Người Chim, Tiết Tháo Các Ngươi Đâu Mất Rồi!

Chương 190: Bí quyết được sủng ái




Từ khi N2 và thất thiếu cùng đi thăm bệnh Boss Reid, mắt của Boss Reid càng ngày càng nghiêm trọng...

Hắn tuyệt đối sẽ không thừa nhận hắn đã cùng thất thiếu thảo luận "Tiểu tử ngươi là làm sao thu phục N2 gọn gàng ngăn nắp nhanh, toàn tâm toàn ý đến như vậy. "

Thất thiếu lúc đó hả hê - ghé vào bên tai Reid, thầm nói: "Nể mặt chuyện ngươi đã se duyên cho ta cùng N2, ta sẽ nói cho ngươi biết bí quyết được sủng ái..."

"Điều này có thể được không?" Reid biểu thị rất hoài nghi.

Thất thiếu nhìn ngó bóng lưng N2 đã bị đẩy ra ngoài, như chặt đinh chém sắt - cắn răng: "Giời ạ, lão tử bị thiếu dinh dưỡng thôi đã nằm ở trong phòng bệnh dưỡng hơn nửa tháng, mắt của ngươi, ta nhìn ít nhất phải dưỡng đến nửa năm!"

"Thật có thể được?" Reid che khuôn mặt ửng đỏ. Bác sĩ thật giống nói hắn chính là bị khói đặc huân đến, một tuần lễ sau là có thể xuất viện về nhà...

"Hoạn nạn thấy chân tình a! Nhất định phải được!" Thất thiếu nặng nề cầm tay Reid, giống như chiến hữu - cho hắn cổ vũ thật lớn.

Sau đó, bệnh tình của Reid tổng giám đốc liền bắt đầu "Chuyển biến xấu", chỉ cần Tiêu Tiễn đến thăm bệnh, hắn tất nhiên khuếch đại - kêu cao giọng thét lên, như mỗi giây đều bị người khác đâm lòi hai con mắt, làm cho bệnh nhân xung quanh phòng bệnh mỗi ngày trách cứ tên viện trưởng đã để họ nằm dưỡng bệnh cạnh một tên điên. Viện trưởng vừa giận liền muốn thêm thu tiền chữa bệnh, Reid giận dữ, liền không chút biến sắc – mua luôn cái bệnh viện này...

Như vậy, Reid mỗi ngày có món "mắt dương", "Mắt cá"—— đây là Tiêu Tiễn "Lấy hình bù hình", hắn tổn thương mắt, đương nhiên phải ăn mắt.

Không chỉ như vậy, hơn nữa Tiêu Tiễn còn lấy thời gian chăm sóc Blake cùng White phân ra một nửa. Ai kêu hai tên ngu ngốc này kêu đau không có thảm như Reid, không có lớn như Reid!

Liền như vậy, đừng nói da mặt của White đều kết vảy, khỏi hẳn, vết sẹo đều tiêu, liền ngay cả cánh của Blake cũng đều dưỡng đến tốt, hủy đi thạch cao, co duỗi như thường, Reid còn đang quấn vải quanh mắt, một bên kêu đau đớn, một bên hưởng thụ chăm sóc độc nhất của Tiêu Tiễn.

"Ngươi nói, tại sao mắt của ta đến giờ còn chưa nhìn thấy được, làm sao bây giờ?" Reid một mặt diễn diễn, đúng là kéo xuống vả che mắt, nhưng trên mắt đắp hai khối cao thể màu đen, mát mẻ thoải mái. Hắn có thể tuyệt đối sẽ không nói cho Tiêu Tiễn, đây là mắt giả, là đồ hóa trang khi diễn, không phải dùng để trị mắt.

"Ngươi một ngày hỏi một trăm lần, không mệt sao?" Tiêu Tiễn uể oải, u oán - khinh bỉ tên kia.

Lần đầu tiên hắn nói lời ủ rũ như vậy, Tiêu Tiễn ròng rã trốn ở trong nhà vệ sinh gào khóc một buổi chiều; lần thứ hai nói, Tiêu Tiễn vẫn như cũ lệ rơi đầy mặt, che mặt quay đầu chạy vội tới ngoài cửa khóc một giờ: Lần thứ ba... Lần thứ tư... Lần thứ N, thiện lương của Tiêu Tiễn đã dùng hết, hắn cảm thấy Reid đã bị Tường Lâm tẩu bám thân, mỗi ngày lải nhải mấy lời kịch y như cũ...

