Người Hầu Hoàn Mỹ

Chương 6: Thấu hiểu




Edit: Tira

Khi Lôi Kha nhẹ nhàng không tiếng động đẩy cửa ra, Mễ Lộ còn đang nằm hôn mê trên giường.

Omega nằm cuộn tròn trong tấm chăn dày, lộ ra một nửa khuôn mặt nhỏ hơi đỏ lên vì phát sốt. Lôi Kha nhíu nhíu mày đứng trước giường Mễ Lộ, cơn tức giận lúc nãy vì Mễ Lộ nửa đêm trộm rời đi hiện tại hoàn toàn biến mất không còn.

Lúc này, tiếng gõ cửa phòng nhẹ nhàng vang lên, Lôi Kha xoay người,  Khương Lệnh đứng ở cửa thấy hắn hơi giật mình.

“Thiếu gia, ngài sao lại xuống dưới này…”

Khương Lệnh vừa nói vừa cho Beta đứng sau mình một ánh mắt để người đó tiến lên chiếu cố Mễ Lộ. Nam người hầu gật gật đầu vừa định vào cửa lại nhận được ánh mắt sắc bén của Lôi Kha. Lôi Kha mày nhăn chặt làm nam người hầu sợ tới mức dừng bước.

Hắn quay đầu lại nhìn thoáng qua cậu bé đang nằm bất tỉnh nhân sự trên giường, sau đó xoay người nói với Khương Lệnh: “Các người ra ngoài trước đi.”

Lôi Kha nói ra câu này nhẹ nhàng bâng quơ, nhưng Khương Lệnh vẫn như cũ nhạy bén nhận thấy không vui trong giọng nói thiếu gia. Ánh mắt lão hơi chớp chớp, hiểu rõ hiện tại chính mình hẳn nên lựa chọn câm miệng, vì thế gật gật đầu, mang theo người hầu kia xoay người rời đi.

Cho đến khi cửa phòng được đóng lại hoàn toàn, Lôi Kha mặt mày vẫn luôn căng chặt rốt cuộc mới có vài phần dịu lại.

Hắn xoay người, nhìn về nhóc Omega nằm trên giường, trong lòng đột nhiên sinh ra một chút cảm xúc áy náy.

Hắn biết, Mễ Lộ hiện tại sinh bệnh, với cùng mình đêm qua không khoát khỏi quan hệ. Đêm qua… chính mình xác thật có chút không biết kiềm chế.

Kỳ thật Lôi Kha đối với loại chuyện này luôn luôn mười phần khắc chế, nhưng đối mặt người hầu nhỏ này của mình, tựa hồ sự khắc chế này đều bị suy giảm triệt để. Đặc biệt lúc này đây bởi vì chính mình học tập ở Học viện quân sự Thủ Đô Tinh, hai người gần một năm nay chưa gặp mặt lần nào.

Một năm chưa được gặp, dáng người khuôn mặt Omega giống như đột nhiên thay da đổi thịt đẹp tựa như ngọc. Mỗi một ngày thay đổi đều đã làm người kinh diễm, càng đừng nói đến thời gian dài như vậy. 

Chiều hôm qua vừa mới vào cửa, trong nháy mắt nhìn thấy Mễ Lộ, Lôi Kha đã phải nỗ lực khắc chế trái tim mình nhảy lên, mỗi một tế bào trong thân thể hắn đều kêu gào đem cậu đè dưới thân, dùng sức mà tiến vào trong thân thể cậu, làm cầu treo lên trên vai mình gọi tên mình xin tha.

Lôi Kha chưa bao giờ nghĩ tới, thân thể mình lại có dục vọng cùng ham muốn thoả mãn cường liệt như thế này. Ở Học viện quân sự không thiếu những Omega huyết thống thuần có khuôn mặt tuyệt mỹ, nhưng là lại chẳng có người nào có thể làm chính mình nhớ đến thần hồn điên đảo như vậy. Lôi Kha phải thừa nhận, cảm giác trái tim mình gần đây đập càng ngày càng mãnh liệt.

