Người Đàn Bà Đẹp Và Gia Sản Không Thể Mất

Chương 14





Cùng lúc đó, Liễu Vân Khê trở lại phòng trọ hồi lâu mới phát hiện ví tiền của mình rơi ở quán bar.
Bây giờ cuộc sống phát triển, chỉ cần một cái điện thoại cũng có thể giải quyết rất nhiều vấn đề**, cũng chính vì vậy nên Liễu Vân Khê không phát hiện mình làm rơi đồ, trong ví tiền có thẻ với mấy trăm tệ tiền mặt, cô sợ bị người khác nhặt được, nghĩ thầm, khẽ cắn môi cầm chìa khoá ra cửa.
Bạn tốt Tô Nhụy từ phòng tắm đi ra thấy cô muốn ra cửa liền hỏi một câu, "Bây giờ còn muốn đi đâu, không phải đã tan làm rồi sao?"
Liễu Vân Khê ủ rũ, "Hình như ví tiền bị rơi trong quán bar, tớ phải tới đó tìm thử xem."
Tô nhụy vốn không đồng ý chuyện Liễu Vân Khê đi làm ở quán bar, chỗ đó ngư long hỗn tạp*, dáng dấp Liễu Vân Khê cũng được coi là xinh đẹp, ai biết có thể gặp phải người có lòng mang ý xấu hay không.
"Đã trễ như vậy, nếu không cậu chờ một chút, tớ đi cùng với cậu." Tô nhụy và Liễu Vân Khê đều xuất thân từ địa phương nhỏ, gia cảnh nghèo khó, cô biết, Liễu Vân Khê khẳng định muốn đi lấy lại ví tiền, vì lý do an toàn, cô cũng muốn đi cùng.
Liễu Vân Khê ngăn cô lại, lộ ra nụ cười yếu ớt, "Không cần, ngày mai không phải cậu còn có cuộc hẹn phỏng vấn rất quan trọng sao, chuẩn bị nhiều thêm thì cậu cũng an tâm hơn, tớ gọi xe đi cũng rất an toàn."
Nghe Liễu Vân Khê nhắc đến phỏng vấn, Tô Nhụy hơi do dự một chút, trong lúc đó thì Liễu Vân Khê đã đi ra khỏi cửa.
Liễu Vân Khê rất nhanh đã gọi được xe, lúc này đã qua giờ cao điểm buổi tối ở Yên kinh, bình thường cần hơn mười phút đi xe, nhưng hôm nay thì nhanh hơn hẳn.

Xuống xe, người lái xe nói với theo “ Cẩn thận nha cô gái”.


Cô nhanh chóng chạy vào quán bar.
Quán lúc này không quá ầm ĩ, người trên sàn nhảy cũng không còn nhiều, đại đa số đều là dân văn phòng tranh thủ tới uống rượu thư giãn.
Liễu Vân Khê né qua quầy rượu đi tới phòng nghỉ, cuối cùng tìm thấy ví tiền trong ngăn tủ thì thở nhẹ một hơi.
Lúc cô từ phòng nghỉ đi ra, vừa vặn phải đi qua phòng vệ sinh thì có một người đàn ông toàn thân mang đầy mùi rượu đi ra, cô nhìn thoáng qua liền muốn bước nhanh rời đi, người kia nhìn cô một cái liền lập tức lộ ra bộ dáng tươi cười vô sỉ.
Từ nhỏ đến lớn, Liễu Vân Khê biết dung mạo mình rất đẹp, nhưng vì không có bối cảnh gia đình, nên có đôi khi ngoại hình xinh đẹp cũng là một sai lầm, chí ít trước mắt, nó mang tới cho cô hại nhiều hơn lợi.
Bốn năm đại học, cô làm qua rất nhiều công việc, ví dụ như làm gia sư dạy kèm, kết quả lại bị phụ huynh của học sinh quấy rối.
Đi làm ở tiệm trà sữa thì bị ông chủ lấy hết lý do này tới lý do khác khinh bạc.

Cũng có người đề nghị cô trực tiếp đồng ý sự theo đuổi của phú nhị đại* trong trường, có bọn họ che chở, cuộc sống của cô sẽ nhẹ nhõm hơn rất nhiều, nhưng cô từ nhỏ đã được dạy dỗ là không thể ngồi không mà hưởng, huống chi những phú nhị đại kia chưa hẳn chơi chán sẽ thả cho cô đi.
Tần Dịch uống rượu cũng không nhiều, tửu lượng trước kia của hắn không tốt, nhưng mấy năm nay đã luyện ra được một thân ngàn chén không say, có đôi khi hắn nhớ Đồng Vũ Vụ không chịu được, bao nhiêu lần muốn gọi điện thoại cho cô mà chỉ có thể nhẫn nhịn, chịu đựng rồi lại chịu đựng, đến cuối cùng chỉ có rượu mới có thể xoa dịu được hắn.
Hắn từ trên lầu đi xuống thì thấy chuyện đang xảy ra ngoài phòng vệ sinh, đối với chuyện trong quán bar hắn không cảm thấy hứng thú, cũng không có tâm tư đi làm người tốt, gặp chuyện bất bình ra tay tương trợ.

