Người Ta Yêu Là Nữ Nhân

Chương 78







Jennie theo bản năng sờ bên hông, trống rỗng, mở mắt ra, trời đã sáng, nhớ tới hôm qua trên mặt nhất thời đỏ lên


Soojin nghe bên trong có động tĩnh, gõ cửa hỏi: " Tiểu thư, thức dậy sao? "


Jennie nhìn xung quanh, thấy cái gì cũng ổn mới nói: " Vào đi "


Soojin đẩy cửa vào, phía sau còn có một nha đầu của vương phủ, trên ray còn cầm áo choàng màu đỏ. Soojin đem đưa ấm lô cho Jennie, áo choàng cùng ấm lô đều cho Jennie, soojin hầu hạ Jennie thay áo nói: " Bên ngoài tuyết rơi, Vương gia sợ tiểu thư lạnh nên cho người vào cung mang tới "


Jennie trong lòng ấm áp, nhẹ giọng nói:
"  Đúng là tiếc rơi " sau đó hỏi: " Vương gia đâu? "


" Sáng sớm đã cùng vài vị tướng quân rời phủ "


Jennie đoán chắc là vì việc Bắc Xuyên vương nên không hỏi thêm. Trang điểm ăn mặc xong rồi đi tới đình viện. Tuyết đang rơi, dù không lớn nhưng đã trắng xóa một mảnh, hạ nhân vương phủ đưa tới một cái ô, soojin cầm ô đi trên đường cửu khúc. ( mấy cái đình ngoằng ngoèo trong phim hay chiếu á )


Vương phủ không thể so với hoàng cung rộng lớn, nhưng tin xảo hơn. Từ đình lớn đến núi giả, đến từng ngọn cây ngọn cỏ đều tin tế, lại còn được bao bọc trong tuyết, cảnh đẹp không sao tả xiết


Jennie ngồi trong đình, nhìn cảnh đẹp trong vườn nói: " Nơi này cũng thanh tịnh"


" Vương phủ vừa lớn vừa đẹp như vậy mà chỉ có mình Vương gia ở chắc buồn lắm"


Jennie liếc nàng, soojin ngẩng đầu nhìn nóc nhà, làm như vừa rồi không phải nàng nói


Tiểu nha đầu một bên hầu hạ, xen vào:
" Tiêu thư có điều không biết, Vương gia cũng thường xuyên cảm khái như vậy, nói chúng ta quý phủ nhiều nữ chủ nhân thì tốt rồi "


Soojin trộm cười ra tiếng, trên mặt Jennie có thần sắc mất tự nhiên. Soojin hỏi tiểu nha đầu: " Vương gia nhà ngươi thường ngày không có ai thân cận hả? "


" Nô tì đến Vương phủ mới có hai năm, bên người Vương gia trừ bỏ Lisa cô nương thì chưa thấy qua cô nương nào khác "


" Ngươi yên tâm cứ can đảm nói, chúng ta không nói cho Vương gia "


Tiểu nha đầu cương quyết lắc đầu :


" Vương gia không giống người ăn chơi trác táng, chúng ta còn nghị luận qua Vương gia vì sao không gần nữ sắc...." tiểu nha đầu ý thức được lắm miệng, vội vàng biện giải: " Tiểu thư không cẩn hiểu lầm, chúng ta không phải cố ý nói sau lưng chủ tử, chúng ta chỉ tò mò thôi "


Jennie hướng nàng nở nụ cười, ý tứ không trách tội


Chưa thanh tĩnh được nửa khắc, một thị vệ vương phủ vội vàng chạy tới. Ngày tuyết rơi mà chạy tới đầu đầy mồ hôi, thị vệ hướng Jennie thi lễ nói: " Tiểu thư! Vương gia đã trở lại, thình người qua xem "


Jennie thấy hắn vừa vội lại hoảng, trong lòng có cảm giác xấu, hỏi: " Có phải Vương gia xảy ra chuyện gì? "


" Vương gia bị thương "


Jennie cả kinh đứng lên, không hỏi thêm chỉ nói: " Mang ta qua đó "


Ngoài phòng Jisoo tầng tầng trọng binh canh gác, thấy Jennie nhường đường cho nàng vào


Đúng lúc Jennie tiến vào thấy Lisa giúp Jisoo băng bó vết thương. Vết thương ở cánh tay, bị thương không nhẹ, lụa trắng vừa băng đã nhiễm đỏ, Lisa lại rắc chút thuốc cầm máu


Jennie thấy hình ảnh ghê người suýt nữa rơi lệ, cố nén lại hỏi: " Jisoo! Ngươi thế nào? "


Jisoo vừa rồi còn đau đến nói nhảm mà nghe thấy tiếng Jennie trên mặt trở nên thoải mái, cười nói: " Jen nhi nàng đến rồi, tiểu thương mà thôi, không đáng lo ngại "


Trên áo choàng màu trắng thấy rõ cả một vết máu to lớn, biết bị thương không nhẹ nhưng cậy mạnh, Jennie biết y không muốn mình lo lắng, đi qua, tiếp cận việc trên ray Lisa nói: " Để ta "


Lisa vội vàng lui sang một bên, cô cũng bị thương nhưng nhỏ, tự mình dùng dược lau vết thương


" Phát sinh chuyện gì? " Jennie hỏi


" Trên đường từ cung trở về, chúng ta lọt vào phụt kích, đối phương người đông thế mạnh, võ công cao cường, chúng ta mất tiên cơ lúc này mới rơi xuống hạ phong, kì thực Vương gia một đao kia là chắn thay thuộc hạ " Lisa nói


