Người Ta Yêu Là Chiến Thần

Chương 24




Chuyện cũ đó như một khúc nhạc đệm nho nhỏ nhanh chóng trôi qua trong tiệc rượu của mọi người. Trong bầu không khí vui vẻ như thế Mộ Khanh Trần trông thấy bướm tím Tử La bay tới. Nhưng nó không đến gần mọi người mà chỉ bay lòng vòng bên ngoài rừng trúc.

"Tử La! Đến đây!"

Mộ Khanh Trần xòe lòng bàn tay ra. Nhưng đợi một lúc sau nó vẫn không chịu bay đến.

"Để ta ra ngoài xem thử!"

Y đứng lên đi ra khỏi rừng trúc, Lục Thủy cũng nối gót theo sau. Khi trông thấy Mộ Khanh Trần đã đến gần mình. Tử La bèn đậu trên ngón tay y. Sau đó nhả ra một chuỗi câu nói.

"Cẩn thận kẻ bên cạnh ngươi!"

Câu nói của bướm Tử La làm cả Mộ Khanh Trần và Lục Thủy hoàn toàn bất ngờ. Mộ Khanh Trần hỏi nhỏ bướm tím.

"Chủ nhân sai ngươi đến cảnh báo cho bạn ta sao?"

Bướm tím lại tiếp tục nhả ra từng chữ.


"Không phải. Là ta tự đến."

Mộ Khanh Trần còn muốn hỏi thêm nhưng có vẻ như bướm tím không muốn nói về vấn đề này nữa. Nó bay khỏi tay Mộ Khanh Trần rồi lại đậu xuống đầu vai của Lục Thủy. Trông thấy bướm tím quen thuộc với mình như thế, nụ cười của Lục Thủy toét đến tận mang tai. Nhưng chưa kịp để Lục Thủy nói gì Tử La lại tiếp tục vỗ cánh bay đi mất. Để lại Mộ Khanh Trần vẫn đang ngẩn người vì câu Tử La vừa nói.

Tại sao bướm tím lại chủ động bay đến chỉ để nhắn nhủ việc này. Không lẽ trong Thanh Vân Cốc không hề hiền hòa như vẻ ngoài của nó. Bướm tím vừa mất dạng, Triều Âm đã đứng bên cạnh Lục Thủy và Mộ Khanh Trần.

"Con bướm đó còn biết nói à. Hay thật."

Mộ Khanh Trần nhìn thấy đôi mắt Triều Âm lóe sáng một cách rất quỷ dị. Vì mới nghe lời nhắc nhở của Tử La nên y đã bắt đầu dè chừng Triều Âm. Nhưng Mộ Khanh Trần chưa kịp suy nghĩ thêm thì phía sau hòn giả sơn truyền đến một tiếng động thật nhẹ.


"Ai?"

Triều Âm quát lên sau đó vung tay về phía trước. Một luồng khí đen mạnh mẽ từ tay hắn phóng ra cả một hòn giả sơn trước mặt vậy mà tan thành tro bụi.

"Cố Triều!"

Không hẹn mà Lục Thủy và Mộ Khanh Trần đều giật mình nhìn nhau. Triều Âm vẫn bình tĩnh hỏi lão.

"Ngươi không ở Ma Thần Cung hô mưa gọi gió, lại đến Thanh Vân Cốc của ta lén lút núp trong bóng tối là muốn làm cái gì đây?"

Cố Triều mắt lạnh nhìn Triều Âm.

"Đứa trẻ vắt mũi chưa sạch như ngươi mà dám nói chuyện với ta bằng giọng điệu như vậy. Ta thật là được Thanh Vân Cốc khai sáng rồi."

Triều Âm vẫn bộ dáng thong thả giống như trước mặt hắn không phải là Cố Triều mà chỉ là một tên thủ hạ nhãi nhép.

"Thanh Vân Cốc không đến lượt ngươi quản. Nói đi ngươi đến đây làm gì?"