Nhưng khi hắn lơ đãng nhìn thoáng qua liền thấy được một bên mặt của cô gái, cả người hắn như bị sét đánh đến ngơ ngẩn.
"Vũ Vụ..."
Hai người đang giằng co thì cảm giác được có người tới gần, họ đang nhìn về phía Tần Dịch.
Chỉ vì cái nhìn này mà Tần Dịch lấy lại tinh thần, trào phúng cười một tiếng.
Hắn sao có thể đem cô gái trước mắt này trở thành cô chứ, dưới ánh đèn lờ mờ đúng là có chút giống, nhưng sau khi nhìn rõ thì người này căn bản không phải là cô.

Ngoại trừ khuôn mặt cùng vóc dáng bên ngoài, lông mày, đôi mắt, cái mũi, miệng...!đều không giống.
Hắn thật sự là điên rồi, cô không thể nào tới đây, Phó Lễ Hành làm sao có thể cho phép cô gặp loại chuyện như thế này.
Nếu quả thật là cô, hắn sẽ còn bình tĩnh như vậy sao, người khác nhìn cô nhiều một chút cũng khiến hắn hận không thể chọc mù mắt người kia, chớ nói chi là khi dễ như vậy.
"Xin anh hãy cứu tôi!" Liễu Vân Khê thấy có người tới, nước mắt ào ào rơi xuống, "Tôi thật sự không biết hắn!"

Tần Dịch cảm giác có chút buồn bực, tuy cô gái này không quá giống cô, nhưng một khắc này hắn lại động lòng trắc ẩn, có lẽ là do mấy giọt nước mắt kia.
"Cút." Ánh mắt Tần Dịch lạnh lẽo nhìn người đàn ông kia.
***
Buổi tối Đồng Vũ Vụ ngủ không an ổn.

Trong đầu cô suy nghĩ rất nhiều chuyện trước khi đi ngủ, cuối cùng còn ảo não nghĩ tới tình cảnh khổ bức mà mình sẽ phải đối mặt.

Nếu như ba mẹ cô còn sống, cô đâu cần phải lâm vào tình cảnh như vậy, vốn cho là kết hôn với Phó Lễ Hành liền tạm biệt khoảng thời gian cơ khổ không nơi nương tựa, kết quả lại có người nói với cô là cuộc sống về sau cô sẽ rất thảm hại ...
Tâm thần của Đồng Vũ Vụ suy sụp, làm cho cô tối đó liền nằm mơ thấy mình lúc mười lăm tuổi.

Cô không biết chuyện gì xảy ra, rất nhiều người mặc quần áo màu đen, bọn họ đều đang an ủi cô.

Đợi đến cô nhìn thấy bia mộ của cha mẹ thì mới mới hoàn toàn hiểu được, đây là tang lễ của cha mẹ cô.
Phó Lễ Hành là bị một trận tiếng khóc khổ sở đánh thức.
Hắn ngồi dậy, ánh trăng sáng xuyên thấu qua cửa sổ chiếu vào, mặt mũi của cô vợ nhỏ nằm bên cạnh hắn tràn đầy nước mắt, cô hình như đang nằm mơ, mơ thấy chuyện gì đó rất khó chịu.
"Không muốn..."

Bờ môi đỏ bừng của Đồng Vũ Vụ khẽ mở.
Tiếng khóc của cô, thanh âm cô nói chuyện khàn khàn, yếu ớt như muỗi.
Phó Lễ Hành nhích lại gần, muốn nghe cẩn thận, đang do dự không biết có nên đánh thức cô hay không.
"Đừng bỏ lại tôi..."
Phó Lễ Hành sững người.
Hắn nhớ tới năm đó.
Năm đó hắn từ nước ngoài trở về, lúc ở sân bay thấy một đôi tình nhân trẻ tuổi đang chia tay, nam phải đi còn người nữ thì không nói lời nào, cảnh tượng như thế này bình thường đều là người nữ khóc đến thương tâm, nhưng lúc này người khóc lại là người nam.

Vừa lúc, nam sinh này hắn biết, là tiểu tử Tần gia.
Vẻ mặt của người nữ hình như rất bình tĩnh.
Sau đó hắn đi ra bãi đỗ xe, lúc xe đang lái ra khỏi bãi đỗ, hắn nhìn thoáng qua cô gái váy đỏ tóc đen đang co ro người trong góc, hai vai run rẩy, có lẽ là đang khóc..