Xong chưa hả!

Thật buồn bực chính là, thỉnh thoảng cái tên "Bệnh nhân" này còn muốn đường hoàng - lấy ra "thỉnh cầu không được bình thường ".

"Thời gian nghỉ ngơi đã đến, đóng cửa lại! Tiêu Tiễn bác sĩ, nhanh lên một chút đến làm nhục khuôn mặt đẹp cuẩ bệnh nhân đi!" Tuy rằng trên mắt bị thứ đen đen kia che kín, nhưng cũng không trở ngại trên mặt Reid lộ ra vẻ mặt dâm tà đến không có điểm cuối.

"Đồng phục bệnh nhân của ta liền không cần thay đổi, đồng phục bác sĩ treo ở trên giá, nhanh mặc vào đi, chơi trò bác sĩ bệnh nhân, thật kích thích!" Reid giựt giây Tiêu Tiễn đi chơi cái trò đóng vai nhân vật.

"Ngươi lại không nhìn thấy, ta mặc cái gì hữu dụng sao?" Tiêu Tiễn nghi hoặc.

"Không giống nhau, sờ vào chất liệu của đồng phục bác sĩ, cũng đã rất có cảm giác... Nhanh đi nhanh đi..."

"Ngươi yêu cầu hơi bị nhiều đó nha! Mặc rồi cũng bị cởi, phí việc này làm gì!" Tiêu Tiễn lầm bầm đi cởi quần áo, sau đó trần trụi - mặc vào cái bộ đồng phục bác sĩ màu trắng kia.

Reid xuyên qua cái "Mắt cao" màu đen kia, lấy tất cả cảnh "xuân" thu hết đáy mắt, cười đến một gương mặt tuấn tú đều sắp thoát khuông... Quả nhiên phúc lợi của bệnh nhân thật nhiều a, ý đồ xấu của thất thiếu quả nhiên hữu hiệu!

Rất nhanh bên trong cái phòng bệnh này liền truyền ra âm thanh dằn vặt kinh thiên động địa, nhân viên y hộ thức thời lui khỏi tầng lầu. Giời ạ cảm giác bao nhục nhã khi từ bác sĩ biến thành người phục vụ khách sạn. Nhưng hiện tại bọn họ giận mà không dám nói gì, ai kêu cái hàng giả bệnh giả thành nghiện không tiết tháo bên trong chính là đại Boss của bệnh viện bọn họ làm chi!

"Bác sĩ, ngươi muốn làm gì, không muốn, không muốn..." Reid một bên kêu như cô dâu nhỏ bị ức hiếp, một bên đọc mấy lời kịch nghe rất chi là buồn nôn: "Thân thể biến thật kỳ quái... Bác sĩ, ngươi đối với ta làm cái gì... Thật khó chịu, nhưng mà, thật thích..."

Tiêu Tiễn quả thực cũng bị dáng dấp phong tao này của hắn kích đến muốn phun máu, rõ ràng là một đại nam nhân lớn tướng lớn đầu, mà còn lảm nhảm mấy lời này, còn vẻ mặt bị người làm nhục, là ai giời ạ tay đặt ở trên ngực lão tử, còn sờ tới sờ lui mò không còn biết trời đâu đất đâu...

Reid cười khẩy, đặt Tiêu Tiễn trên giường bệnh, gian trá nói: "Bác sĩ, ngươi muốn như thế, ta liền không khách khí nha! Ta sẽ thỏa mãn ngươi..."

"Xoạt..." Đồng phục bác sĩ bị xé rách một cách bạo lực, vải vừa rách, hai tay Tiêu Tiễn bị hắn trói ở trên đầu giường, như bị Prometheus ràng buộc, thân thể trần truồng hoàn toàn lộ ra, không hề che đậy mà trắng nõn trên giường.

"Ta thế nào cảm thấy ngươi trói người đều thành thục như thế, giống như mắt ngươi vốn không có bị gì..." Tiêu Tiễn dùng sức nhìn hai khối màu đen trên mắt Reid, muốn nhìn ra chút gì đó.

Reid nhếch miệng nở nụ cười: "Chuyện này... Gọi là quen tay hay việc..."

Reid không hề cản trở - từ bên gối lấy ra một chai gel, bóp một chút ra trên tay, xoa trên thân thể Tiêu Tiễn, không chỉ lau ở chỗ ám muội, còn lau chút ở lông mày, môi, trên cổ, hai hạt đậu trên ngực, bụng, đỉnh nấm của Tiêu Tiễn.