Cố Triều ghim chặt mắt vào Mộ Khanh Trần.


"Giao Mộ Khanh Trần cho ta. Ta sẽ lập tức rời khỏi nơi này!"

Ngay khi Có Triều xuất hiện đầu óc Mộ Khanh Trần đã bắt đầu suy tính. Theo như mô tả của Phụng Miên người mắt tím đem y đến Thanh Vân Cốc chắc chắn là Trầm Du. Pháp lực Trầm Du ra sao Mộ Khanh Trần ở Đông Hải với y năm năm đã hiểu rõ. Bất cứ ai trên ngũ châu này đều không phải là đối thủ của Trầm Du. Vì thế chuyện Trầm Du bị theo dõi hoàn toàn không thể xảy ra. Nên chắc chắn Cố Triều có nội gián ẩn nấp tại Thanh Vân Cốc. Bằng không làm sao mà Mộ Khanh Trần vừa tới đây vài ngày, hôm nay hắn lại lập tức tới bắt người.

Mà chuyện làm cho Mộ Khanh Trần nghi ngờ hơn chính là việc Triều Âm lại có thể phát hiện Cố Triều đang lén lút ẩn mình tại hòn giả sơn. Phải biết rằng kể từ sau khi sư phụ Bạch Ức Quân ra đi, võ công của Cố Triều đã được xếp vào hàng cường giả. Nếu là cốc chủ Thanh Vân Cốc phát hiện ra lão thì Mộ Khanh Trần còn có thể chấp nhận. Đằng này Triều Âm mới chỉ hơn y có vài tuổi, không lý nào võ công hắn lại đạt tới cảnh giới ngang ngửa Cố Triều. Thêm một nghi vấn nữa chính là luồn khí đen mà Triều Âm đánh ra lúc nãy. Mộ Khanh Trần cảm giác được nó hết sức tà môn.
Dù Triều Âm được cố chủ Thanh Vân Cốc nhặt về, nhưng võ công của y lại được chính cốc chủ truyền thụ. Thanh Vân Cốc chuyên về hành y cứu người, làm sao có thể truyền thừa võ công tà môn như thế. Chuyện ngày càng trở nên quỷ dị. Nhưng Mộ Khanh Trần vẫn biết hiện tại mình không thể liên lụy Thanh Vân Cốc. Y bèn đi đến đối diện Cố Triều, với ý định giải quyết chuyện này dứt khoát một lần. Nhưng Triều Âm vươn tay chặn ngang ngực Mộ Khanh Trần.

"Để ta giải quyết!"

"Nhưng mà!"

Triều Âm vẫn không loạn nói với Mộ Khanh Trần.

"Nếu còn gọi ta một tiếng sư huynh thì hãy mau lùi ra sau."

Lục Thủy thấy Mộ Khanh Trần vẫn dằn co với Triều Âm bèn kéo Mộ Khanh Trần ra sau. Nhưng họ vẫn đứng ở khoảng cách đủ gần để có thể ra tay khi cần thiết.

"Nghe lời Triều Âm sư huynh. Ngươi ra đây với ta!"
Ánh sáng lạnh trong mắt Triều Âm lóe lên.

"Nếu ta không giao người thì sao?"

Cố Triều cười ha ha.

"Ta sẽ san bằng Thanh Vân Cốc!"

"Ngươi đã già quá rồi, cũng nên chết đi thôi."

Dứt lời một chưởng đánh về phía Cố Triều.

Không ai biết Triều Âm ra tay lúc nào chỉ nghe tiếng gió vụt qua, sau đó Cố Triều đã ngã lăn ra đất. Ngực bị rạch một đường, mà từ trong vết rách kia từng tia khí đen bay ra ngoài.

"Triều Âm, ngươi dám dùng độc với ta!"

Nhìn thấy đôi mắt Triều Âm lóe lên ánh sáng lạnh, Cố Triều không dám nói gì thêm lập tức mở truyền tống trận chạy mất.

