Người Chồng Máu Lạnh

Chương 295




“Thiếu Triết, em không hiểu ý của anh?” cái gì mà tập đoàn Húc Nhật, cái gì mà dùng bọn họ để trao đổi, có phải ý của hắn là đem bán cô và Bánh Bao Nhỏ…

“Em hiểu mà, Tử Lạc, anh thừa nhận là anh thích em, cũng rất thích Bánh Bao Nhỏ, nhưng anh cũng không thể dùng tất cả mọi thứ của nhà họ Bạch để đổi lấy em được, còn người đàn ông đó lại khác, hắn đã dùng toàn bộ công ty của hắn để đổi lấy mẹ con em, anh là một người làm ăn, một người phụ nữ không yêu anh, lại còn một đứa trẻ không phải con của anh, sẽ chọn cải gì, anh biết rất rõ ràng.”

“Cho nên, Tử Lạc, em không cẩn phải quay về, nơi đó dường như cũng không phải là nơi có người mà em lưu luyến?” Hắn xoay người, trong lúc hắn nói, toàn thân hắn khẽ run lên.

Còn Tô Tử Lạc ôm chặt lấy Bánh Bao Nhỏ, không ngừng lắc đầu. “Thiếu Triết, đây không phải sự thật, anh không phải là người như vậy.” hắn không thể dùng cô và Bánh Bao Nhỏ để đổi tập đoàn Húc Nhật, làm sao hắn có thể, làm sao Lê Duệ Húc có thể? (vì yêu Tử Lạc ak…:( )

“Giấy trắng mực đen, hoàn toàn chính xác, không tin, em có thể đi tìm hắn.” Câu nói của Bạch Thiếu Triết có chút lạnh lùng truyền tới, hắn nhắm mắt lại, cảm nhận được có một cơn gió thổi qua mặt mình, trên khuôn mặt có chút đau đớn.

Hắn ngẩng đầu lên, thấy được Tô Tử Lạc chạy ra ngoài. Lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn của Bánh Bao Nhỏ có chút ấm ức, hắn dùng lực thở mạnh một hơi, cúi đầu nhìn bản hợp đồng trong tay, sau đó cẩn thận đưa lên, cất lại trong người. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh sáng chói lòa, làm ắt của hắn trong khoảng thời gian ngắn không thể mở ra được.

Phịch một tiếng, cửa phòng bệnh của Lê Duệ Húc bị đẩy ra, Tô Tử Lạc chạy thẳng vào, không ngừng nhìn thẳng hắn, ngực của cô đập mạnh hết sức, nét mặt tái nhợt không nói lên lời.

Bánh Bao Nhỏ vừa thấy Lê Duệ Húc, cái miệng nhỏ liền mếu máo có chút ấm ức, hình như bộ dạng của Bạch Thiếu Triết và Tô Tử Lạc, thật sự đã dọa một đứa nhỏ như nó rồi.

“Chú chú” Bánh Bao Nhỏ vươn đôi tay nhỏ bé của mình ra, Lê Duệ Húc ngồi dậy, đón lấy Bánh Bao Nhỏ trong lòng của Tô Tử Lạc. “Em làm con sợ rồi. ” hắn trấn an Bánh Bao Nhỏ, sau đó nhìn Tô Tử Lạc lắc đầu. “Anh biết, em tìm anh là muốn hỏi chuyện gì, chúng ta còn có nhiều thời gian, nhiều thứ cần phải nói, nhưng không nên như vậy với Bánh Bao Nhỏ, nó còn nhỏ…”.

Bánh Bao Nhỏ gắt gao kéo lấy áo của Lê Duệ Húc, cẩn thận liếc nhìn Tô Tử Lạc, nó không hiểu rốt cuộc chuyện này là sao, cha không ôm nó, mẹ cũng không cười, một bàn tay to lớn đặt trên đầu nó, nhẹ nhàng xoa xoa một cái.

“Nhớ chú sao? ” hắn mềm mỏng, nhẹ nhàng nói với Bánh Bao Nhỏ ở trong lòng, Bánh Bao Nhỏ thành thật gật đầu một cái “Nhớ ”, giọng nói non nớt làm cho trái tim của Lê Duệ Húc lập tức ấm lên, hắn không hối hận vì những gì mình đã quyết định, thật sự là không hối hận.

“Đây, chú cho con.” hắn đứa một món đồ chơi nhỏ đã nhờ Vệ Thần mua cho, đặt trên bàn tay nhỏ bé của Bánh Bao Nhỏ, nó vừa nhìn thấy liền ôm ngay vào lòng, tự mình có thể chơi một mình, có thể món đồ này nó đã có, nhưng nó lại phá lệ thích món đồ chơi này.

” Lạc Lạc.. Đến, ngồi đi.” hắn khẽ dịch người sang, lấy chỗ cho cô ngồi xuống, còn Tô Tử Lạc thoáng nhìn Bánh Bao Nhỏ, trong lòng cảm thấy có chút có lỗi, vừa rồi quả thật là cô đã dọa Bánh Bao Nhỏ rồi.

Cô ngồi xuống, vửa rồi còn có chút tức giận, nhưng dường như, trong nháy mắt, đã hoàn toàn bình tĩnh lại rồi.

” Anh ta nói cho em?”

