Người Chồng Máu Lạnh

Chương 81




Cô đặt đồ ăn mình làm lên trên bàn. “Đây là cái gì, cho heo ăn sao? Sao lại khó ăn như vậy?” Tống Thải Y cầm đũa ăn một miếng, vội vàng nhổ ra, cô chính là muốn gây sự, đồ ăn rõ ràng không khó ăn, cô lại chê Tô Lạc làm không ra gì, đây chính là bản năng của người phụ nữ, cô chán ghét bất kì cô gái nào ở bên cạnh Lê Duệ Húc. Hơn nữa trực giác của phụ nữ nói cho cô biết, cô gái này không phải đơn giản chỉ là người giúp việc. Tô Lạc quay đầu nhìn thoáng qua cô, “Tôi biết, tôi làm không tốt, nếu cô muốn ăn, bên ngoài có rất nhiều món ăn.” Tô Lạc vẫn cười, đối với sự chê bai của người khác, cô nhận, dù có quá đáng, cô cũng không để ý tới. Chỉ cần cô biết, cô không có kém như người khác nói, hơn nữa, những thứ đó làm ra đâu phải cho cô ấy ăn. Nụ cười trên mặt Tô Lạc, khiến cho Tống Thải Y càng khó chịu, mặt cô ta lạnh lùng, cầm một cốc sữa lên uống, Tô Lạc nhìn cốc sữa trong tay Thải Y, trong mắt thoáng hiện tia đau lòng. Cốc sữa đó là của cô, cô còn chưa kịp uống. “Đây là cái gì, sao lại khó uống như vậy? Mau mang cho tôi một cốc sữa dê.” Tống Thải Y đặt mạnh chiếc cốc xuống bàn, nhìn Tô Lạc chằm chằm. Tô Lạc thở dài một cái, “Xin lỗi, ở đây không có nuôi dê.” nếu quả thật có nuôi, hoa hồng của Lê Duệ Húc đã bị ăn sạch rồi. “Cô…” Tống Thải Y mới phát hiện mình vừa nói một câu ngu xuẩn tới mức nào, tức tái mặt. Cô tức giận ngồi trên ghế, vốn tâm tình đã không tốt, lúc này thức sự rất khó chịu. Tô Lạc lại đi ra, bưng một bát cháo đặt trên bàn, sau đó đưa tay lau mồ hôi trên chán, có thêm một người xa lạ khiến cô không quen, cô cũng chỉ có thể làm việc của mình. Tống Thải Y nhìn thấy thứ gì đó lấp lánh trên ngón tay Tô Lạc. Trước mắt Tô Lạc xuất hiện một bóng đen, cô mới giật mình thấy tay mình bị cầm chặt. “Tại sao trên tay cô lại có thứ này?” Một tiếng nói chói tay truyền tới tai cô, khiến màng nhĩ của cô khó chịu, tay của cô có chút đau. Cô nhăn mặt lại, nhìn gương mặt lạnh của cô gái kia. Vẻ mặt thuần khiết bây giờ lại chỉ có sự hung dữ, ghen tị, chán ghét, còn có căm hận. Tô Lạc cố gắng kéo tay mình ra, cổ tay cô bị Tống Thải Y nắm đã chuyển màu đỏ, nhưng cô ấy là khách, còn cô là thân phận người hầu.. Cô chỉ có thể chịu đựng.