Ngược Tàn Vợ Yêu: Tổng Tài Xin Đừng Hối Hận

Chương 109




Chương 109

 

Đôi mắt hẹp dài của Tô Lương Mặc thoáng qua vẻ khác thường, đôi môi mỏng cong lên một cách vui vẻ, giọng nói từ tính trầm thấp biếng nhác ra lệnh: “Cởi đi!” Anh giống như một vị đế vương, thưởng thức sự ngượng ngùng của người con gái trước mắt.

 

Lương Tiểu Ý không dám nhìn thẳng vào đôi mắt nóng rực đó, cô dứt khoát quay lưng lại với anh. Tô Lương Mặc thoáng kinh ngạc một chút, nhưng cũng không ngang ngược bắt cô nhất định phải quay người đối mặt với mình.

 

Lương Tiểu Ý dùng đôi tay run rẩy cởi xuống quần áo ẩn thỉu trên người, trong lòng vô cùng buồn bực… không hiểu vì sao chuyện lại phát triển đến bước này.

 

Quần áo từng cái từng cái rơi xuống khỏi người cô, Lương Tiểu Ý cảm thấy ánh mắt nóng bỏng sau lung càng ngày càng đốt người, giống như muốn xuyên thủng cô.

 

Tô Lương Mặc đứng thẳng người, híp mắt lại, nóng bỏng đến đôt người, giọng nói từ tính trầm thấp khàn khàn ra lệnh lần thứ hai: “Mở vòi hoa senl”

 

Lương Tiểu Ý không hiểu anh có ý gì, nhưng bây giờ trên người cô dính nhơm nhớp, cô cũng không thích để mình bẩn thỉu nhếch nhác như thế này. Theo yêu cầu của anh, Lương Tiểu Ý mở vòi hoa sen, vòi hoa sen được Italy được thiết kế tinh tế đến mức có thể coi như một tác phẩm nghệ thuật, “rào rào rào” dòng nước nóng chảy từ trên đầu xuống trên người cô.

 

Cổ họng Lương Tiểu Ý lập tức phát ra tiếng than nhẹ đầy thoải mái.

 

Tuy rằng tiếng than này rất nhỏ, nhưng vẫn bị người đàn ông đang dùng đôi mắt chim ưng nhìn chằm chằm vào cơ thể của cô nghe thấy rõ ràng. Nước nóng trong suốt rơi xuống cơ thể che kín sẹo, hơi nước toát ra, khiến cơ thể ấy trở nên mông lung, trong đôi mắt anh dục hỏa hừng hực bùng cháy.

 

Trong phòng tắm yên tĩnh đến nỗi chỉ nghe thấy tiếng “rào rào” của vòi hoa sen, đột nhiên một lần nữa vang lên giọng nói khàn khàn của anh: “Quay lại đây!”

 

Lương Tiểu Ý nghe thấy sự khàn khàn rõ ràng trong giọng nói của anh khi nói mệnh lệnh này, cô cắn môi… chậm rãi quay người lại.

 

“Không phải tắm sao? Em đứng im như vậy làm sao tắm?” Đôi mắt Tô Lương Mặc nóng bỏng, môi mỏng hơi mím: “Tắm đi!”

 

Lương Tiểu Ý liếc nhanh anh một cái: “ Em, anh Tô… Em đang tắm mà!” Cô khẽ mím môi, rõ ràng cô đang tắm rồi mà!

 

“Dùng tay!” Giọng nói có chút ngả ngớn khàn khàn ra lệnh.

 

Hả? Lương Tiểu Ý hơi ngạc nhiên nhìn người đàn ông đang dựa vào bồn rửa mặt.

 

Lần này Lương Tiểu Ý nhìn thẳng vào ánh mắt của Tô Lương Mặc, tầm mắt cô ngay lập tức bị anh bắt được. Đôi môi mỏng của Tô Lương Mặc nhếch lên, đáy mắt lóe qua ý cười xấu xa, xảo quyệt.

 

“Anh nói, dùng tay cọ” Anh xấu xa nói: “Dùng ngón tay của em, bắt đầu từ cổ, mỗi tấc đều phải rửa sạch sẽ”

 

Hít~ Lương Tiểu Ý hít một hơi lạnh, ngây người nhìn Tô Lương Mặc… Cô không dám tin rằng người đàn ông này có thể quang minh chính đại nói ra những lời bỉ ổi như vậy.

 

Lương Tiểu Ý hiểu rõ sự ngang ngược và xấu xa của anh, nếu như cô không làm theo lời anh nói, rất có khả năng khiến “hình phạt” của anh càng thêm độc ác. Cô cắn răng, nhắm chặt mắt lại làm theo…

 

Không phải chỉ là tắm rửa thôi hay sao? Có gì mà không làm được chứ!

 

Kỳ thật vốn cũng chẳng có gì ghê gớm, lúc cô tắm rửa cũng phải dội cả người. Nhưng mà vốn chẳng có gì, từ trong miệng anh nói ra lại mang theo ý tứ khác, thêm cả đôi mắt đang quan sát cả quá trình kia khiến Lương Tiểu Ý vô cớ cảm thấy xấu hổ.

 

Cô lại không phải là vũ nữ biểu diễn trong vũ trường!

 

“Được rồi chứ!” Lương Tiểu Ý nghiến răng nghiến lợi tức giận nhìn Tô Lương Mặc… Một người con gái cho dù tính tình có tốt tới đâu, nếu bị anh giày vò như thế này mà còn không tức giận, mới là lạ!

 

Trong lòng cô bốc lên một cơn lửa giận, còn chưa kịp phát hỏa liền bị anh đè lên. Mùi hương đặc biệt của Tô Lương Mặc xông vào trong mũi cô, dưới vòi hoa sen anh hôn cô một cách triền miên, cánh tay ngang ngược siết chặt lấy cơ thể cô, giống như muốn đem cả người cô khác vào trong cơ thể anh.

 

“Vợ ơi, mặc kệ lúc đó cáu giận với em hay là bây giờ trừng phạt em, tất cả đều chỉ là vì anh muốn khiến em nhớ kĩ bài học lần này. Về sau nếu như có người bắt nạt em, em cũng đừng có ngốc nghếch để im cho họ bắt nạt, em còn có anh. Ai dám bắt nạt em, em liền mách với anh.

 

Anh sẽ làm chỗ dựa cho em”