Người Cha Hàng Tỉ Sủng Nghiện

Chương 151: Nhân Cơ Hội Làm Chút Ít Chuyện






Xe của vệ sĩ ngay lập tức rẽ vào một con đường gần đó.

Trên ghế sau, người phụ nữ kiều mị mê người ngồi trong lòng Long Dạ Tước hơn nữa dưới sự khống chế của thuốc, cô không ngừng vặn vẹo thân thể, ngồi trong lòng anh không ngừng châm lửa.

Đột nhiên, Long Dạ Tước có chút tức giận nắm chặt cằm cô, một tay chế trụ ót của cô, môi mỏng ngang ngạnh phủ lên môi cô, mặc dù đêm nay không thể có được cô nhưng anh cũng muốn lập tức thưởng thức hương vị ngọt ngào của cô.

“Ưm…” Tô Lạc Lạc bị anh hôn, cô chưa từng chủ động bao giờ, lần này chủ động nên nhiệt liệt chào đón người đàn ông này.

Lúc này cũng không làm người đàn ông chán nản, sự chủ động của cô làm toàn thân anh trướng đau.

Một đường hôn nhiệt tình nồng nhiệt, Long Dạ Tước dường như đã làm hết một lần những chuyện có thể làm, chỉ thiếu mỗi bước cuối cùng.

Chiếc xe vững vàng dừng ở trước cửa bệnh viện, âm thanh vô cùng tỉnh táo của vệ sĩ vang lên: “Tổng giám đốc Long, đến rồi ạ.


Người đàn ông ngồi ở đằng sau lập tức đẩy cửa bước xuống, ôm người con gái khuôn mặt đỏ bừng trong ngực cất bước đi vào trong bệnh viện.


Bác sĩ nhanh chóng cấp cứu cho Tô Lạc Lạc, tiêm cho cô một mũi thuốc an thần.

Dưới tình huống như vậy, đương nhiên y tá khó khống chế được Tô Lạc Lạc để tiêm, Long Dạ Tước chỉ đành phải ôm cô trong ngực như một đứa trẻ, siết chặt tay cô lại cho y tá ghim kim.

Khi cảm giác đau đớn ập đến, Tô Lạc Lạc hít một tiếng rồi thở nhẹ.

Sau khi hết đau, Tô Lạc Lạc đương nhiên càng yên tĩnh hơn, Long Dạ Tước đặt cô xuống trên giường, nhìn bộ dáng bị thuốc giày vò mệt mỏi của cô, lông mày kiếm của anh nhíu chặt.

Ai dám ngay trong buổi tiệc bỏ thuốc cô? Làm sao Dạ Trạch Hạo phát hiện ra?
Bất luận là ai đi nữa Long Dạ Tước đều sẽ điều tra ra, sau đó tuyệt đối sẽ không bỏ qua, trên thực tế ngẫm nghĩ cẩn thận ở trong đại sảnh, người có thù hận với Tô Lạc Lạc là ai.

Vợ chồng Tô Vĩ Khâm dù cho có không thích Tô Lạc Lạc đi nữa cũng sẽ không xuống tay bằng cách này, vậy thì chỉ có con gái của bọn họ, Tô Vũ Phỉ làm thôi.

Chết tiệt, sức chịu đựng của Long Dạ Tước đối với cô ta đã đến giới hạn cuối cùng rồi.

Lần này, anh tuyệt đối sẽ không dễ dàng bỏ qua cho cô ta.

Long Dạ Tước gọi một cú điện thoại cho người phụ trách buổi tiệc, giữ lại tất cả những nhân viên phục vụ của tối nay, không ai được phép ra về, có thể bỏ thuốc hại Tô Lạc Lạc, một mình Tô Vũ Phỉ không thể làm được cho nên nhất định sẽ có một tên nhân viên phục vụ nào đó phối hợp với cô ta, mà anh muốn tóm được nhân chứng này để nắm trong tay hành vi phạm tội của Tô Vũ Phỉ.

Long Dạ Tước cảm thấy cách tốt nhất chính là đem Tô Vũ Phỉ vào đồn cảnh sát ở đó khoảng nửa tháng.

Dưới tác dụng của thuốc an thần, nhiệt độ trên cơ thể cô bắt đầu giảm từ từ, cô nhắm mắt ngủ một giấc.

Cuối cùng Tô Lạc Lạc cũng mở mắt dậy, cô nhìn người đàn ông đang ngồi trước giường, khàn giọng hỏi: “Vừa nãy em bị sao vậy?”
“Em bị người ta bỏ thuốc rồi.

” Long Dạ Tước không hề giấu diếm cô.

“Cái gì?” Hai mắt Tô Lạc Lạc trừng to tức giận: “Ai làm?”
“Tô Vũ Phỉ.


Sắc mặt Tô Lạc Lạc tái nhợt, cô siết chặt tay thành nắm đấm giận dữ, Tô Vũ Phỉ thật sự càng ngày càng quá đáng mà.

Cô ta thậm chí còn dám bỏ thuốc cô trong đại sảnh đông đúc như vậy, nhưng mà những chuyện xảy ra vừa nãy lúc lí trí của cô mất khống chế cô vẫn còn nhớ.


