Người Ta Yêu Là Nữ Nhân

Chương 81






Jisoo khó có cơ hội được về sớm, cực kỳ hưng phấn đi tìm Jennie, lại bị chặn ngoài cửa. Soojin ngăn ở bên ngoài, nói nương đã ngủ. Jisoo nhìn sắc trời, mặt trời còn chưa xuống núi, sao lại ngủ sớm như vậy? Đoán rằng Jennie nhất định là trách y mất ngày nay vắng vẻ mà sinh hờn dỗi. Bất chấp soojin ở bên dịu dàng nói những câu nhận lỗi, bên trong thủy chung không có nửa điểm thanh âm


" Không phải ta làm sai gì để nàng mất hứng chứ? " Jisoo hỏi soojin


" Tâm tư nương nương không phải thứ nô tì có thể đoán, vương gia ngài cũng đừng làm khó nô tì, nô tì cái gì cũng không biết " Soojin giận dữ nói


Jisoo chỉ có thể từ bỏ, vẻ mặt buồn bực trở lại thư phòng. Đẩy cửa ra thì thấy Yoo Jung hoang mang rối loạn, đang muốn hỏi nàng, lại bị Yoo Jung cướp lời: " Ta muốn viết một bức thư cho phụ vương "


" Ngoa? " Jisoo không nghĩ tới nàng thẳng thắn như thế, có hứng thú hỏi:
" Định nói cái gì? "


" Dĩ nhiên là khuyên phụ vương ta thêm phòng bị "


" Đơn giản thế sao? "


Yoo Jung thật hào phóng đem bức thư đặt trước mặt Jisoo, Jisoo nhìn lướt qua, quả nhiên chỉ viết chút lời thân thiết. Nhưng thật ra ở điểm cuối cùng nhìn ra ý tứ khác, mặt chữ viết nữ nhân bất hiếu, đi không từ giả, làm cho phụ vương lo lắng.... Yoo Jung quả thật vụng trộm chạy đến đây


" Cho dù ra roi thúc ngựa đem phong thư này giao cho phụ vương ngươi, chỉ sợ không còn kịp "


" Báo tin là giả, kì thực báo bình an thôi, ta mang người đến đều bị các người bắt giam, làm ta không còn phương pháp "


" Nhưng xem ra nguôi cũng không sốt ruột chút nào "


" Chuyện gì tới cũng tới, Huống chi vương gia ngài không làm khó ta, ta ở Cảnh Vương phủ thật tự tại "


" Không sợ bổn vương bắt ngươi uy hiếp phụ vương ngươi sao? "


" Người đang trong tay Vương gia tùy ý định đoạt "


Jisoo nhớ tới lời Jennie,  nói Yoo Jung vì thích y mới tự mình đưa đến cửa, hơn nữa mấy ngày này Yoo Jung ở trong phủ đủ loại biểu hiện, càng có thể khẳng định Yoo Jung cố ý lâm vào, nhưng y ngược lại không cảm kích. Nói: " Bổn vương cuốn không làm khó nữ nhân vì thế không làm khó ngươi, bổn vương hôm nay để ngươi trở về. Ngươi nếu có thể khuyên phụ vương ngươi thu binh tất nhiên là chuyện vui mừng, nếu không thể, vậy thì ra chiến trường gặp đi "


" Ngươi thả ta? " Yoo Jung giật mình hỏi


Jisoo đã an bài tốt hết thảy, hoàn toàn không cần lấy Yoo Jung để uy hiếp, giữ nàng ngược lại làm cho người khác gièm pha. Jisoo không đáp, hỏi lại: " Chẳng lẽ ngươi không muốn đi? "


" Đương......đương nhiên không phải " Yoo Jung cắn môi, một hồi lâu mới nói:
" Trước tiên ta có một thỉnh cầu "


" Cứ nói đừng ngại "


" Ta làm một bữa cơm cho ngươi được không? "


" Vì sao? Không phải là ngươi nghĩ muốn hạ độc trông đồ ăn hả? "


" Vương gia nếu sợ bị độc chết có thể cự tuyệt "


Jisoo có thể hiểu được thích một người không được đáp lại, cảm giác hèn mọn ra sao, nói: " Quận chúa như thế hiền lành, bổn vương đúng là có chút chờ mong "


Yoo Jung lập tức đi chuẩn bị


Jisoo lại đi một chuyến đến phòng Jennie, như cũ bị ngăn ở ngoài cửa, không khỏi nóng tính. Không rõ Jennie vì sao hỉ nộ vô thường, thậm chí cơ hội giải thích cũng không cho, làm cho y cảm thấy thất bại. Quay về thư phòng, Yoo Jung đã chuẩn bị tốt đồ ăn, Jisoo nhìn thấy trên bàn thức ăn phong phú, hoàn toàn không thể tin nỗi một cô nương được nuông chiều từ bé có thể làm được chuyện này: " Quận chúa còn xó loại khéo tay này, thật khó tin "


