Người Chồng Bí Ẩn Siêu Quyền Lực

Chương 217




Chương 217:

Dưới tình huống khẩn trương, Diệp Yến Nhi lại có thể nói nguyên vẹn đoạn văn này.

Mộ Tấn Dương nghe lời của cô ta, hơi dừng lại, nhưng động tác trên tay không hề dừng lại, trực tiếp tiêm tất cả chất lỏng trong ống tiêm vào cơ thể cô ta.

“A!!!!”

Diệp Yến Nhi mắt mở trừng trừng nhìn Mộ Tấn Dương tiêm toàn bộ chất lỏng trong kim tiêm vào trong người cô ta, liều mạng thét chói tai, con ngươi giãn to, trên mặt tràn đầy vẻ không thể tin.

“Mộ Tấn Dương, mày chết không được tử tế, mày sẽ gặp báo ứng!” Cho dù biết phẫn nộ mắng mỏ đều là uổng công vô ích, nhưng lúc này Diệp Yến Nhi đã không bất chấp gì khác nữa rồi, khắp mắt khắp tim đều là sợ hãi.

“Chết không được tử tế?” Mộ Tấn Dương rút kim tiêm ra, tiện tay đưa cho Nam Sơn đứng ở phía sau: “Cô cả Diệp đây là đang tự nói chính mình đấy à?”

Diệp Yến Nhi cảm thấy người đàn ông này chính là một người điên.

“Ba tao và ông nội nhất định sẽ không tha cho mày!” Diệp Yến Nhi siết chặt tay mình, trong lòng tràn đầy khủng hoảng không thể loại bỏ, chỉ có thể liên tục nói những lời uy hiếp Mộ Tấn Dương.

Nhưng mà rõ ràng rằng, Mộ Tấn Dương không hề bị ảnh hưởng trước lời nói của cô ta.

Ngược lại là chính cô ta, rất rõ ràng cảm giác được sự thay đổi của cơ thể mình.

Trong nháy mắt, cô ta cảm thấy bắp thịt toàn thân đều buông lỏng, đầu còn hơi choáng váng…

Mộ Tấn Dương nhìn ánh mắt dần dần tan rã của Diệp Yến Nhi, cả người cũng dần dần yên tĩnh lại, cũng biết bây giờ cô ta đang “hưởng thụ”.

Anh đứng dậy đi ra ngoài cùng với Nam Sơn.

Trong đầu Mộ Tấn Dương thoáng hiện lời mà Diệp Yến Nhi vừa nói: “Nếu như Diệp Chí bị xử mười ba năm, vậy thì năm nay hết hạn tù được thả ra. Dựa theo đầu mối này, đi thăm dò các ngục giam ở phía nam, tình huống ăn khớp, càng xa xôi, càng phải điều tra!”

Nói xong, trên mặt Mộ Tấn Dương đã phủ đầy sương lạnh, trên mặt đều là khí tức u ám và lạnh lẽo.

Sắc mặt của Nam Sơn cũng là nghiêm trọng không thôi.

Một lát sau, Mộ Tấn Dương điều chỉnh xong cảm xúc của mình, người trở lại ghế lô.

Còn Nam Sơn thì đi thu dọn tàn cục, và hoàn thành chuyện mà Mộ Tấn Dương vừa giao cho anh ta.

. . .

Lúc Mộ Tấn Dương trở lại ghế lô, hai người An Hạ và Bùi Chính Thành cũng uống không ít.

Sau đó, Bùi Chính Thành cực kì trơ tráo để cho Diệp Du Nhiên giúp anh ta chơi.

Kết quả vận may của Diệp Du Nhiên rất tốt, thế mà để cho An Hạ uống liền ba ly.

Lúc Mộ Tấn Dương tiến vào, An Hạ đang kéo tay áo của Diệp Du Nhiên không chịu bỏ.

Kết quả, An Hạ vừa quay đầu đã thấy Mộ Tấn Dương mặt không cảm giác đi vào, lập tức thả tay khỏi Diệp Du Nhiên, vùi đầu không dám nói nữa.

“Gọi đồ ăn đi, cơm nước xong thì về nhà sớm.”

Mộ Tấn Dương lên tiếng, mọi người cũng yên tĩnh một chút, gọi đồ ăn, cơm nước xong thì ai về nhà nấy.

. . .

Bên ngoài CLB Ngọc Hoàng Cung.

Diệp Yến Nhi tựa người vào đèn đường đứng gần nửa tiếng, mới cảm giác được cơ thể khôi phục một chút, có thể hoạt động.

Cô ta quay đầu nhìn CLB Ngọc Hoàng Cung, sắc mặt trở nên dữ tợn.

Diệp Du Nhiên, Mộ Tấn Dương!

Món nợ này, cô nhớ mãi!

Sẽ có một ngày, cô nhất định trả lại gấp đôi!