Ngược Tàn Vợ Yêu: Tổng Tài Xin Đừng Hối Hận

Chương 841




Chương 841

Sau mấy cơn chóng mặt, Lương Tiểu Ý bám vào cửa xe để ổn định cơ thể. Sau đó nhàn nhạt liếc nhìn Đường Điềm, lúc này trong mắt đang lộ vẻ hoảng sợ.

Lương Tiểu Ý nhàn nhạt nhìn lướt qua Đường Điềm: “Cô về trước đi” Dù sao cô cũng không muốn nhìn thấy khuôn mặt đó thêm chút nào nữa, đặc biệt vào lúc này.

“Em không muốn, nhỡ mà tổng giám đốc Tô xảy ra chuyện thì..” Làm… Từ “làm” còn chưa nói ra, một tiếng “bốp”, một cái tát giòn đập vào mặt, trực tiếp khiến Đường Điềm choáng váng.

Một giọng nói cáu kỉnh vang lên bên tai Đường Điềm: “Tô Lương Mặc sẽ không sao! Cô mà lại nguyền rủa anh ấy, cô cứ thử xeml”

Đường Điềm không thể tin được, vừa rồi chuyện gì xảy ra vậy. Nửa khuôn mặt bị đánh đến vẹo sang một bên, Đường Điềm chậm rãi quay đầu lại, ngây ngốc nhìn Lương Tiểu Ý.

Một giây tiếp theo, giống như người mất trí, vẻ mặt dữ tợn gào lên với Lương Tiểu Ý, “Chị đánh tôi?”

“Chị dựa vào đâu mà đánh tôi!”

Ánh mắt Lương Tiểu Ý hơi lạnh, chưa bao giờ dùng ánh mắt đáng sợ như vậy nhìn người khác. Lương Tiểu Ý lạnh lùng nói: “Tôi đánh cô, thì thế nào?” Trong mắt cô hiện lên vẻ hối hận: “Đường Điềm, tôi nói cho cô biết, cô tốt nhất nên ngoan ngoãn cho tôi. Nếu Tô Lương Mặc không sao, tôi còn có thể tha mạng cho cô. Tô Lương Mặc mà thật sự xảy ra chuyện gì, tôi sẽ để cô chôn theo!”

Thái độ lạnh lùng và lời nói đanh thép của Lương Tiểu Ý khiến tất cả mọi người có mặt cùng lúc đó phải sửng sốt.

Tô Lương Mặc hơi sững sờ, nhìn người phụ nữ thốt ra những lời độc ác… Lương Tiểu Ý chưa từng đối xử với ai sắc bén như vậy.

Đây là lần đầu tiên anh nghe thấy một lời tuyên bố độc đoán, dữ tợn và không quan tâm lý lẽ như vậy từ người phụ nữ luôn tốt bụng đến yếu đuối này.

Lương Tiểu Ý hung hăng trừng mắt nhìn Đường Điềm.

Đường Điềm chưa từng Lương Tiểu Ý như vậy. Nhất thời bị Lương Tiểu Ý làm cho sợ hãi mà run bần bật lên.

Nhìn thấy vậy, Lương Tiểu Ý một tay mở cửa, ngồi vào, nói với lão Lý trên ghế lái: “Chú Lý, lái xe đi”

Chiếc xe đã đi xa. Để lại một làn khói xả, khiến Đường Điềm ho khan một lúc.

Nhìn chiếc xe đi thẳng, Đường Điềm tức giận giậm chân.

Ánh mắt không cam lòng cùng sự ghen tị mãnh liệt khiến người ta nhìn mà hãi.

Hung hãn,siết chặt năm đấm, ánh mắt Đường Điềm tràn đầy vẻ oan trời thán đất. Một ngày nào đó! Một ngày nào đó!

… Đến lúc đó, cô ta muốn xem Lương Tiểu Ý có thể khinh thường cô ta như thế này không!

Bệnh viện Phòng cấp cứu Một nhóm bác sĩ đang sơ cứu.

Lương Tiểu Ý yên lặng ngồi trên ghế hành lang bên ngoài, không nhúc nhích.

Đối diện, dựa vào mép cửa sổ là Vạn Nhược Mạn. Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Cô rất bình tĩnh” Vạn Nhược Mạn nói.

Lương Tiểu Ý gục đầu không nói gì. Cô hoàn không để ý người và lời nói của Vạn Nhược Mạn.

Khi thấy điều này, Vạn Nhược Mạn cụp mắt xuống, nhìn xuống đất như đang suy nghĩ. Một lúc sau, cô ấy ngước mắt lên nhìn người phụ nữ đối diện, đôi chân dài đáng ghen tị của Vạn Nhược Mạn đang đứng trước mặt Lương Tiểu M “Này, buồn thì cứ khóc đi, đừng cố chịu đựng làm gì”

Lần này, Lương Tiểu Ý đang vùi đầu xuống, vai cô hơi giật giật: “Tôi không sao. Cô không cần phải an ủi tôi, tôi không yếu ớt như vậy: Vạn Nhược Mạn gật đầu: “Đúng vậy, cô thật sự khiến tôi kinh ngạc. Tôi không phủ nhận lúc đầu vừa nhìn thấy cô, tôi có xem thường cô.”

Lương Tiểu Ý không nói gì. Vạn Nhược Mạn tiếp tục: “Nhưng sau đó, những lời cô nói, điều đó thực sự khiến tôi đánh giá cao cô. Sau nữa, tôi biết cô là nữ thần Venus hoàn hảo trong trái tim tôi, quả thật khiến tôi kinh sợ một chút. Chỉ là em họ của cô, cô thực sự nuông chiều cô ta quá rồi”