" Ta không chỉ có biết chuyện này đâu, chính là vương gia không chịu thưởng thức thôi "


Jisoo thấy Yoo Jung thì nghĩ tới chính mình. Y vì lấy lòng Jennie vứt bỏ thân phận Vương gia, hết sức ân cần. Đáng tiếc người ta không cảm kích. Ấm ức lên, tự mình rót chén rượu, uống cạn sạch


" Mới vừa rồi ta định hỏi Vương gia, nhìn vẻ mặt ngươi mất hứng, không phải là cùng nương nương cãi nhau chứ? "


Jisoo trong lòng đang buồn bực, nghe nói như thế không khỏi thờ dài: " Đều nói lòng của nữ nhân sâu như đáy biển, quả thực khó nắm lấy, hơn nữa nói trở mặt liền trở mặt, bổn vương thậm chí không biết sai ở chỗ nào " Jisoo nói lời này, hoàn toàn quên chính mình cũng là nữ nhân


" Đa tình lại bị vô tình đáp lại, không nghĩ tới Vương gia như vậy cũng không ngoại lệ " nói xong kính y một chén rượu


Jisoo trong lòng không thừa nhận Jennie vô tình, bất quá tính tình Jennie cứng rắn, thật sự đủ tuyệt tình. Jennie lần lượt cự tuyệt gả cho y, trong lòng dần dần bất bình, uống liền mấy chen


Yoo Jung gắp miếng thịt để vào chén của Jisoo, tha thiết nói: " Vương gia nếm thử chút tay nghề của ta xem thế nào "


" Nếu Jen nhi được như ngươi tự mình xuống bếp vì ta, ta chết cũng cam tâm "


" Thật ra ta nghĩ, muốn mỗi ngày đều như thế, đáng tiếc vương gia không cho ta cơ hội "


" Ngươi thật sự có ý với ta? "


" Đúng vậy "


" Ta không tin "


" Vì sao? "


" Nữ nhân là phải rụt rè "


" Ta còn nghĩ Vương gia chê ta không đủ tư cách. Ta là học theo Vương gia, nếu không chủ động chẳng lẽ còn chờ Vương gia theo đuổi ta? "


" Nếu không có Jen nhi, bổn vương có thể thừ một lần, đáng tiếc lòng bổn Vương vẫn như trước đây, ta và ngươi lập trường bất đồng nhất định không có khả năng "


" Nếu Thái hậu cự tuyệt ngài, mà ta lại phản bội phụ vương, Vương gia có thể để tâm một chút không? " Yoo Jung vẻ mặt mất mát hỏi


_____


Soojin lo dự nửa ngày, rốt cuộc vẫn cần thận mở miệng: " Nương nương, nô tì mới vừa rồi đi ra ngoài một vòng, nhìn thấy Vương gia cùng quận chúa nâng cốc vui vẻ "


Jennie ngây người không lên tiếng trả lời, đột nhiên nói: " Soojin, thu thập một chút, chúng ta hồi cung "


Soojin choáng váng, trong lời nói ra cảnh nàng nhìn thấy đó, không nói xấu, ngược lại giúp Jisoo nói lên lời hay: " Kì thực bọn họ không tán ngẫu cái gì, chỉ nói chuyện của Vương gia " nói xong lại sợ Jennie mắng nàng nghe lén, giải thích:


" Nô tì làm như vậy cũng là vì nương nương "


Jennie nghe nói bọn họ tán ngẫu chuyện của Jisoo, trong lòng lại càng không có tư vị, lạnh lùng nói: " Bọn họ nói cái gì, cùng ai gia có quan hệ gì đâu " nhờ tới trâm cài của Jisoo tặng cho, bộp ném lên bàn


Soojin như thế nào nghe không ra nương nương nàng đang tức giận chứ, không dám mở miệng. Thừa lúc Jennie không chú ý, lén kêu một tiều nha đầu nói cho Cảnh Vương, Jennie vì phải đi


Jisoo cùng Yoo Jung nói chuyện vui, cười đến thở không nổi, đột nhiên hạ nhân cùng y thì thầm nói Kim tiểu thư muốn rời phủ. Một chút luống cuống, ngay cả lời chào cũng chưa nói bỏ lại Yoo Jung đi ngăn Jennie


Yoo Jung trầm tư trong chốc lát,đi theo


Cũng may soojin cố ý câu giờ, Jisoo chạy tới, Jennie vừa đi ta cửa phòng


" Jen nhi! " Jisoo che ở trước mặt Jennie, nhìn thấy soojin mang vác tay nãi hoi:
" Nàng muốn đi? "