"Còn không đi. Có tin ta gϊếŧ ngươi tại nơi này hay không?"

Tối hôm đó Mộ Khanh Trần hẹn Lục Thủy ở phòng của mình. Khi Lục Thủy đến nơi Mộ Khanh Trần đã dùng kết giới ngăn không cho người khác nghe lén cuộc nói chuyện của họ. Mộ Khanh Trần nói với Lục Thủy những nghi ngờ của mình. Nhưng Lục Thủy lại cảm thấy chuyện pháp lực Triều Âm mạnh mẽ là rất bình thường, có thể do y có thiên phú hơn người. Nhưng Mộ Khanh Trần vẫn không cho là thế. Dù thiên phú Triều Âm có cao hơn người như thế nào, cũng không thể trong vòng mười mấy năm mà lại mạnh hơn Cố Triều đã sống cả trăm năm.
Vì vậy khi hai người thương lượng một lúc vẫn không cho ra kết quả nào thõa đáng. Lục Thủy gạt ngang mấy nghi ngờ vớ vẩn của Mộ Khanh Trần.

"Cứ cho rằng y luyện công pháp tà môn như ngươi nói. Nhưng chuyện ấy thì có liên quan gì đến hai chúng ta? Có phải ngươi thần hồn nát thần tính rồi hay không?"

Từ khi qua lại với Triều Âm đến nay quả thật y chưa từng làm chuyện gì có hại với mình. Mộ Khanh Trần gật đầu.

"Ta cũng chỉ cảm thấy chuyện này rất đáng ngờ. Cũng có thể do ta suy nghĩ quá nhiều."

Nhưng dẹp tan chuyện của Triều Âm lại còn một chuyện quan trọng nhất định phải nói với Lục Thủy. Mộ Khanh Trần sau khi suy nghĩ kĩ lưỡng rất lâu đã tìm ra được người truyền tin tức của y cho Ma Thần Cung là ai. Lúc đầu y không định nói cho Lục Thủy biết, nhưng loại chuyện thế này sớm hay muộn Lục Thủy cũng phải đối diện. Y là thiếu chủ Lục Nguyệt Sơn Trang, sau này sẽ trở thành chủ nhân chính thức. Đối với loại chuyện như thế này Lục Thủy chắc chắn sẽ trải qua nhiều.
"Nhìn ta làm gì? Có gì cứ nói thẳng ra, ngươi cứ úp mở như thế không lẽ chuyện liên quan đến Lục Nguyệt Sơn Trang?"

Mộ Khanh Trần gật đầu xác nhận lời của Lục Thủy.

"Ngươi ngày càng thông minh rồi đấy!"

Lục Thủy tuy có hơi thẳng tính một chút nhưng đầu óc không phải bị úng nước. Chuyện Mộ Khanh Trần ở Thanh Vân Cốc chỉ có y và phụ thân mình là người ngoài cốc biết. Vậy mà Mộ Khanh Trần chân trước đến cốc, chân sau Cố Triều đã đến đòi bắt người. Bây giờ được Mộ Khanh Trần phân tích tỉ mỉ Lục Thủy mới phát hiện ra chuyện này có phải là quá trùng hợp rồi hay không. Mộ Khanh Trần nói ra suy nghĩ của mình.

"Không phải ta nghi ngờ mà là ta chắc chắn phụ thân ngươi có mối quan hệ với Cố Triều."

Giải thích được việc này chỉ có một nguyên nhân Lục Ly trang chủ Lục Nguyệt Sơn Trang, có qua lại với Cố Triều cung chủ Ma Thần Cung. Lục Thủy đứng lên muốn đi ra ngoài.
"Ta phải về Lục Nguyệt Sơn Trang một chuyến!"

Mộ Khanh Trần kéo Lục Thủy ngồi xuống ghế, rồi rót cho y một tách trà.

