Người Chồng Máu Lạnh

Chương 181




Vệ Thần lập tức đứng lên, hắn không hổ là có kinh nghiệm chiến trường, có lẽ thời khắc này quá bất ngờ, nhưng sự tỉnh táo là không bao giờ mất đi. “Cô Tề, cô không thể nói như vậy, tác phẩm này do ai thiết kế, bây giờ còn là một ẩn số, cô Tề nói Tô Lạc sao chép của cô, chỉ là không có gì để chứng minh, cô Tề có phải… quá mức tự mãn hay không?” Tô Lạc nhìn về phía Trữ San, nhìn chằm chằm đôi môi xinh xắn khẽ hé, nơi đây sớm trở thành một chiến trường, cô không biết, thực sự không biết, vì sao lại có một bức tranh giống như vậy, hai bức tranh giống nhau như đúc, đây rõ ràng là bức tranh của cô. Cô lại nhìn về phía Duệ Húc, chỉ là hắn tin cô sao? Tin tưởng cô, có được không, đây chính là bức tranh do cô vẽ, hàng lông mi khẽ động, rất nhanh, lớp sương mù lan tỏa, thỉnh thoảng một giọt nước mắt chảy xuống nơi khóe mắt. Những cổ đông ngồi dưới lại ta nhìn người, người nhìn ta, cuối cùng đem tầm mắt đặt trên người Lê Duệ Húc. Một người là chính hắn thừa nhận là vợ, một người hiện tại luôn sánh đôi với hắn, hai cô gái này quan hệ đều cực kì phức tạp, hơn nữa Trữ San còn là phu nhân của tập đoàn Ôn Thị được tất cả công nhận, nếu dính tới việc sao chép tác phẩm này, hiển nhiên sẽ ảnh hưởng lớn tới thân thế của cô. Duệ Húc nhắm mắt lại, hai tay đan vào nhau, bình tĩnh ngoài ý muốn, mặt hắn vẫn lạnh như băng không chút thay đổi, lúc nà lại khiến cho người khác một dự cảm sợ hãi. Những người phía dưới bắt đầu lên tiếng thảo luận, mọi người nhìn hai tác phẩm giống hết nhau, đại đa số đứng về phía Trữ San, dù sao Tô Tử Lạc bất kể là bằng cấp hay kinh nghiệm đều không thể bằng được Trữ San. So sánh ra, Trữ San sẽ khiến nhiều người tin tưởng hơn, dù sao cô cũng tốt nghiệp khoa thiết kế của trường đại học nổi tiếng, nói thế nào cũng không thể kém Tô Lạc được, hai tác phẩm này, mọi người đều có dự liệu trong lòng. Chỉ duy nhất Vệ Thần không cho là như thế, tác phẩm này, dựa vào tài năng, cũng giống như việc làm ăn vậy, có người khi sinh ra đã đứng ở đỉnh cao, có người dù thế nào cũng không thể tới được. Húc, việc này chính là xem cách xử lí của anh, tôi muốn nhìn xem, anh sẽ bảo vệ cô gái nào. Người anh luôn luôn yêu hay… Người vẫn luôn yêu anh. Một lúc sau, Duệ Húc mới mở mắt ra. Hắn đứng lên, thân thể cao lớn gây áp lực ọi người, ánh mắt hắn nhìn Tô Lạc càng ngày càng xa lạ cùng lãnh khốc, dường như cho tới bây giờ hắn đều không quen biết cô. Trái tim Tô Lạc đập nhanh hơn, thậm chí đứng ở đó, đôi chân run lên, đừng nhìn cô như vậy được không, đây thực sự là bức tranh do cô vẽ. “Chồng…” Cô rất muốn gọi hắn một câu… Cuối cùng, chỉ có tiếng hít thở đều đều vang lên. Cô không biết mình muốn nói, cô chỉ muốn biết, hắn sẽ tin ai. Là cô hay vẫn là Tề Trữ San. Có lẽ đây sẽ làm lần đánh cuộc cuối cùng, cô thật sự muốn biết, cuộc sống của họ trong mấy tháng qua, đối với hắn mà nói, thật sự không là gì sao, cái gì cũng không có sao? Cô cũng muốn biết, đối với cô rốt cuộc hắn có chút tình cảm nào không, cho dù là một chút cực kì