Nghĩ đến đây, Lôi Kha nhìn người trên giường ánh mắt lại tối đi vài phần, hắn nhẹ nhàng nhắm mắt cẩn thận cảm nhận lại, vì Mễ Lộ sốt cao, mùi vị tin tức tố của Omega trong phòng này càng ngày càng đậm.

Lôi Kha thở ồ ồ, nhắm mắt lại mở mắt ra ánh mắt rốt cuộc mới thanh minh hơn một chút.

Hắn xoay người tới phòng tắm, đem khăn lông dùng ngâm nước ấm, sau đó cởi áo ngủ Mễ Lộ ra, muốn giúp cậu chà lau thân mình một chút.

Mễ Lộ có làn da rất mỏng, thoáng dùng lực một chút liền có thể lưu trên người cậu vệt đỏ rõ ràng. Cho nên khi Lôi Kha đem áo ngủ của Mễ Lộ cở ra hết, hắn bị những dấu vết xanh tím trên người Mễ Lộ làm kinh ngạc một lúc.

Lôi Kha nắm chặt khăn lông trên tay, trong mắt hiện lên một tia áy náy không dễ phát hiện nhưng lại thật nhanh bị che dấu đi. Động tác trên tay hắn nhẹ hơn, cúi đầu giúp Mễ Lộ lau thân thể.

Cảm giác mềm mại ấm áp của khăn lông làm Mễ Lộ trong lúc hôn mê hừ nhẹ vài tiếng. Lôi Kha ngẩng đầu nhìn mặt cậu, ánh mắt khó có được thoáng không còn lạnh như băng.

Nếu hiện tại một màn này để những người khác thấy được nhất định sẽ bị sợ tới mức miệng đều khép không nổi. Lôi Kha thiếu gia thế mà lại lau mình cho một cậu bé người hầu Omega, chỉ sợ có nói ra cũng chẳng có ai tin.

Lôi Kha giúp Mễ Lộ lau thân thể một lần, Nhiệt độ thân thể Omega rốt cuộc thoáng được giảm bớt, lập tức thoải mái mà ưm một tiếng, ngủ càng thêm sâu.

Lôi Kha ánh mắt vừa chuyển, đem tầm mắt chuyển nhìn về phía chỗ bí ẩn giữa hai chân Mễ Lộ, hắn do dự một chút, nhưng vẫn duỗi tay hơi bẻ ra cánh mông cong cong.

Quả nhiên… chỗ kia bị sử dụng quá độ rõ ràng có chút sưng đỏ, bộ dáng đáng thương hề hề nhìn qua phá lệ thê thảm.

Lôi Kha trong lòng thắt lại, trống rỗng sinh ra một chút nỗi niềm khác. Hắn tìm trong phòng Mễ Lộ nửa ngày, cuối cùng cũng thấy một ít cao hạ sốt, không nghĩ nhiều, liền thoa lên giúp cậu.

Lúc sau Lôi Kha lại cho Mễ Lộ uống một chút thuốc hạ sốt, lúc này mới tùy ý để cậu ngủ.

Mễ Lộ lần tỉnh lại lần nữa đã là chạng vạng.

Cậu mở to mắt nhìn khoảng không trên trần nhà trong chốc lát, lúc này mới chậm rãi cử động một chút.

Tuy rằng trên người vẫn khó chịu, nhưng cảm giác đau nhức đã giảm bớt rõ ràng, hơn nữa thân thể cũng không còn khô nóng. Mễ Lộ nhìn nhìn chăn dày đắp trên người mình, hiện tại cậu đã đổ mồ hôi đầy người.

Mễ Lộ vừa muốn đứng dậy, cửa phòng lại đột nhiên bị đẩy ra.

Tô Phỉ thò cái đầu nho nhỏ từ ngoài cửa vào, nhìn thấy Mễ Lộ đã tỉnh liền nở nụ cười, má lúm đồng tiền trên má thoạt nhìn trông thật đáng yêu.