"Từ từ ta còn chưa nói xong."

Lục Thủy trong lòng đang rối như tơ vò. Nếu thật sự phụ thân của y liên quan đến Ma Thần Cung. Vậy chẳng phải y đã vô tình suýt làm hại Mộ Khanh Trần. Con người y xưa nay tuy ăn chơi nhiều, việc làm đàng hoàng thì ít. Nhưng Lục Thủy lại rất trọng tình nghĩa. Tình cảm của y với Mộ Khanh Trần đâu phải chỉ là xã giao. Y và Mộ Khanh Trần đã cùng nhau vào sinh ra tử, đã có thể gọi là bằng hữu chi giao. Nên y quyết tâm phải giải quyết chuyện này rõ ràng với phụ thân. Không thể để người thông qua y lừa Mộ Khanh Trần vào tròng như vậy.

"Tâm hồn ngươi lại treo trên cành cây rồi sao? Bình tĩnh nghe ta nói một chút. Nếu cảm thấy hợp lý thì tốt không thì thôi."
"Ta biết rồi. Ngươi đừng lải nhải dong dài như thế!"

Mộ Khanh Trần thấy Lục Thủy đã bình tâm lại. Bèn bắt đầu nói tiếp.

Phụ thân ngươi là gia chủ Lục Nguyệt Sơn Trang. Ngươi nghĩ xem tại sao trong vô vàn gia môn lớn nhỏ ở ngũ châu Lục Nguyệt Sơn Trang lại có thể đứng thứ năm trong ngũ đại thế gia? Ta biết ngươi sẽ nói do phụ thân ngươi giỏi. Ta cũng tin như thế. Nhưng có thể duy trì sơn trang vẫn có tên trong hàng ngũ gia tộc của ngũ châu nhiều năm liên tiếp như thế e là giỏi vẫn không đủ.

Ngươi nên biết nhân tài như lá rụng. Lớp này nối tiếp lớp khác. Muốn tồn tại không thể chỉ dựa vào một mình mình. Mà phải có mối liên hệ với các gia tộc khác. Mối liên hệ của họ dựa trên lợi ích gia tộc, có lợi mới làm. Ngươi đừng nghĩ phụ thân ngươi bán đứng ngươi, bởi vì ngươi chưa đứng trên lập trường cao nhất của trang chủ Lục Nguyệt Sơn Trang để nghĩ mà thôi.
Mộ Khanh Trần rút lại một câu ngắn gọn.

"Cho nên chuyện này ngươi hoàn toàn không thể trách phụ thân của mình. Ta không muốn ngươi vì ta mà đứng ở giữa tình thân và tình nghĩa huynh đệ!"

"Mộ Khanh Trần ngươi thật là. . . ta biết ngươi lo lắng mối quan hệ của ta và phụ thân sẽ vì chuyện này mà xung đột. Nhưng ta không thể để cho nó trôi qua như thế. Ta hiểu cái gọi là lập trường mà ngươi nói. Nhưng ta càng hiểu hơn đạo nghĩa giữa người với người. Nếu ta vẫn xem như việc này chưa từng xảy ra, vậy sau này thì sao? Ai có thể nói trước được điều gì. Cây mầm mới nhú lên nếu không thể là loại cây mình mong muốn, thì nên nhổ nó ngay lúc này. Không thể đợi nó lên cao rồi mới giải quyết. Như vậy dù có nhổ được nó đi thì rễ nó vẫn còn lan tỏa khắp nơi trong lòng đất. Rất khó để tiêu diệt."
Mộ Khanh Trần hoàn toàn hết cách với y. Chỉ biết cười xòa, chuyện cần nói y đã nói hết rồi.

"Thì ra ngươi lại cứng đầu cứng cổ như thế"

Còn lại nên để Lục Thủy tự giải quyết theo ý hắn.

"Ta phải về Lục Nguyệt Sơn Trang một chuyến!"