Người Chồng Bí Ẩn Siêu Quyền Lực

Chương 228




Chương 228:

“Cũng đừng nghĩ nhiều, có lẽ ngài Mộ và Cố Hảm Yên chỉ là quan hệ bạn bè đơn thuần thôi.” Trong lúc Diệp Du Nhiên đang ngơ ngác, Lục Thời Sơ khẽ thở dài một tiếng: “Anh đi trước đây.”

Nói xong thì không quay đầu lại rời khỏi.

Diệp Du Nhiên nhìn Lục Thời Sơ lên xe, sau khi lái xe rời khỏi mới thu lại tầm mắt.

Anh Thời Sơ vẫn giống như trước đây, cái gì cũng không thể lừa được ánh mắt của anh ta.

. . . . . .

Có thể là vì lời nói của Lục Thời Sơ khiến Diệp Du Nhiên cảm thấy tin tưởng, Diệp Du Nhiên trở về trong công ty cũng không còn suy nghĩ nhiều nữa.

Cố Hàm Yên là ngôi sao điện ảnh quốc tế, hàng năm bay khắp nơi, còn Mộ Tấn Dương lúc trước vẫn luôn ở nước ngoài, thỉnh thoảng đầu tư một hai bộ phim điện ảnh truyền hình vân vân, sau đó thì quen Cố Hàm Yên cũng rất bình thường.

Diệp Du Nhiên bận rộn cả buổi chiều, sau khi tan tầm thì một mình lái xe về nhà.

Lúc đỗ xe trong gara, không nhìn thấy chiếc xe Bentley Mộ Tấn Dương lái hôm nay.

Mộ Tấn Dương vẫn chưa về.

Tuy thỉnh thoảng anh thích đùa giỡn cô, nhưng đối xử tốt với cô, người có mắt đều nhìn ra được.

Diệp Du Nhiên không phải người không tim không phổi như vậy, anh đối xử tốt với cô, cô cũng quyết định cho anh một ngạc nhiên vui mừng.

Cô thay quần áo, cầm Ipad đi xuống lầu, vừa đi về phía phòng bếp vừa tìm kiếm cách nấu cá hấp dầu.

Cô chưa từng nấu ăn, lúc trước cũng chỉ thấy Mộ Tấn Dương nấu, mà hôm qua lúc cô xem chương trình nấu ăn, đã cảm thấy cá hấp dầu này nhìn qua khá đơn giản.

Nhưng mà, hình như trong nhà không có cá.

Diệp Du Nhiên đành phải ra ngoài một chuyến, đi mua cá về.

Sau đó thì chui đầu vào phòng bếp.

Vừa nhìn Ipad vừa lẩm bẩm: “Ướp rượu nấu ăn và một chút muối nửa giờ, hành và gừng cắt sợi nhỏ. . . . . .”

Cô vừa nhìn bên trên vừa làm theo.

Sau khi ướp cá xong, lại để cơm vào trong nồi nấu.

Lúc trước rửa rau giúp Mộ Tấn Dương có chút kinh nghiệm, bây giờ cô cũng biết nấu cơm trong nồi cơm điện rồi.

Loại chuyện nấu đồ ăn thế này, thật sự là lần đầu tiên Diệp Du Nhiên làm thử.

Không biết vì cô thật sự có thiên phú hơn người, hay là vì món ăn này quá đơn giản, thế nhưng cô nấu một lần đã thành công.

Mở vung nồi hấp ra, cô ngửi thấy mùi thơm của cá truyền ra từ bên trong.

Sau khi xối nước chao hấp cá lên bên trên thì cho hành sợi và rau thơm vào, quá trình cuối cùng lại làm khó cô rồi.

Sau khi đun dầu xong, xối lên trên cá.

Diệp Du Nhiên thấy trong nồi bốc lên khói xanh, sợ tới mức tắt lửa đi, lúc xối dầu, “xèo xèo” một tiếng, còn bị văng trúng tay mình.

“Ui. . . . . .”

Diệp Du Nhiên cau mày, để tay vào trong bồn rửa xối nước, lại xối phải nước nóng.

Nhưng vẫn cố chịu đựng khó chịu, lại xào rau xanh giống như trên Ipad.

Nhưng mà, rau xanh xào đến vừa quá chín còn vừa mặn, còn bị cháy một nửa, thật sự không thể ăn được, Diệp Du Nhiên đổ đi.

Xào vài lần, cuối cùng mới không bị cháy nữa, hơn nữa cũng không còn mặn, tuy vẫn vừa quá chín vừa bị cứng. . . . . .

Nhưng mà, chỉ ăn thử một miếng, có lẽ anh sẽ không để ý nhỉ?

. . . . . .