Người Chồng Hờ Của Nữ Giám Đốc

Chương 580: Ông Nói Luôn Đi Được Không!






Tuy nhà họ Bạch có khá nhiều vốn lưu động, nhưng nếu theo tốc độ tiêu của Bạch Như Nguyệt, chẳng mấy chốc sẽ lỗ nhiều hơn được mất.

Trước kia, tuy con gái ông ta cũng thích tiêu tiền nhưng chưa bao giờ mạnh tay đến thế.

Bạch Dạ Hoa hùng hổ bước đến, đập bàn: "Đừng gọi tôi là bố, sao tôi có thể làm bố của tổng giám đốc Bạch được chứ.

Con giỏi thật đấy, tiêu tận một tỷ tiền mặt để mua thứ này à?"
Ông ta chỉ vào cỏ Long Tiên trên bàn, giận không để đâu cho hết, cầm chậu cỏ Long Tiên lên, định đập.

"Đập! Bố đập đi, đập xong con lại mua cái khác!", Bạch Như Nguyệt bình thản nói.


Nếu mua thêm thì chẳng phải là lại tốn thêm một tỷ chắc? Bạch Dạ Hoa lập tức đặt cỏ Long Tiên lên bàn, bất đắc dĩ lắc đầu, thở dài: "Con à, sao con phải cứu thằng nhãi đó chứ? Trước đó, nhà họ Bạch chúng ta đã xung đột với vùng duyên hải để giúp cậu ta, thế cũng xem như báo đáp cậu ta rồi.

Sau đó cậu ta sống hay chết thì liên quan gì tới chúng ta chứ?"
"Chẳng lẽ cậu ấy đến Nam Đô chỉ để đưa Thanh Phong đan cho chúng ta rồi đi ư? Nếu không có cậu ấy, bây giờ em trai con vẫn chưa khỏi! Từ nhỏ bố đã dạy con, nếu người ta có ơn với chúng ta thì nhất định phải báo đáp, chẳng phải chỉ là chút tiền thôi ư? Cùng lắm dăm bữa nửa tháng nữa là con kiếm lại số tiền đó rồi!", Bạch Như Nguyệt hờ hững nói.

Tuy nhà họ Bạch là gia tộc đỉnh cao, nhưng rất nhiều doanh nghiệp và thương hội bên ngoài chỉ biết tên của Bạch Như Nguyệt.

Ngay cả Bạch Dạ Hoa cũng không thể rút một tỷ từ ngân hàng, cùng lắm chỉ lấy được một trăm triệu.

Có lẽ khắp thành phố Nam Đô này, thậm chí là cả khu vực phía Nam, chỉ mình Bạch Như Nguyệt có bản lĩnh kêu gọi hơn trăm ngân hàng cùng đóng góp.


Cho dù Bạch Dạ Hoa nổi giận với con gái mình thì cũng vô ích, cả nhà họ Bạch đều dựa vào cô ấy, người khác chỉ có quyền biết chứ không có quyền quyết định, nên cho dù Bạch Như Nguyệt tiêu thêm một tỷ nữa thì những người khác cũng bó tay.

"Được rồi, vậy chúng ta bỏ qua chuyện này, con nói cho bố biết đi, tại sao con lại chủ động từ bỏ quyền đại lý đầu tiên của mạng 5G mới ra thế!"
Có lẽ ông ta đã nghe được lời đồn rằng Bạch Như Nguyệt muốn lấy được củ sâm trăm năm kia nên đã giao hẹn gì đó với nhà họ Nghiêm, nhưng Bạch Như Nguyệt vẫn rất thản nhiên: "Chắc bố đã nghe nói đến rồi, con cũng không giải thích nữa, không khác những gì mà bố nghe được đâu!"
"Con...!Để cứu tên nhãi kia, con trả giá quá nhiều rồi đấy!"
"Con sẽ tự chịu mọi hậu quả, giờ con có việc, bố ra ngoài trước đi!"
"Con chịu á, con..."
"Nhưng gì? Ông nói luôn đi được không!"
"..."
Lúc này Bạch Như Nguyệt cũng rất bực bội, đã mấy ngày rồi mà mới tìm được hai thứ, nếu không tìm thấy quả Bồ Đề, chẳng phải công sức trước đó đều uổng phí ư?
Cô ấy đã nhường quyền đại lý vô ích? Còn tốn không một tỷ à?
"Nhưng...!chúng ta không biết sông Lạc ở đâu! Trên bản đồ không hề có dòng sông đó!", Long Hưng Điền lắc đầu với vẻ bất lực.