nhỏ bé cũng không sao. Có lẽ, thứ cô nhận được chỉ là thất vọng, là thương tổn, nhưng cô vẫn muốn đánh cuộc một lần nữa. Đánh cuộc chính bản thân mình – Tô Tử Lạc. Cô im lặng nhìn Duệ Húc, chờ hắn chấm dứt tất cả mọi chuyện… Tất cả đều nằm trong lòng bàn tay hắn, phá huy cô hay tái sinh cô, tất cả nằm trong tay hắn. Cô nhắm mắt lại, thật sự không đành lòng nhìn. “Tô Tử Lạc, mau giải thích, giải thích với Tề Trữ San,” giọng nói nghiêm khắc vang lên, mọi người ngồi dưới một lảnh im lặng, hít thở mạnh cũng không dám. “Tô Tử Lạc, giải thích,” một câu nói nữa, còn nghiêm khắc hơn, lạnh hơn câu nói vừa rồi, giống như những mảnh băng sắc nhọn, cứa vào da thịt Tô Lạc, sắc mặt cô trong nháy mặt liền tái nhợt. Khóe môi run rẩy nhìn hắn, gương mặt quen thuộc lại không có một chút tình cảm, chỉ còn tàn nhẫn và lãnh khốc. Giải thích, nói cái gì dây, hắn căn bản sẽ không điều tra, liền cho rằng cô là người sao chép sao? “Vì sao…” Đôi môi cô khẽ run, giọng nói của chính mình còn nghe không rõ, vì sao lại nói câu đó khiến trái tim cô tan nát, cũng chỉ có một mình cô biết, cảm nhận rõ máu và nước mắt của chính mình. Vì sao? Vì sao… Vì Sao? Duệ Húc từ trên bàn cầm lên một tập vở, quăng ra ngoài, “Trước kia cô Tề đã đưa cho tôi xem qua cái này, đây là bản thảo, Tòng Linh Khai Thủy, cô Tô, cô có sao?” Giọng nói hắn lạnh như băng, không lưu lại một chút tình cảm nào cho Tô Lạc. Đây là trong công ty, hắn là tổng tài tập đoàn Húc Nhật, lãnh khốc vô tình. Tô Lạc nhìn tập vở hắn ném ra, nháy mắt hốc mắt đỏ lên. Nhưng cô lại không hề có cảm giác đau. Từng tờ giấy được mở ra, bân đầu còn chưa rõ hình dáng, có dấu vết sửa đi sửa lại, đổi đi đổi lại, không biết có bao nhiêu nét vẽ chồng lên nhau, cô biết, sao cô lại có thể không biết chứ, cô mất bao nhiêu thời gian, có khi quên ăn cơm, có khi quên ngủ, toàn bộ sự cố gắng của cô đang ở ngay trước mặt cô. Chỉ là vì sao lại trở thành của người khác. Cô lắc lắc đầu mình, nhìn về Trữ San, còn Trữ San lộ ra vẻ mặt ngây thơ vô tội nhìn cô. Nhưng Tô Lạc thấy được, đằng sau ánh mắt vô tội kia là sức đắc ý, sự độc ác. Cô ấy đã trộm bức tranh của cô… “Cô còn muốn nói gì nữa không, Tô Tử Lạc, chúng tôi có thể đưa cô ra tòa, tội danh trộm cắp.” Lê Duệ Húc gằn từng tiếng nói xong, sắc mặt hắn nặng nề, hàng lông mày nhíu chặt lại, không ai biết, bàn tay hắn đang nắm chặt lại, bàn tay dùng sức nắm tái xanh, thậm chí chính hắn cũng có thể nghe được, tiếng khớp xương hắn răng rắc vang lên. Nếu cứ tiếp tục thế này, cô quả thật sẽ bị đưa ra tòa, cô sẽ phải ngồi tù.

“Anh tin em sao?” Tô Lạc ngước mắt lên nhìn hắn, ánh mắt mông lung mờ nước, nước mắt lại không hề chảy ra, cô là một cô gái thích khóc nhưng bây giờ cô lại không hề khóc, bởi vì nước mắt đã chảy vào bên trong. Cô không sợ, cái gì cũng không sợ, cô chỉ muốn biết, hắn tin cô sao? Tất cả mọi người có thể không tin, nhưng chỉ cần một mình hắn tin cô, đối với cô như vậy là đủ rồi, Trữ San nói những thứ này là của cô ấy, vậy cô sẽ không cầm, cô chỉ muốn hắn tin cô, có được không….