Người Cầm Quyền

Chương 187: Dặn dò của Chủ tịch thành phố cũng không nghe (1)



Nhận được điện thoại của Hoàng Văn Vận, Hàn Đông lập tức lái xe đi tới Huyện ủy.

Thư ký Tề Bằng của Hoàng Văn Vận vẫn giống như trước, rất khách khí, trong mắt vẫn là cảm giác về sự ưu việt không che dấu được, có lẽ theo y thấy, chính mình chính là đại biểu cho là Bí thư huyện ủy, ngoại trừ lãnh đạo Thành ủy, cũng không cần khách khí với người nào ở huyện

- Hàn Đông đến đây, ngồi đi.

Hoàng Văn Vận trên mặt thần sắc nghiêm túc, Trần Thế Mặc là thường vụ Thành ủy, lời của ông ta nhất định phải coi trọng.

Hàn Đông ngồi xuống, lấy thuốc lá Trung Hoa ra đưa cho Hoàng Văn Vận một điếu, sau khi lấy ra bật lửa mồi lửa cho ổng, cũng tự châm một điếu cho mình, yên lặng nhả khói

Khi Hoàng Văn Vận gọi điện thoại, Hàn Đông đã đại khái đoán được là chuyện gì xảy ra. Phương Trung vừa nãy đã điện thoại cho hắn, ngay sau đó Hoàng Văn Vận liền gọi tới, phỏng chừng vẫn là sự tình cơ sở sản xuất của viện nghiên cứu hóa chất hạo quang

Hàn Đông rất không thích, bản thân mình vì sự phát triển của khu công nghiệp vì phát triển kinh tế của huyện Phú Nghĩa, vì sao luôn có nhiều sự tình phiền hà như vậy chứ?

Hoàng Văn Vận cũng buồn rầu hút thuốc, trong lòng y cũng không thoải mái, Hàn Đông có thể chuẩn bị sẵn sàng trước khi tin tức công bố, cũng trực tiếp mời kỹ sư trưởng của viện nghiên cứu hóa chất đến huyện Phú Nghĩa khảo sát, khẳng định dốc lòng làm việc này, cũng khẳng định tìm không ít quan hệ.

Nhưng Trần Thế Mặc thân là ủy viên thường vụ Thành ủy, Phó Chủ tịch thành phố, đại biểu Ủy ban nhân dân thành phố toàn quyền phụ trách sự tình lần này, sự tình của viện nghiên cứu hóa chất hạo quang được thành thị rất coi trọng, đơn vị huyện bậc một chỉ có huyện Phú Nghĩa nộp tài liệu đăng ký, ở thành phố mặt phải thống nhất chỉnh hợp cũng có thể hiểu được

Nhưng nếu khiến huyện Phú Nghĩa rút tài liệu về, thì sẽ là một đả kích rất lớn đến tính tích cực đối với công tác của Hàn Đông

Hung hăng rít một hơi, Hàn Đông nói:

- Bí thư Hoàng, tôi không đồng ý rút tài liệu đăng ký về, hơn nữa cũng không có xung đột với sự tình cơ sở sản xuất của viện nghiên cứu hóa chất hạo quang mà thành phố muốn đăng ký, cùng nhau đăng ký cũng không có gì xung đột đúng không, chỉ cần có thực lực, xây cả ba cơ sở sản xuất cũng được mà

Hoàng Văn Vận cười cười, nói:

- Tâm tình của cậu có thể lý giải, cũng biết cậu vì chuyện này khẳng định tốn không ít công sức, và tôi cũng nhìn nhận cách nói của cậu, tuy nhiên vấn đề hiện tại là, lãnh đạo thành phố cho rằng như vậy sẽ làm xáo trộn thống nhất bố trí của Ủy ban nhân dân thành phố, nếu cuối cùng có thể khiến cơ sở sản xuất của viện nghiên cứu hóa chất hạo quang kéo đến Phú Nghĩa, cũng dễ nói một chút, dù sao thành tích bày ở trước mặt mà. Nhưng nếu đến lúc đó cơ sở sản xuất không ngụ lại huyện Phú Nghĩa, mà Ủy ban nhân dân thành phố cũng không thành công, vấn đề lại khác hẳn

Hàn Đông gật gật đầu, hiểu ý Hoàng Văn Vận, đến lúc đó Ủy ban nhân dân thành phố có khả năng đổ trách nhiệm quy tội cho huyện Phú Nghĩa

Ngẩng đầu nhìn Hoàng Văn Vận, Hàn Đông nói lời công chính:

- Bí thư Hoàng, tôi cho rằng Ban quản lý làm cũng không sai, hơn nữa ủy ban Kế hoạch tỉnh cũng không có nói chỉ đơn vị Ủy ban nhân dân thành phố có thể trình báo. Cứ việc tôi cũng không thể cam đoan nhất định có thể đem căn cứ số 1 kéo đến nơi đây, nhưng từ một tuần trước chúng tôi đã đang bắt đầu chuẩn bị, bỏ ra nhiều công sức như vậy, hơn nữa đã mời tổng công trình sư của viện nghiên cứu đến khảo sát, tôi nghe nói ủy ban Kế hoạch đã đem khu công nghiệp Thần Quang liệt vào đối tượng khảo sát trọng điểm, cho nên tôi không muốn bỏ cuộc

Trên mặt Hàn Đông tràn đầy kiên trì và quyết tâm, Hoàng Văn Vận thở dài một hơi, bỗng nhiên giơ tay vỗ đùi, hạ quyết định quyết tâm nói:

- Được, cứ như vậy đi, Hàn Đông cậu dốc toàn lực đi làm tốt chuyện này, sự tình của Ủy ban nhân dân thành phố, tôi đến giải thích.

- Cảm ơn bí thư Hoàng, tôi sẽ dốc hết toàn lực làm tốt chuyện này

Hàn Đông đứng lên nói.

Trở lại Ban quản lý, Hàn Đông gọi điện thoại cho Từ Bân hỏi một chút, biết được biết được kết quả sàn lọc bước đầu, vào ngày mốt cũng là thứ Sáu sẽ công bố, tuy nhiên khu công nghiệp Thần Quang huyện Phú Nghĩa nếu được xác định là đối tượng khảo sát trọng điểm, qua vòng sơ tuyển khẳng định là không có vấn đề.

Theo sau, Hàn Đông cho gọi Đặng Học Vinh và Phạm Văn Phương đến, đem tin tức mình dò hỏi được nói cho bọn họ, nói:

- Hiện tại khu công nghiệp chúng ta thông qua sơ tuyển khẳng định là không có vấn đề, bước tiếp theo chính là thởi điểm tiến thêm một bước triển lãm ưu thế của chúng ta, tôi cảm thấy ba điểm nói trong tài liệu đăng ký, kế tiếp không phải là yếu điểm chúng ta phải trình bày, bởi vì nhựng thứ này tất cả mọi người là đã biết rồi, vậy thì chúng ta nên từ chính khu công nghiệp tìm ưu thế

Phạm Văn Phương nói:

- Nếu là khu công nghiệp, thì hình như không có ưu thế gì, ngoại trừ một mảnh đất hoang ra, gì cũng không có

Đặng Học Vinh bỗng nhiên ánh mắt sáng lên, nói:

- Đây chính là ưu thế của chúng ta, nếu có thể nghe ngóng được quy mô căn cứ số 1, thì sao chúng ta không đem mảnh đất hoang này làm một quy hoạch bước đầu trước?

Hàn Đông vừa nghe cao hứng nói:

- Đúng vậy, đây là một ý tưởng không tồi, chúng ta chính là phải biết bất lợi thành ưu thế, ừ, ngoại trừ điểm này, các anh phải tiến thêm một bước đào móc các ưu thế khác. Tôi đi nghĩ cách hỏi thăm một vài tình huống của căn cứ số 1

Sau khi đợi Đặng Học Vinh và Phạm Văn Phương xuống lầu, Hàn Đông liền gọi điện thoại cho Từ Bân, cười nói:

- Ngại quá, Trưởng phòng Từ, lại quấy rầy anh.

Từ Bân cười nói:

- Không sao, trong khoảng thời gian này công tác của tôi chính là vì mọi người phục vụ, có gì không rõ đều có thể hỏi tôi

Hàn Đông nói:

- Không biết Trưởng phòng Từ có thông tin tương quan về quy mô cải tạo xây dựng, diện tích chiếm đất và các thứ của căn cứ số 1 không?

Từ Bân hỏi:

- Hàn Đông anh hỏi mấy cái này dùng làm gì thế?

Hàn Đông cười nói:

- Tôi cũng không có cách nào, đợt cạnh tranh tiếp theo khẳng định vô cùng kịch liệt, ưu thế huyện Phú Nghĩa chúng tôi vô cùng nghèo nàn, khu công nghiệp thật ra không hề ít đất hoang, tôi xem có thể lập quy hoạch trước không mà

Từ bân cũng hiểu rõ ý tứ của Hàn Đông, cười nói:

- Vậy thì khó đây, hiện tại tôi biết đến chính là, căn cứ số 1 bao gồm cả viện nghiên cứu, ngoài ra còn có một số nguyên liệu mói có khả năng được sản xuất căn cứ số 1, tôi phỏng chừng cũng chỉ có tổ chuyên gia mới biết chuẩn xác

- Thế à, vậy cám ơn Trưởng phòng Từ

Hàn Đông treo máy, liền quyết định đi Thục Đô, nghĩ biện pháp từ miệng Xa Công moi được chút tư liệu