"Sản phẩm mới, làm hoàn toàn từ thực vật, có thể ăn!" Reid lộ hết bản chất, gian thương "Ta chuẩn bị năm nay làm chút bản limited đưa ra thị trường, một hộp phải có giá bằng một ngàn hộp bình thường!"

"Hóa ra là bản limited, chính là có chuyện như vậy..." Tiêu Tiễn nhất thời không nói gì.

"Tiêu Tiễn bác sĩ, ta muốn bắt đầu ăn ngươi!" Reid từ những nơi hắn vừa lau qua, từ đầu đến chân - bắt đầu liếm láp Tiêu Tiễn. Đầu lưỡi nóng rực trơn tru của hắn nhẹ nhàng gây xích mích mặt mày của y, đôi môi, hai người môi lưỡi giao tiếp, vị ô mai ngọt ngào để Tiêu Tiễn cũng khen không dứt miệng, cảm thấy cũng vị cũng được, dư vị dài lâu.

Tiêu Tiễn còn đang say mê ở trong hương vị có mùi hoa thảo cùng hương bạch hợp này, Reid tổng giám đốc cũng đã chôn mặt ở cổ của y, chậm rãi gặm cắn, lại theo đường vòng cung tao nhã, trượt tới trước ngực y.

Hai hạt đậu đỏ được phủ một lớp óng ánh, so với bình thường càng thêm câu nhân, khiến người ta không nhịn được muốn ngậm lại ngậm. Tiêu Tiễn bị hắn ác liệt, dài dòng thưởng thức làm cho toàn thân mềm yếu, khẽ rên rĩ n, bàn chân cuộn thành một đoàn, bụng chậm rãi hướng về thân thể Reid.

Reid nhìn dáng dấp động tình của y, lập tức lấy đồng phục bệnh nhân của chính mình cũng "Xoạt" - xé nát, thân thể hoàn toàn được lột trần, hai tay dao động ở trên eo Tiêu Tiễn, lại đưa tới phía sau giúp y mở rộng, đầu lưỡi càng làm càn, xuôi dòng mà xuống, từ đẹp đẽ hạt đỏ yêu kiều chuyển xuống bụng phẳng rắn chắc, một bên gặm nuốt một bên cười: "Gần đây eo càng ngày càng rắn chắc, có làm tập thể hình hả?"

"Làm ngươi đệ! Mỗi ngày đều chạy đến bệnh viện đưa cơm cho ngươi, còn phải chăm sóc hai đứa con trai, chạy đến chân đều lên cơ!"

"Nhìn ra rồi, ngươi không chỉ làm đệ ta, còn làm ca ta! Đồ dâm đãng, xem ra bọn họ còn chưa thỏa mãn được ngươi a... Để cho ngươi còn muốn đến câu dẫn bệnh nhân, ngay cả bệnh nhân cũng không buông tha, nhìn bản đạo trưởng thu phục tiểu yêu nhà ngươi!"

"... Ân... Ngươi gần nhất bị nhậm phim à!" Còn "Đạo trưởng", "Dâm yêu"!

Có điều công ty giải trí của Reid gần nhất xác thực có quay một bộ đề tài bắt yêu. Một dâm yêu tuyệt sắc dựa vào hấp thụ nguyên dương mà sống, kết quả cùng đạo trưởng bắt yêu phát sinh ngược tâm nược luyến. Diễn viên dâm yêu là N2, chuyện này đủ để thất thiếu tức giận cực kỳ lâu, mỗi ngày chăm chú vào trường quay phim, dùng ánh mắt giết người nhìn hết thảy những diễn viên khác.

"Đến, để ngươi biết rõ sự lợi hại của bản đạo trưởng!" Reid cúi đầu, chôn ở giữa hai chân Tiêu Tiễn, dùng môi lưỡi khiêu khích cây nấm.

Một bên liếm vừa nói: "Tiểu Yêu, học một chút đi, kỹ thuật kém như vậy, không một chút nào khiêm tốn, cũng chỉ chúng ta có thể chịu đựng được kỹ thuật dùng miệng của cưng!"

"Không muốn liền không muốn... Ta mới không muốn giúp các ngươi dùng miệng... A... Đừng, dừng lại!" Tiêu Tiễn quật cường tranh luận đã biến thành xin tha.

Không thể không nói Reid hàng này kinh nghiệm phong phú, liền ngay cả những chuyện nhỏ nhặt này cũng rất tỉ mỉ. Mỗi một lần đều làm cho Tiêu Tiễn dục tiên dục tử, cuối cùng liên tục bại lui, thành con cá mặc hắn thịt.