“Mễ Lộ, cậu rốt cuộc tỉnh rồi!” Tô Phỉ cười tủm tỉm mà tiến đến bên giường Mễ Lộ, thấy môi Mễ Lộ bị khô, liền nhanh chóng duỗi tay rót một ly nước ấm đưa đến trước mặt cậu

“Làm tôi sợ muốn chết, sáng sớm hôm nay lúc tập hợp không gặp cậu tôi còn tưởng rằng cậu chưa dậy!” Tô Phỉ quơ chân múa tay mà nói, lại cười haha, “Sau đó tôi nghĩ lại chắc không phải đâu, cậu rất ít khi đến trễ, Khương quản gia bảo tôi đến phòng cậu xem xem, thế mới biết cậu phát sốt…”

Mễ Lộ nghe xong gật đầu, lại không nhịn được an ủi đối phương, “Tôi hiện tại không sao rồi.”

Mễ Lộ cầm cái ly uống một ngụm nước, rồi lại đột nhiên nhớ tới chuyện gì, buông xuống cái ly vội vàng hỏi: “Hôm nay tôi bị ốm, Khương quản gia đã sắp xếp người khác đi hầu hạ thiếu gia rời giường rồi đúng không!”

Nhìn Mễ Lộ mặt nôn nóng Tô Phỉ nhịn không được trợn trắng mắt, nàng lấy ly nước trong tay Mễ Lộ giúp cậu đặt trên bàn, sau đó lại gõ nhẹ đầu cậu một chút, bĩu bĩu môi, lúc này mới rất không tình nguyện mà mở miệng: “Thiếu gia thiếu gia, trong đầu của cậu trừ bỏ thiếu gia liệu còn có ai khác hay không hả! Được rồi cậu đừng hỏi nữa, Khương quản gia phái Lily đi hầu hạ thiếu gia, nhưng nghe nói là… bị thiếu gia đen mặt đuổi ra ngoài…”

A? Bị đuổi ra ngoài? Mễ Lộ sửng sốt một chút, chính là nhìn dáng vẻ thần thần bí bí của Tô Phỉ lại không giống như nói giỡn.

Có điều cẩn thận nghĩ lại Mễ Lộ liền có thể hiểu được, thiếu gia tính tình luôn luôn không tốt, luôn luôn không thích có quá nhiều người bên cạnh. Thiếu gia quen để mình chăm sóc, sáng nay đột nhiên thay đổi người khác tâm trạng tất nhiên không vui.

“Nhưng mà… thiếu gia của cậu xem như còn có lương tâm, biết cậu bị bệnh còn xuống dưới tự mình chăm sóc cậu, thậm chí huỷ luôn cả buổi hội họp với các quý thiếu gia khác. Ở đây tới một giờ trước mới rời đi.”

Mặt Mễ Lộ ngây ngốc, lập tức hiểu ra vì sao lúc hôn mê lại cảm giác có một người lúc ẩn lúc hiện trước mặt mình.

Chỉ cho rằng mình sốt tới mơ hồ, lại không nghĩ rằng người kia là thiếu gia…

Trách không được… chỗ phía sau mình không còn quá đau nhức, xem ra… Cũng là ngài ấy giúp mình thoa dược đi.

Nghĩ đến đây, mặt Mễ Lộ hơi hơi đỏ lên một chút.

Mễ Lộ còn đang ngây người, Tô Phỉ lại thay đổi sắc mặt nổi giận đùng đùng mà kéo tay Mễ Lộ, nói không lựa lời: “Mễ Lộ, cậu nói thật với tôi, lần này cậu sinh bệnh, có phải hay không… Có phải tại vì thiếu gia làm…, làm chuyện đó đối với cậu!”

Tô Phỉ cũng chỉ là một Beta nhỏ chưa hiểu sự đời, lập tức căng da đầu nói ra những lời này xong trên mặt cũng hiện ra một tia đỏ ửng, nhưng trong ánh mắt lại toàn là cảm xúc tức giận.

