Người Ta Yêu Là Nữ Nhân

Chương 86




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.




Trên bàn đặt y phục xuất giá mà Ti Y Cục phải thức suốt đêm làm. Tơ lụa thượng hạng được chế tạo công phu, phục trang đẹp đẽ so với y phục năm đó Jennie gả vào cung thì đẹp và tinh xảo hơn rất nhiều. Thảm trải giường và màn che đều được đổi thành màu đỏ thẫm làm.cho Kim Thanh cung suốt mười mấy năm màu trắng tinh khiết nay đổi mới, sáng sủa và hân hoan hơn


Tuy là Thái hậu gả cho, nhưng Thái hậu không cần dọn ra khỏi Kim Thanh cung, mà là Cảnh Vương phải dọn vào. Thứ nhất, Thái hậu vẫn là người đứng đầu lục cung, không phải vì gả cho Cảnh Vương mà không còn làm Thái hậu. Thứ hai Hoàng đế còn nhỏ vẫn chịu sự giáo dục của Thái hậu, và ở lại trong cung thì ít nhiều gì cũng giảm bớt lời ra tiếng vào và ít tin đồn nhảm. Dù sao chuyện Thái hậu gả cho từ trước tới nay chưa từng có


Trong Kinh Thành từ đầu đường đến cuối ngõ đều bàn tán chuyện này, dân chúng ai cũng hiếu kỳ


Phi tần lần lượt tới Kim Thanh cung chúc mừng, mặc kệ trong lòng có nghĩ thế nào thì trên mặt vẫn là bộ dạng nhã nhặn, lễ vật đều là đồ quý giá. Dung thái phi thậm chí dâng lên Bạch Ngọc Kỳ Lân do hồi xưa tiên đế đã ban tặng cho người có công, ngụ ý là Thái hậu sớm sinh Lân nhi


Sính lễ của Cảnh Vương mang tới nhiều vô số, chiếm đầy cả đình viện suýt nữa không có chỗ để, nhưng thứ đặc biệt và kỳ lạ nhất đều được mang tới


Jennie không bận tâm sính lễ đặt trong đình viện, trước mặt bày ra hai chồng tấu chương cao cỡ nửa người. Một là khen ngợi chúc tụng, một là buộc tội, số lượng chẳng phân biệt bên nào nhiều hơn bên nào. Đại thần trong triều chia thành gai phái, người ủng hộ là những trọng thần nguyên lão, còn phe đối lập là Thủ phụ Kim đại học sĩ. Jennie ngồi giữa đống tấu chương, nửa ngày chưa nói câu nào


" Nương nương nên dùng bữa thôi " hongju mang đồ ăn lên, đến bên cạnh Jennie nhẹ giọng nói


Jennie không ngẩng đầu, chỉ nói đặt ở đó đi


Điểm tam sáng không ăn, giờ đã là buổi trưa, không ăn làm sao có sức khỏe được. Hongju múc một chén canh mang tới trước mặt Jennie, khuyên nhủ:
" Nương nương,  hiện giờ trong ngoài cung đều đã loạn thành như vậy, nếu người để bản thân ngã quỵ thì lấy ai chủ trì? "


Jennie giật giẫy mi, rốt cuộc cũng chịu cầm muỗng khuấy khuấy, uống một hơi, hỏi: " Có tin tức gì của Hoàng thượng không? "


" Soojin vừa trờ về, cửa cung bị đóng nàng không ra được,  nhưng nàng mua chuộc được một tên thị vệ, hắn nói hiện giờ Hoàng thượng vẩn còn trong Cảnh Vương phủ, hôm qua thì có làm ầm ĩ một chút nhưng hôm nay lại không có động tĩnh gì, sáng sớm còn cùng Vương gia dùng bữa "


" Phụ thân ta đâu, vẫn không vào cung được? "


" Lão gia cùng các đại nhân khác sáng sớm đã chờ ở cửa Triêu Huy điện, mà vương gia nói, phải chờ tới khi hành lễ mối có thể thỉnh lão gia tiến cung "


Jennie thở dài, buông chén canh xuống, cầm tấu chương của phụ thân. Những hàng chữ sắc bén, mỗi một câu đều giống như dao bén chém trước mặt Jennie, cảm thấy vô cùng đau đớn. Nàng trong mắt phụ thân chính là một nữ nhân không biết tuân thủ gia phong, không biết xấu hổ. Nàng không khỏi nhớ đến mẫu thân đã mất, nếu người còn sống chắc sẽ hiểu cho nàng giống như Thái hoàng thái hậu hiểu cho nàng


" Cô cô! "


Phía sau vang lên thanh âm trong trẻo, quay đầu lại nhìn thấy Chaeyoung cùng Lisa dắt tay nhau đến


Trên tay Chaeyoung cầm một hộp gấm, ngượng ngùng đi tới trước mặt Jennie mở ra: " Ngày mai là ngày vui của cô cô, Chaeyoung không biết nên tặng gì cho cô cô, nên thêu một chiếc khăn tay, mông cô cô không chê "


