Người Chồng Bí Ẩn Siêu Quyền Lực

Chương 213




Chương 213:

“Từ những tư liệu trước đây của ông ấy, quả thật Diệp Chí không phải kiểu người đó.” Mộ Tấn Dương chỉ nhàn nhạt nói một câu rồi lâm vào trầm tư.

Suy nghĩ một lúc anh mới mở miệng lần thứ hai: “Hơn nữa, vụ án năm đó kết thúc quá đột ngột.”

Dường như nghĩ đến gì đó, sắc mặt Mộ Tấn Dương trở nên âm trầm vài phần, Bùi Chính Thành bị vẻ mặt anh dọa sợ uống một hơi cạn sạch ly nước.

Mặc dù quen biết đã nhiều năm nhưng nhìn thấy vẻ mặt này của anh, trong lòng anh ta vẫn khó tránh khỏi có chút sợ hãi.

Mộ Tấn Dương im lặng một lúc lâu mới đột nhiên mở miệng: “Diệp Yến Nhi đó…”

Bùi Chính Thành cắt lời anh: “Cậu mới về nước không lâu, rồng mạnh mẽ nhưng cũng không áp chế được rắn trên đất, huống hồ cậu vẫn còn chuyện phải làm, đừng bứt dây động cỏ, đừng động vào người nhà họ Diệp vội, chuyện của chị dâu, cô ấy sẽ tự biết phải làm gì, chuyện của phụ nữ để phụ nữ họ tự giải quyết đi.”

“Quá đáng rồi đấy.” Mộ Tấn Dương vuốt nhẹ ly nước trong tay, con người hơi trầm.

Ý anh là, chuyện Diệp Yến Nhi làm với Diệp Du Nhiên lần này đã quá đáng rồi.

Từ nhỏ mẹ đã dạy anh phải thân sĩ, phải làm người thật tốt, rất tiếc là từ trước đến nay anh toàn làm trái nguyện vọng của mẹ.

Anh không làm được một người tốt, cũng không làm được thân sĩ.

Bùi Chính Thành đi được một lát, Mộ Tấn Dương ước chừng đại khái Diệp Du Nhiên đã tỉnh lại liền rót một ly nước ấm đi vào phòng ngủ.

Quả thật Diệp Du Nhiên đã tỉnh, đang ngồi trên giường, đầu óc vẫn còn hơi choáng váng.

“Két” một tiếng, cửa phòng ngủ bị mở ra từ bên ngoài, bóng dáng cao lớn của Mộ Tấn Dương xuất hiện ngoài cửa.

Nhìn thấy Diệp Du Nhiên ngồi trên giường, anh nói: “Tỉnh rồi à.”

Anh đóng cửa lại rồi đi về phía Diệp Du Nhiên, đặt ly nước vào tay cô: “Uống nước.”

Diệp Du Nhiên nhận lấy uống hơn một nửa sau đó cảm thấy cả người mệt mỏi lại nằm xuống.

Mộ Tấn Dương nhẹ nhàng hôn lên trán cô, sờ mặt cô: “Tôi đi nấu cơm, em muốn ăn gì?”

“Không muốn ăn gì cả.” Diệp Du Nhiên nghiêng đầu sang một bên, giọng nói rầu rĩ: “Mộ Tấn Dương.”

Giọng cô rất nhỏ còn mang theo chút suy yếu, đôi mày nhíu chặt của cô dường như cũng khiến lòng anh bế tắc, trái tim anh cũng xoắn xuýt khó chịu theo.

Nhưng biểu cảm trên mặt anh vẫn vô cùng bình tĩnh: “Ừm.”

“Tôi khó chịu quá.” Diệp Du Nhiên nắm chặt chăn dưới người, cắn môi mở miệng: “Hay là, anh cho tôi…”

“Im miệng! Không được phép nói câu này lần nữa!” Đáy mắt Mộ Tấn Dương cháy lên ngọn lửa giận dữ: “Diệp Du Nhiên, hãy nghĩ đến người đã hại em, em có thể gắng gượng được.”

Đương nhiên anh biết bây giờ cô có bao nhiêu khó chịu.

Nhưng mà, anh sẽ không để cô cúi đầu nhận thua.

Thật ra Diệp Du Nhiên bị tiêm vào không nhiều lắm, chỉ là nồng độ cao, cô bị nghiện ở mức độ nhẹ, nhưng mà, anh tin cô có thể chịu đựng được.

Mộ Tấn Dương có tức giận bao nhiêu, cũng chưa từng lớn tiếng với cô.

Diệp Du Nhiên biết anh đang giận cô, giận cô hèn nhát, lại bảo anh tiêm ma túy vào cho cô, chỉ là bây giờ cô cảm thấy quá khó chấp nhận, cả người đều khó chịu.

Cả người giống như bị rút gân lột da vậy.

Cô cảm thấy mình không còn là mình nữa.

Cô rất sợ mình không nhịn được.