Chỉ có điều, mạo muội tiến đến như vậy, có chút không tốt

Cân nhắc một hồi, Hàn đông bỗng nhiên trong lòng vừa động, Xa Công ngày hôm đó khi ở Triệu Hoa ăn cá nước ngọt, có một người cảm thán nói là mùi vị giống trong ký ức ngày xưa gì đó, hay là mình lấy danh nghĩa tặng cá nước ngọt đi Thục Đô

Nghĩ đến đây, Hàn đông lập tức gọi điện thoại đến phòng Đảng chính Triệu Hoa, lần này coi như là việc cá nhân, trực tiếp để Đặng Đạt Hòa xử lý là được.

Điện thoại đúng là Đặng Đạt Hòa nghe máy, vừa nghe Hàn Đông muốn anh ta chuẩn bị chút cá nước ngọt, tự nhiên một chút vấn đề cũng không có, lập tức nói chuẩn bị xong sẽ đưa qua cho Hàn Đông

Hàn Đông nói:

- Tôi lập tức xuất phát đi Triệu Hoa, anh cho người chuẩn bị là được

Khi đợi Hàn Đông lái xe đến Triệu Hoa, Đặng Đạt Hòa đã cho Vương Bân Hiền chuẩn bị hơn hai mươi cân cá nước ngọt, đều dùng túi plastic đóng gói. Lấy xong cá, Hàn đông trở lại Ban quản lý, gọi cho Đặng Học Vinh, bảo anh ta ăn xong cơm trưa về Ban quản lý, đến lúc đó cùng đi Thục Đô. Kỳ thật chỉ cần mang theo Phạm Văn Phương là được, hắn cũng nhìn ra được Xa Công có hảo cảm đối với Phạm Văn Phương, nhưng Hàn Đông nghĩ lại vẫn là đưa Đặng Học Vinh theo là tốt hơn, như vậy miễn cho người ngoài nói xấu, dù sao mình và Phạm Văn Phương đều là nam nữ thanh niên, cùng nhau chạy ra bên ngoài cũng không tốt

Sau cơm trưa, Hàn Đông cũng không nghỉ ngơi, tới Ban quản lý tiếp Đặng học Vinh và Phạm Văn Phương, đem ý đồ của chính mình nói cho bọn họ một chút, lập tức lái xe tới Thục Đô.

Trên đường, Hàn Đông liền gọi điện thoại cho nhà khách mà Xa Công đang ở, nói ra chuyện mình tặng cá nước ngọt, còn nói số cá này rất dễ làm, chỉ cần tìm tiệm ăn nhỏ để ông chủ gia công chút là có thể ăn được rồi

Dù biết Hàn đông làm như vậy chắc là có việc nhờ vả, nhưng Xa Công trong lòng cũng có chút cảm động, ông ta ở thôn An Khê trấn Triệu Hoa sinh sống nhiều năm, đối với nơi đó có cảm tình sâu đậm, hơn nữa ngày đó theo Hàn Đông đi một chuyến, biết khi Hàn đông đảm nhiệm Chủ tịch thị trấn và bí thư ở trấn Triệu Hoa, mang đến biến hóa lớn cho thôn An Khê trấn Triệu Hoa, khiến ông đối với chàng thanh niên này có nhiều thiện cảm

Buổi chiều Xa Công cùng với người của tổ chuyên gia cùng nhau thảo luận sự tình xây dựng căn cứ, bởi vậy bảo Hàn Đông mang cá đến quầy tiếp tân trước, đến lúc đó ông ta sẽ tới lấy, ngoài ra còn nói Hàn Đông bọn họ nếu có thời gian, ông muốn mời Hàn Đông bọn họ ăn cơm chiều.

Hàn Đông lập tức đáp ứng, đưa cá qua đó chỉ là thủ đoạn, mục đích là muốn dò la chút tin tức từ trên Xa Công, đến lúc đó cùng nhau ăn cơm, nói đến chuyện đó cũng tiện hơn

Còn mấy tiếng nữa mới đến cơm chiều, Hàn Đông gọi điện thoại hẹn Ngưu Chí Không ra uống trà. Nhớ lần trước sau khi bị phòng Công an huyện Phú Nghĩa bắt về, anh ta gọi điện thoại xin giúp đỡ với thường vụ tỉnh ủy, Phó chủ tịch tỉnh Phạm Đồng Huy, quan hệ bọn họ hẳn là không tồi mới đúng. Hàn Đông chuẩn bị thông qua Ngưu Chí Không xem có thể làm quen với Phạm Đồng Huy hay không, nếu đến lúc đó có thể khiến Phạm Đồng Huy nói giúp vài lời, như vậy vấn đề chuyện căn cứ sẽ không lớn


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.