Jennie liếc mắt một cái nhìn đến Jisoo, phía sau là Thành Dương quận chúa, thản nhiên nói: " Đa tạ Vương gia mấy ngày nay tận tình chiêu đãi, ta có chuyện quan trọng không tiên ở lâu, trước hết cáo từ "


Jisoo đâu chịu được Jennie hững hờ như thế, quay đầu lại phân phí một tiếng:
" Các ngươi đi xuống trước đi " sau đó nắm lấy cổ tay Jennie kéo vào thư phòng


Trái phải không người, Jennie vì lúc này mới cả giận nói: " Kim Jisoo! Ngươi buông tay "


" Được được, nàng nói xem sao lại nói đi liền đi? "


Jennie quay đầu, không muốn trả lời


Jennie đầu tiên là đối y hờ hững, hiện tại đột nhiên phải đi, ngay cả lý do đều không có, Jisoo dù cho tính tình có tốt cách mấy cũng nổi giận, hơn nữa uống nhiều rượu, liền quát: " Cho dù ta có làm sai chuyện gì, ít nhất cũng phải nói ta sai chỗ nào, nàng lại đối ta hờ hững, Jennie nàng rốt cuộc có ý gì? "


Jisoo chưa bao giờ cùng nàng nói chuyện khó nghe như thế. Jennie bị y quát, đầu tiên là sửng sốt, mũi có chút chua xót, bất quá rất nhanh bình phục được nỗi lòng nói: " Quyết định của ta, không cần nói cho ngươi biết "


Jisoo thấy nàng lạng lùng tâm cũng lạng theo. Vô luận y cố gắng thế nào vẫn không đi vào lòng Jennie. Không biết nàng suy nghĩ cái gì và không biết tâm ý nàng muốn gì. Mặc dù có lúc Jennie đối u rất tốt nhưng nhìn qua giống một loại bố thí, hoặc là băn khoăn bồi thường. Jisoo chịu đủ loại tra tấn trong lòng, đau thương hỏi: " Được rồi! Jennie, hôm nay ta chỉ hỏi nàng một câu, trong lòng nàng rốt cuộc có ta hay không? Nếu có, chúng ta về sau sẽ cùng nhau, nếu không, ta cũng chấp nhận, nàng tiếp tục làm Thái hậu của nàng, tiếp tục bảo vệ con của nàng, từ nay về sau chúng ta hai không thể làm một, sẽ không tiếp tục dây dưa với nàng, sẽ không làm khó nàng " Lẫm nhi là tâm can của Jennie, cũng chính là bức tường cao vạn trượng ngăn cách hai người


Có lẽ là quen Jisoo thề non hẹn biển, quen Jisoo bám riết không tha, bỗng dưng Jisoo nói ra lời bỏ cuộc, Jennie giống như bị tạt một gáo nước lạnh, một hồi mộng đẹp bừng tỉnh. Thân mình chao đảo suýt nữa té ngã, Jisoo dù cho nàng hai lựa chọn, lại chỉ có một đáp án


Jisoo theo bản năng đến đỡ nàng, bàn tay đến một nửa lại thu hồi, giờ phút này không thể mềm lòng, y phải bức Jennie nói ra lời thực lòng


Từ khi Jisoo xuất hiện trong sinh mệnh của nàng, ngày tháng tích lũy đã hình thành một chỗ dựa vững chắc vô hình. Vì nàng che mưa chắn gió, làm cho nàng tâm sinh an bài, mà chỗ dựa vững chắc này đột nhiên âm ầm sụp đổ. Tim Jennie nhất thời bị lấy đi một khối, một chút cũng không thấy thoải mái. Không lòng dạ nào phân rõ Jisoo là còn tình cảm với nàng hay không, trong đầu chỉ còn một ý niệm, là Jisoo muốn bỏ nàng mà đi. Nàng không thể cùng Jisoo quang minh chính đại cùng một chỗ, cũng chỉ có thể tách ra, Jisoo không hề cấp nàng đường sống. Cái gì cũng chưa nói, thậm chí không nhìn Jisoo liếc mắt một cái, đi đến trước cửa


" Rốt cuộc có hay không? "


Jennie trong lòng biết nếu nói có, hết thảy giống như trước, nhưng sự thật không thề nói có, nhẫn tâm lạnh như băng nói hai chữ: " Không có " mở cửa đi ra


Jisoo thấy nàng vô tình như vậy, tức giận đến nổi nói mà không nghĩ: " Hôm nay nếu nàng ra khỏi Cảnh Vương phủ, ngày mai ta liền cưới Thành Dương quận chúa làm thiếp "


Jennie thân mình chấn động, vẫn tiêu sái đi không quay đầu


________