấy này hai tên giậu đổ bìm leo này, hắn đẩy bọn họ ra, vội vàng đứng dậy đi vào trong WC, đóng cửa lại, mở vòi sen ra vội vội vàng vàng rửa đi một thân chất lỏng của mình, ở trong nhà vệ sinh nghe được giọng nói nhỏ của Trương Cuồng cùng Tiêu Mặc khắc khẩu: “Trương Cuồng ngươi không phải nói thích ta sao?”

“Ta thích ngươi, nhưng đại thúc thật sự cũng không khác, ngươi thích gì thì ta thích đó!”

“Trương Cuồng, không cho ngươi cùng ta giành đại thúc! Ta có một tình địch cũng đủ làm cho ta đau đầu…”

“Tiêu Mặc, về sau chúng ta cùng đại thúc ở cùng nhau đi…”

Tôn Ngữ dùng khăn lông ướt lau đem mặt, trong lòng cảm thấy bọn họ cũng không phải đồ vật này nọ.

Tôn Ngữ hảo hảo thu dọn một chút, kéo tay của Tiểu Phỉ Nhi muốn rời khỏi, hung hăng đối bọn họ nói; “Các ngươi xem ta là cái gì, ta muốn rời khỏi, ta không phải người tùy tiện!”

“Đại thúc đêm qua ta điên rồi, đại thúc đừng đi!” Tiêu Mặc ôm lấy Tôn Ngữ không cho hắn đi, còn gục ở trong lòng Tôn Ngữ, cọ cọ, mắt nước lưng tròng nhìn Tôn Ngữ.

“Đại thúc đêm qua chúng ta đều phạm hồ đồ, không biết đang làm gì, một mình ngươi mang theo đứa nhỏ còn mang thai, không bằng chúng ta cùng nhau, ta cùng Tiêu Mặc chiếu cố ngươi, chúng ta thề nhất định sẽ không đối với ngươi vô lễ!” Trương Cuồng cũng ôm lấy Tôn Ngữ, bọn họ ở nơi đó đối với Tôn Ngữ làm nũng.

Đột nhiên “Đông” một tiếng vang thật lớn, nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, cửa đột nhiên bị mạnh mẽ phá khai, phía sau Trương Phong Dương đi theo mấy chục bảo tiêu cao lớn, xông vào, sắc mặt âm trầm nhìn Tôn Ngữ, Trương Phong Dương có chút tiều tụy, mấy ngày này hắn không ngủ không nghỉ ngơi, liên tục tìm Tôn Ngữ.

Trương Phong Dương nghiến răng nghiến lợi nhìn Tôn Ngữ bị Tiêu Mặc cùng Trương Cuồng một trái một phải ôm, tức chết đi được, hắn chính là không rõ đại thúc của mình lại vô cùng đào hoa như vậy, ngay cả mang thai cũng phiếm màu hồng, hắn vốn đã cảm thấy Tiêu Mặc đối với đại thúc của mình không có hảo ý, không nghĩ tới Trương Cuồng cũng tới sát một bước, Trương Phong Dương tức giận! Thiếu chút nữa phun ra hỏa.

Trương Phong Dương một cước đá văng Tiêu Mặc cùng Trương Cuồng ôm trên người Tôn Ngữ đang sợ ngây người, ra lệnh bảo tiêu phía sau đem Trương Cuồng cùng Tiêu Mặc chặt chẽ trói chặt.

Trương Phong Dương tựa như mãnh thú đi về phía trước, đem Tôn Ngữ giam cầm, bắt lấy cổ tay Tôn Ngữ, nhìn chằm chằm Tôn Ngữ, hắn thật sự muốn cắn chết nam nhân không ngừng đào hoa, làm cho mình ghen tuông muốn chết này.

“Phong Dương, ngươi làm gì…” Tôn Ngữ chật vật không chịu nổi bị Trương Phong Dương đẩy ngã xuống đất.

“Cái tên dám cả gan chạy trốn! Hừ! Tôn Ngữ ngươi cho là chạy trốn tới nơi cách xa F thành như vậy thì có thể thoát khỏi ta sao! Nằm mơ” Trương Phong Dương hung tợn nói.

“Ngươi như thế nào lại tìm được…”

“Ta mấy ngày nay, cái gì cũng không làm luôn luôn không ngừng tìm kiếm ngươi, ta liên hệ toàn bộ hắc đạo bạch đạo cả nước tìm ngươi, như thế nào lại tìm không thấy, cho dù các ngươi muốn chạy trốn đến nước ngoài, mà ngay cả phi cơ cũng chưa kịp ngồi thì đã bị ta bắt!” Trương Phong Dương cười cười sờ sờ tóc Tôn Ngữ, hắn cảm thấy vài ngày không gặp thật sự rất nhớ đại thúc.

Tôn Ngữ đẩy ra Trương Phong Dương hoang mang rối loạn lui về phía sau, Trương Phong Dương vẫn dồn ép, tóm lấy áo của Tôn Ngữ, đem nam nhân muốn chạy trốn túm đến bên cạnh mình.

Trương Phong Dương một phen kéo Tôn Ngữ qua đè lại trong ngực của mình, nắm chặt tay Tôn Ngữ, nhìn chằm chằm hắn nói; “Ngươi đừng muốn chạy trốn khỏi lòng bàn tay của ta, muốn chạy trốn trừ phi ta chết, cho dù ta chết cũng phải đem ngươi mang xuống địa ngục! Ta yêu ngươi như vậy hận không thể móc trái tim ra giao cho ngươi, nhưng ngươi lại dối gạt ta, rời khỏi ta, ngươi vì cái gì phải rời khỏi ta? Ngươi nói?”

“Ta chỉ là muốn rời khỏi ngươi, Phong Dương ngươi quên ta đi! Ta không thể tiếp tục ở bên cạnh ngươi, chúng ta không thể cùng nhau!”Tôn Ngữ cúi đầu không muốn thấy đệ đệ của mình.

Mùi hương này, Trương Phong Dương áp sát Tôn Ngữ, hắn loáng thoáng ngửi thấy được từ trên người Tôn Ngữ truyền đến mùi hương đã trải qua tình ái, hắn tức giận muốn chết, hung hăng đánh Tôn Ngữ một cái, miệng nói; “Tôn Ngữ ngươi là tên *** đãng, trên người thậm chí có mùi hương đã làm tình qua, mấy ngày này, ngươi không phải là sau lưng ta cùng bọn hắn đã làm chuyện đó! Chẳng lẽ ngươi rời khỏi ta chính là vì bọn họ, ngươi thay đổi thất thường thấp hèn bại hoại!” Trương Phong Dương đỏ mắt chỉ vào Trương Cuồng cùng Tiêu Mặc bị trói.

About these ads