Người Chồng Bí Ẩn Siêu Quyền Lực

Chương 131




Chương 131:

Diệp Du Nhiên bị hôn đến không thở được, hai tay đánh liên tục vào lưng anh còn Mộ Tấn Dương lại vẫn như cũ không hề nhúc nhích.

Bây giờ cô đã hoàn toàn không thể cử động.

Anh đưa ngón tay ra, thương tiếc xoa nhẹ lên cánh môi sưng đỏ của cô, thấp giọng nói: “Thử gọi một tiếng ‘tổng giám đốc Mộ’ nữa xem.”

Giọng anh khàn đến lạ thường, giọng nói rất thấp giống như nỉ non lại giống như mê hoặc.

Diệp Du Nhiên nghe mà tim tê dại, cắn môi, quay đầu đi chỗ khác không nhìn anh.

Dáng vẻ quật cường này khiến anh thật muốn trực tiếp nhai nát cô rồi nuốt vào bụng.

“Sao không gọi nữa?”

Mộ Tấn Dương nói xong lại đến bên tai cô, cắn lên đó một cái: “Gọi ông xã.”

Diệp Du Nhiên cắn răng phun ra một chữ: “Cút…”

Tiếng chuông điện thoại vang lên làm gián đoạn động tác của Mộ Tấn Dương.

Diệp Du Nhiên nhân lúc Mộ Tấn Dương thất thần liền mạnh mẽ đẩy anh ra, xoay người lăn sang một bên, lấy chăn bọc kín người lại.

Sở dĩ Mộ Tấn Dương thất thần là bởi tiếng chuông điện thoại ấy vang lên từ điện thoại cá nhân của anh.

Vào lúc này, Nam Sơn và Bùi Chính Thành sẽ không ăn no rửng mỡ, không có việc gì mà gọi cho anh.

Diệp Du Nhiên nhìn chằm chằm Mộ Tấn Dương, khi thấy anh đứng lên tìm điện thoại, trái tim hạ xuống, không biết là mất mát hay là thả lỏng.

Mộ Tấn Dương lục tìm trong đống quần áo dưới đất chiếc điện thoại sau đó đi vào phòng tắm.

Diệp Du Nhiên nhìn cánh cửa phòng tắm bị khóa, trên mặt hiện lên vẻ kinh ngạc.

Sau đó cười lạnh một tiếng.

Ban nãy suýt chút nữa cô đã tin lời anh nói là thật lòng, bây giờ anh lại bình tĩnh đi vào phòng tắm nghe điện thoại như vậy bảo cô làm sao tin anh được đây?!

Diệp Du Nhiên vẻ mặt lạnh lùng xoay người xuống giường.

Quần áo của mình đã không thể mặc, cô tìm được phòng để quần áo của Mộ Tấn Dương, bên trong toàn bộ đều là áo sơ mi tây trang, may mắn còn có quần áo thể thao.

Cô tìm một chiếc áo sơ mi rồi nhanh chóng khoác lên sau đó lại gỡ chiếc quần thể dục của anh vội vàng mặc vào.

Nhanh tay nhanh chân ra khỏi phòng để đồ, phát hiện đèn phòng tắm vẫn bật, cô cẩn thận từng li từng tý đi ra ngoài.

Xuống dưới tầng, cô cầm lấy túi của mình rồi chạy về phía cửa, cô nhớ vừa nãy Mộ Tấn Dương để chìa khóa xe bên cạnh cửa.

Cô lật tung mọi thứ lên, rất nhanh đã tìm được.

Sân nhà không bật đèn, khi cô đi ra đến giày cũng không có.

Không dễ gì mới đi được tới cửa lớn, cô mở cửa xe rồi lái xe Mộ Tấn Dương rời đi.

Mộ Tấn Dương từ phòng tắm đi ra liền nghe thấy dưới lầu truyền đến tiếng động cơ xe.

Quay đầu nhìn về phía giường, làm gì còn bóng dáng Diệp Du Nhiên nữa, chỉ còn bộ váy bị anh xé rách và đôi giày cao gót của cô ở lại.

Mộ Tấn Dương ngưng lại trầm tư vài giây sau đó gọi điện cho Nam Sơn: “Lái xe đến đây.”

Giao phó ngắn ngủi một câu rồi anh xoay người đi vào phòng để đồ.

Phòng để đồ trước nay luôn gọn gàng, ngăn nắp giờ đây giống như vừa bị bọn cướp ghé qua, áo quần vương vãi khắp nơi.

Anh có thể tưởng tượng ra dáng vẻ Diệp Du Nhiên thân trần như nhộng chạy vào đây, gấp gấp muốn tìm một bộ quần áo mình có thể mặc được.

Ý cười đọng lại trên môi.

Anh nhanh chóng tìm một bộ quần áo thay vào rồi xuống lầu.