Đặc biệt là khoảng thời gian ngồi trong xe đưa cô đến bệnh viện, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức đỏ bừng trở lại, cô cắn môi, có chút tức giận trừng mắt nhìn người đàn ông: “Vừa nãy anh đã làm gì em?”
Long Dạ Tước thấp giọng cười: “Anh làm như vậy chỉ vì muốn giảm bớt sự thống khổ lúc đó cho em, khiến em không phải khó chịu như vậy.


“Vậy anh cũng không thể…” Tô Lạc Lạc xấu hổ nói, chính xác là cô cảm thấy vui sướng nhưng mà đó là tác dụng của thuốc, mà người đàn ông này…
Cũng quá ghê tởm rồi, Tô Lạc Lạc bây giờ còn cảm giác được môi của mình còn có chút sưng, nghĩ đến hình ảnh dây dưa không dứt, không nhịn được hôn anh mãnh liệt…
Cô không muốn sống nữa.

Tô Lạc Lạc lại nghĩ đến một chuyện, có chút tức giận ngẩng đầu nói: “Khi nãy tại sao anh lại đánh Dạ Trạch Hạo?”
“Em chỉ đau lòng cho anh ta sao? Anh ta không phải cũng đấm lại anh một đấm đấy sao?” Long Dạ Tước bất mãn khịt mũi khẽ nói.

“Đó là bởi vì anh đánh anh ấy trước.


“Anh cho rằng anh ta đang xâm phạm em.


“Anh ấy chỉ muốn giúp em!” Lúc đó Tô Lạc Lạc cũng biết bản thân đang làm cái gì nhưng mà Dạ Trạch Hạo thật sự không nên bị anh đánh.

Long Dạ Tước thấy cô bảo vệ che chở cho Dạ Trạch Hạo như vậy liền lạnh giọng: “Trong mắt của em chỉ có sự tồn tại của anh ta sao?”
Tô Lạc Lạc chỉ đành hít sâu một hơi: “Mấy giờ rồi, chừng nào thì đi đón bọn nhỏ?”
“Tối nay anh để bọn nhỏ ở nhà ông bà nội một đêm, chút nữa anh còn phải quay về buổi tiệc để xử lí một chuyện nữa.


“Chuyện gì?”
“Chuyện em bị bỏ thuốc.


“Anh tính làm như thế nào với Tô Vũ Phỉ?”
“Tính đem cô ta đến đồn cảnh sát, không dạy dỗ người phụ nữ này một chút cô ta vĩnh viễn sẽ không biết ngoan.

” Ngữ khí của Long Dạ Tước vô cùng lạnh lẽo.

Tô Lạc Lạc một chút cũng không có ý kiến, cô ngược lại còn muốn Tô Vũ Phỉ bị dạy dỗ một chút, lần trước bị bắt cóc đã rất tồi tệ rồi.


Lúc trước nếu không phải Long Dạ Tước bị thương, thêm cả việc anh không xác định được xung quanh bốn phía còn bọn cướp hay không, lại vì muốn đưa cô an toàn trở về nhà nên Long Dạ Tước cũng tuyệt đối không từ bỏ ý định muốn đem đám lưu manh kia bắt lại, đem Tô Vũ Phỉ đứng đằng sau ra công lý.

Tô Lạc Lạc truyền nước nửa tiếng, sau khi truyền xong nước thì đầu của cô có chút choáng váng, Long Dạ Tước lập tức khom lưng ôm ngang cô vào trong ngực, sải bước đi về phía xe của anh.

Tô Lạc Lạc lập tức nghĩ đến chuyện gì, vội vã nói với anh: “Đừng ôm tôi nữa, vết thương trên tay anh còn chưa lành hẳn!”
“Không sao.

” Long Dạ Tước không thèm để ý đến.

“Khi nãy anh dùng tay nào để đánh Dạ Trạch Hạo?”
“Tay không bị thương!” Lúc đó Long Dạ Tước chọn tay không bị thương để đánh chính là vì sợ bản thân sẽ đánh anh ta không đủ lực.

Tô Lạc Lạc kinh sợ bị anh ôm vào trong xe, cô vội vàng từ bên cạnh anh ngồi xuống, bật đèn trong xe, kiểm tra cánh tay có vết thương của anh.

Long Dạ Tước để mặc cô kiểm tra, có thể có được sự quan tâm của cô, trái tim anh tràn ngập sự thỏa mãn.

Mà lúc này, chiếc xe đang quay về hướng buổi tiệc.

Tô Lạc Lạc cũng để bọn nhỏ ở biệt thự nhà họ Long một đêm vậy! Nếu như chúng không quậy phá.

Đến dưới lầu sảnh tiệc, Long Dạ Tước sợ cô chưa ăn no để cô đến quán cà phê lầu một chọn món, để cô tự mình muốn ăn gì thì gọi món đó, anh phải lên lầu đi xử lý chuyện bỏ thuốc.

Tô Lạc Lạc có chút khát, cô muốn một ly nước Banh, sau đó an tâm ngồi chờ Long Dạ Tước đi xử lý chuyện, cô cũng chờ Tô Vũ Phỉ chịu sự trừng phạt.

Tối nay nếu không phải Dạ Trạch Hạo phát hiện ra cô, khẳng định cô sẽ bị xấu mặt trước mọi người, cho nên cô rất cảm kích Dạ Trạch Hạo, nhưng mà một quyền kia của Long Dạ Tước thực sự không nên rồi, ngày mai cô phải đến nhà anh ta một chuyến để xin lỗi mới được.

.