" Có một đao mà thôi, ơn nghĩa cái gì? Năm đó thời điểm đẫm máu phá vòng vây, nếu không phải ngươi thay bổn vương mở đường máu, mạng bổn vương sớm đã không còn, như vậy ai có ân tình lớn hơn? "


" Chủ tử nói như thế thật sự chiết sát thuộc hạ, bảo bộ chủ từ là trách nhiệm nên làm "


Nếu không phải biết Lisa là người của Chaeyoung, Jennie xem gai người bọn họ, một người vì đối phương chắn đao, một vì đối phương ngay cả tính mạng cũng không cần, nhất định cho rằng các nàng là một đôi tình nữ lữ đồng sinh cộng tử. Đợi các nàng thoái thác xong, lại hỏi: " Có biết người phục kích các ngươi là ai không? "


" Đã cho người đi điều tra, rất nhanh sẽ có tin "


Hôm nay nàng bị Thành Dương quận chúa bắt cóc, hôm nay Jisoo lọt vào phục kích, đúng dịp như thế, có hay không do một người gây ra, Jennie nói ra hoài nghi của mình


" Không giống, đám người kia huấn luyện nghiêm chỉnh và còn cố ý giấu diếm võ công, chính muốn chúng ta không biết họ là ai. Nếu thật sự cùng phe Thành Dương quận chúa thì không cần phí sức như thế, bởi vì người thứ nhất chúng ta hoài nghi là họ, vả lại Thành Dương quận chúa còn đặt điều kiện với ta, nàng không lý do gì giết ta "


" Vậy theo ngươi phỏng đoán là ai? "


" Muốn đưa ta vào chỗ chết, tất là có thù với ta hơn nữa còn là thâm thù đại hận, trong đầu ta đã có mấy người, chở người truy ra tin trở về đối chứng một chút biết ai ngay "


Jennie không lên tiếng, trong lòng cũng có đáp án, tuy nàng cực không muốn thừa nhận, nhưng người này là hiềm nghi lớn nhất


Băng bó vết thương xong, Jennie thay y phục nhiễm máu cho Jisoo, Lisa và soojin lui ra ngoài, Jennie tâm vô tạm niệm giúp y cởi y phục, thừa lúc bên cạnh không có ai, cuối cùng nhịn không được rơi lệ, u oán nói: " Sao không yêu quý bản thân vậy? "


Jisoo nào giờ chưa thấy nước mắt của nàng, Jennie lần đầu tiên vì y khóc, hướng Jennie giải thích: " Đó là Lisa, nếu đổi lại người khác ta nhất định sẽ không. Đây là ta và mẫu hậu nợ Lisa "


Jennie khó hiểu, kì thật nàng đã sớm thấy quan hệ Jisoo cùng Lisa không đồng nhất, ngay cả Thái Hoàng Thái Hậu cũng vậy, nếu không một tiểu nha hoàn làm sao biến hóa nhanh chóng thành công chúa?


" Việc này rất dài dòng, ngày sau từ từ nói cho nàng nghe, giờ phút này ta chỉ muốn cùng Jen nhi nói chuyện " ôm Jennie lại, không cẩn thận đụng trúng vết thương, lập tức " Á " một tiếng


Jennie vội ngồi thằng người, khẩn trương hỏi: " Ngươi thế nào? "


Khi đánh giặc, đó là chuyện thường, vết thương nhỏ này Jisoo đâu để trong lòng, nhưng nhìn đến Jennie đối với y chưa bao giờ có quan tâm, nên cảm thấy hạnh phúc cực kỳ, thầm nghĩ được một tấc muốn thêm một thước, cố ý kêu rên vài tiếng, còn liên tục la làng " Đau quá đau quá "


Jennie như thế nào không nghe ra y tự thêu dệt, quay người lại nhẹ nhàng ôm Jisoo trong lòng mình, vỗ về mái tóc y, ôn nhu nói: " Ngươi chảy rất nhiều máu, không cần lộn xộn, hảo hảo nghỉ ngơi một chút "


Jisoo bị ôn nhu trực tiếp đánh hôn mê, dán tại bộ ngực mềm mại no đủ của Jennie ngửi mùi thơm trên người nàng, phát ra một tiếng thở dài thỏa mãn, tham lam hưởng thụ hận không thể chết chìm trong đó


Mới đầu Jennie thân mình còn cứng ngắc, vì nhất thời không thích ứng nàng và Jisoo trong lúc đó biến hóa, đợi đến khi nàng thấy Jisoo nhắm mắt lại, bộ dáng nhu thuận nghe lời, mẫu tính một chút bị khơi dậy. Thì ra Jisoo nhìn như không gì làm không được, kì thực cũng cần người thương xót. Cảnh Vương gia cả ngày diễu võ dương oai kia chỉ là tiêu cô nương cạnh mạnh đáng yêu thôi, không khỏi giơ lên nụ cười cưng chìu sủng nịnh, ngay cả Jennie cũng không phát giác


" Jen nhi! Chờ ta khỏe lại, ta cho nàng thân thể của ta, được không? "


Jisoo thanh âm nhẹ nhàng ôn nhu, dường như nói mớ


___________


Mn thông cảm nha, bữa nay cty nhiều việc nên giờ mới được về (ノ^_^)ノ hên hqua có viết sẵn, bữa nay mới có đăng bằng không để mn chờ vào ngày mai ròi