Mễ Lộ nghe được lời này hơi hơi sửng sốt, nhưng là rất mau liền suy xét tới hậu quả trước sau. Tô Phỉ tâm tư luôn đơn thuần, cô không nghĩ được nhiều như vậy, có lẽ là nghe được một ít lời nói linh tinh lại lo lắng cho chính mình mới chạy tới hỏi.

Kỳ thật mình cùng Lôi Kha quan hệ là bí mật nhiều người ở Lôi gia trong lòng đều hiểu rõ, nhưng chưa từng có ai nói ra trước mặt. Tô Phỉ trước giờ trong lòng cũng hiểu, có điều thấy lần này Mễ Lộ bị bệnh quá lợi hại nên mới nhịn không được mở miệng hỏi.

“Không…” Mễ Lộ cầm ngược lại tay Tô Phỉ, lắc lắc đầu với cô rồi lại nhẹ nhàng cười cười, “Chuyện này không thể trách thiếu gia, là thân thể tôi không được tốt. Tô Phỉ tôi biết cô lo lắng cho tôi, nhưng là cô thật sự không cần như vậy, tôi chưa từng trách thiếu gia, huống hồ ngài thật sự chưa từng làm bất cứ chuyện gì quá đáng với tôi, ngược lại vẫn luôn đối đãi tôi thật tốt, nếu không phải nhờ thiếu gia, có khả năng tôi đã sớm chết rồi…”

Nói tới đây, ánh mắt tức giận của Tô Phỉ cũng dần dần tiêu đi, ngược lại biến thành đau lòng.

Mấy năm trước lúc vừa mới đến Lôi gia, Mễ Lộ đối với những việc này cũng hoàn toàn không hiểu, cậu thậm chí không rõ vì cái gì thiếu gia muốn bỏ tiền mua mình tới làm người hầu bên người cho hắn.

Thẳng đến mấy năm sau trong một lần tụ hội, Mễ Lộ tình cờ gặp một Omega năm đó cùng ở tổ chức đào tạo, đối phương cũng là được chủ nhân mang theo tới tham gia tụ hội. Mễ Lộ bị đối phương hỏi tình hình gần đây, đối phương nghe được trả lời trắng ra khờ ngốc của cậu, lúc này mới nhịn không được che miệng cười quyến rũ. Sau đó kéo cậu qua một góc, thần bí giải thích cho cậu lý do.

Khi biết được chân tướng Mễ Lộ như bị sét đánh, nhưng sau khi cậu chậm rãi bình tĩnh lại, cẩn thận nghĩ lại, rất nhiều chuyện trước kia mình không rõ hiện tại đều có câu trả lời: cảnh cáo của Khương quản gia cảnh cáo, sự bất mãn của Tát Mễ phu nhân, sự trầm mặc của thiếu gia…

Mễ Lộ lúc này mới rõ ràng, năm đó Vi An vì bảo hộ mình, chưa từng nói qua với mình một chút nào về phương diện này, nên cậu tự nhiên là sẽ không hiểu được. Cậu được thiếu gia mua về, làm người hầu bên người không phải là giả, nhưng điều quan trọng hơn, là còn phải vì thiếu gia giải quyết nhu cầu sinh lý.

Cho nên, sau này Mễ Lộ dần dần trưởng thành, mỗi khi nghĩ đến chuyện này cậu đều sẽ từ đáy lòng cảm tạ thiếu gia, rốt cuộc…… ngài ấy chưa từng có bắt buộc mình, thậm chí…… ngay cả lời nói đều chưa từng nhắc tới. Cho dù cuối cùng chính mình vẫn cùng thiếu gia làm loại chuyện này, nhưng mà… đây lại cũng là vì mình cam tâm tình nguyện.

Huống hồ, Omega nhân tạo sinh mạng hèn hạ, chưa bao giờ được người khác tôn trọng, rất nhiều Omega nhân tạo đều bị coi như lễ vật trao đổi qua lại, tin tức họ bị những người ăn chơi trác táng đùa bỡn đến chết nhìn mãi cũng quen, so sánh với những người này, Mễ Lộ cảm thấy cậu hẳn nên biết là mình may mắn.