"Thả ta ra..." Tiêu Tiễn giẫy giụa, cuồng hô, ở trong khoái cảm muốn bay đi trốn thoát, mà hai cánh tay lại bị trói chặt, như là đôi cánh không thể giương lên...

"Liền không tha, tiểu yêu này, đạo trưởng ngày hôm nay phải thu phục ngươi!" Reid cười khẩy lần thứ hai cúi đầu xuống, ngậm lấy thứ đang cứng của Tiêu Tiễn, hắn biết y sắp chịu không nổi. Dưới tiết tấu nhịp nhàng, Tiêu Tiễn quả nhiên run cầm cập đạt đến đỉnh cao, bạch trọc văng đầy mặt Reid.

"Xin lỗi, ta không phải muốn bắn lên mặt ngươi... Ta chỉ là có chút, mất khống chế!" Tiêu Tiễn xin lỗi nhìn hắn.

Reid không để ý lắm - tùy tiện lau mặt một cái, cực kỳ phúc hắc - cười nói: "Không sao, giữ lại áy náy của ngươi, chơi tốt nửa trận sau là được! Ta muốn đi vào!"

Hiện tại đến phiên hắn thoải mái! Hắn đem dục vọng ẩn nhẫn hồi lâu của mình xen vào trong thân Tiêu Tiễn thể, một tấc một tấc, vị hương ô mai toàn bộ đi vào, hai người chặt chẽ không thể tách rời - ôm cùng nhau, nghênh tiếp một vòng cuồng triều mới.

Tiêu Tiễn bị khúc nhạc dạo sung túc làm lòng ngứa ngáy khó nhịn, vào lúc này vừa vặn được gãi ngứa, giải khát, bị tên người chim tóc đỏ cánh đỏ này làm cho khoan khoái.

Tuy rằng y không đủ sức lực để lên giường cùng với cả ba người, nhưng cảm giác có chút không so được với hiện tại. Y cùng White càng như sư sinh, y giáo, White học, White còn là một thanh niên cực tuổi trẻ, tinh lực dồi dào, trí tưởng tượng vô cùng; y cùng Blake càng như Bá Vương cùng sủng cơ, hắn điên cuồng tàn phá, y nỗ lực hầu hạ, thậm chí sẽ ở bên trong bạo ngược sinh ra một loại vui vẻ khác; nhưng y cùng Reid, thì lại như là đối thủ cùng tri kỷ, hai bên đều là tay tình trường già đời, phong nguyệt xuyên thân, hiểu được nghệ thuật lên giường, cũng hiểu được làm sao thỏa mãn đối phương đến rốt nhất, thỏa mãn chính mình. Không có cao hơn một chút, không có thấp một chút, hết thảy bước đi đều tiến vào hoàn mỹ...

Vì lẽ đó, Tiêu Tiễn kỳ thực rất hưởng thụ hoan ái như vậy, mỗi một lần đều cảm thấy cực kỳ thoải mái.

Nhưng ngày hôm nay sau khi hai người đồng thời leo lên đỉnh cao cuối cùng, ở trên đám mây khiêu vũ, trên mặt cực kỳ thỏa mãn của Tiêu Tiễn đột nhiên lộ ra một tia dị dạng—— trước tiên kinh ngạc, sau là giận không nhịn nổi...

"Reid, thuốc bên mắt phải của ngươi rớt mất rồi kìa!"

Reid bởi vì quá mức tập trung, căn bản không nhớ rõ chút chuyện nhỏ này, cao trên mắt trái của hắn cũng ở trong tiếng giận dữ của Tiêu Tiễn mà bộp một tiếng rớt xuống...

Reid trừng trừng cặp mắt tím mỹ lệ, như hai viên thủy tinhk hông chút tỳ vết nào, trong suốt, linh động, tiêu cự bình thường...

Giả bộ mù đúng không, ta X nhà ngươi! Tiêu Tiễn cho cái hàng đang ở trên người mình một quyền, thưởng hắn một vành mắt đen.

Hai người còn tràn trề - kết hợp ở cùng nơi đây, quá nhẫn tâm! Reid oa - một tiếng che mắt, hắn thật muốn đem chiên giòn cái tên bác sĩ đã bôi thuốc cho mình!

Sinh hoạt tính phúc được sủng ái của Reid, chính thức tuyên cáo kết thúc.