Tô Tử Lạc gật đầu một cái, cuộc sống của cô thực sự có rất nhiều chuyện, đã có một biến cố xảy ra giờ không thể lại có một biến cố ngoài ý muốn nào nữa.

“Không phải là êem đang có cảm giác bị phản bội, bị vứt bỏ chứ?” giọng nói bình tĩnh của Lê Duệ Húc truyền đến, từng chữ từng chữ nói ra suy nghĩ thật sâu trong nội tâm của Tô Tử Lạc.

“Lạc lạc, đừng nghĩ như vậy được không?” Lê Duệ Húc đưa tay của mình ra, tay vẫn còn bị thương, đặt trên vai của Tô Tử Lạc, lần đầu tiên, bọn họ lại có thể tiến gần hơn theo cách này.

“Em không phải là hàng hóa, cũng không phải là đồ vật, hắn chính là thấy anh đáng thương, mang hai người tặng cho anh, em biết không? Lê Duệ Húc không có hai người, cuộc sống sau này nhất định sẽ là cái xác không hồn, cả đời này sẽ không có gì hạnh phúc nữa, anh đã mất đi một lần, không thể lại mất đi lần thứ hai, anh đã đợi hai năm, anh không muốn lại phải đợi vô số lần hai năm như vậy nữa.”

Lê Duệ Húc nhận hết lỗi về mình, cho dù đây là mưu kế của Bạch Thiếu Triết cũng như nhau, chỉ cần lòng của cô được thoải mái, như vậy, hắn có thể nhận tất cả, đều rất đáng giá.

“Nhưng còn, công ty của anh …” Tô Tử Lạc ngẩng đầu lên, nhìn người đàn ông có vẻ kiên định, thản nhiên, hắn thật sự không để ý một chút nào sao? Công ty lớn như vậy, đâu phải chỉ là một quầy bán quà vặt, đó là một công ty đa quốc gia mà.

“Chẳng qua chỉ là tập đoàn Húc Nhật thôi sao? Không có nó nữa, không phải là anh sẽ không còn là Lê Duệ Húc chứ?” Hắn cười, cười lớn thật thoải mái. “Vì công ty kia sao, anh đã không muốn nghĩ thêm nhiều vậy. Có lẽ như vậy lại là dịp tốt để nghỉ ngơi.” ( dù sao thì cũng không chết đói đâu, vẫn còn cái cửa hàng kem có ông chủ quán đã đắc tội với Bánh Bao Nhỏ mà :v )

“Lạc Lạc..” Hắn ngả đầu của Tô Tử Lạc tựa lên vai của mình “Tha thứ cho anh được không?”

Tô Tử Lạc nhẹ nhàng nói một tiếng, “Vâng “, cô sớm đã muốn tha thứ, không biết là bắt đầu từ khi nào, có phải là do hắn đối xử dịu dàng với cô, sự chân thành của hắn, thậm chí là hắn đã dùng chính tính mạng của mình để cứu lấy Bánh Bao Nhỏ, cô thật sự đã muốn tha thứ từ lâu.

“Như vậy là chúng ta có thể sống cùng nhau sao? ” hắn vừa nói xong, dùng chính bàn tay đang bị thương của mình, cẩn thận nắm lấy tay của Tô Tử Lạc. Giống như, cái tay này chỉ dùng để nắm lấy tay của cô vậy, Đoạn Hạo đã nói, bàn tay này của hắn, thiếu chút nữa là bị tàn phế rồi, sau này có thể sẽ chỉ dùng để trang trí thôi.

“ Em…” môi của Tô Tử Lạc khẽ run, cô không biết, thật sự không biết…

“Không sao hết, anh có thể chờ, chỉ là… Em có thể cho anh cơ hội này sao? Sau này, anh có thể sẽ là một kẻ nghèo hèn, anh cái gì cũng không có, không còn là tổng tài của tập đoàn Húc Nhật nữa, em sẽ không chê anh không xứng với em sao.”

Hắn không có tự phụ, cũng không có cảm giác tự ti, thật sự, chỉ cần hắn là Lê Duệ Húc, hắn sẽ không làm cho vợ con mình phải chịu khổ. Như vậy, đúng là một cơ hội tốt, nếu hắn không biết nắm lấy, thì đã không thể làm được tổng tài nhiều năm như vậy, là một thương nhân thành công, hắn có thể dễ dàng nhận ra đâu là chuyện gì có lợi ình.

Tô Tử Lạc ngồi thẳng người lên, giận giữ trừng mắt liếc hắn một cái, hắn nghĩ cô là ai? Còn Lê Duệ Húc thì tạo bộ dạng như đang đầu hàng giơ hai tay của mình lên “Được, anh đầu hàng. ” Hắn nhìn về phía Bánh Bao Nhỏ, khóe môi cong lên trông cực kỳ hoàn mỹ, có lẽ giây phút này cả đời hắn cũng không quên được, cười đến híp cả mắt, vui vẻ như vậy, thật là thoải mái, bỏ tập đoàn Húc Nhật, hắn vẫn còn là Lê Duệ Húc, nhưng mất đi Tô Tử Lạc và Bánh Bao Nhỏ, khả năng, hắn sẽ không còn là người nữa.

Như vậy, cuộc giao dịch, thật sự rất giá trị.