Jennie mỉm cười đưa ray lấy chiếc khăn lụa ra. Một chiếc khăn thêu bách hoa đồ, trên còn thêu bốn chữ trăm nam hòa hợp. Trong lòng cảm thấy tình cảm ấm áp, Chaeyoung là người nhà của nàng có thể nào mà không xúc động. Jennie cất khăn thêu đi, sau đó cẳm tay Chaeyoung nói: " Tâm ý của con cô cô nhận lấy, cô cô rất thích "


Chaeyoung lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, tươi cười


Lisa cũng cầm một cái hộp gấm đứng kế bên, cô đưa cho Jennie nói: " Nương nương, đây là chút tâm ý của nô tì, chúc người cùng Vương gia bạch đầu giai lão, vĩnh kết đồng tâm "


Jennie mở ra, là một chiếc kết đồng tâm, tuy đơn giản nhưng so với lễ vật khác thì nàng cảm thấy ấm lòng khi nhận nó, Jennie tươi cười hướng Lisa nói cảm ơn


Trong phòng không có người ngoài, Chaeyoung ngồi xuống bên cạnh Jennie, gối đầu lên đùi nàng, ngẩng đầu lên nói với Jennie: " Cô cô, con có thể hỏi người một vấn đề được không? "


" Con cứ hỏi " Jennie vuốt tóc nàng


" Gả cho Vương gia, người có vui không?"


Jennie sửng sốt, hai ngày nay nàng nghĩ nhiều nhất chính là chuyện đã đến nước này rồi nên làm cái gì bây giờ, chứ không có tự hỏi mình, gả cho Jisoo nàng có muốn không? Có vui không? Nghĩ đến sẽ cùng Jisoo bái đường thành thân, mặt nàng có chút nóng lên, nhất thời đã quên thân phận Thái hậu, đã quên nàng từng là người xuất giá, còn có hài tử. Lúc này Jennie như một cô nương xuất giá bình thường, thẹn thùng vui sướng hợp cùng một chỗ, và bắt đầu có chút chờ mong


Chaeyoung nhìn hai má đỏ ửng của Jennie thì đã hiểu, nắm tay Jennie nói:
" Cô cô, hy vọng người hạnh phúc "


Lisa nhìn Chaeyoung, hình dung đến ngày hai nàng được danh chính ngôn thuận sống với nhau


_______





Jisoo dù bận rộn nhưng vẫn ung dung khoanh tay nhìn Du Lẫm đang giận lẫy, nói: " Hoàng thúc biết trong lòng con không phục, nhưng biết làm sao đây? Nếu hoàng thúc không làm như vậy thì sao có thể cưới mẫu hậu con được? "


Du Lẫm quay sang chỗ khác, không thèm trả lời


Jisoo phát hiện sườn mặt của hắn cùng Jennie rất giống nhau, ngay cả nét mặt cũng giống lúc Jennie giận dỗi cũng y như vậy: " Được rồi, đừng trách hoàng thúc lớn hiếp nhỏ, ta cho con một cơ hội, ngoại trừ việc hủy thành thân cùng mẫu hậu con thì chuyện gì ta cũng hứa với con, điều kiện là con phải thật vui, ngày mai nhiệt tình nói với mẫu hậu một câu, con nguyện ý mẫu hậu sống cùng hoàng thúc "


" TRẪM KHÔNG CẦN! mẫu hậu của trẫm ai cũng không được giành " Du Lẫm hét to


Jisoo bật cười, đi qua nâng khuôn mặt hắn nói: " Hoàng thúc không có giành mẫu hậu với ngươi, mẫu hậu gả cho hoàng thúc thì sau này vẫn như vậy, vẫn thương ngươi mà "


Đối với chuyện nam nữ thành thân Du Lẫm vẫn chưa hiểu rõ, chỉ biết là khi mẫu hậu cùng hoàng thúc ở chung một chỗ thì sẽ bỏ mặc hắn ít quan tâm hắn hơn, lúc trước hắn chưa làm hoàng đế, mẫu hậu luôn bên cạnh hắn, cả ngày chơi với hắn, hắn muốn gì cũng đáp ứng: " Người nói láo, hiện tại mẫu hậu không cần Lẫm nhi "


" Mẫu hậu không phải không cần con, mà là không có thời gian bên cạnh con, con vẫn còn nhỏ, chuyện quốc gia đại sự đều do mẫu hậu giúp con, con không chịu thông cảm cho mẫu hậu con trách cứ nàng, không sợ làm nàng đau lòng hay sao? "


Du Lẫm suy nghĩ trong chốc lát, bán tính bán nghi hỏi: " Thật không? "


" Con là Hoàng thượng, hẳn là rõ năng lực của con, tự con suy nghĩ đi "


Du Lẫm ngẫm nghĩ tự hỏi bản thân


Jisoo cũng không muốn quấy rầy hắn, bắt chéo chân, ngồi cắn hạt dưa uống nước trà, đối phó với tiểu tử này tốn không ít tâm tư


" Không đúng! Mẫu hậu là Hoàng thái hậu, cùng phụ hoàng mới là một đôi, như thế nào lại gả cho người? " Ji sư phó có nói với hắn, nếu mẫu hậu gả cho hoàng thúc thì sẽ bị người trong thiên hạ nhạo bán


Jisoo muốn phát điên, hắn còn nhỏ thì biết cái gì, nhìn Du Lẫm hết lớn: " Phụ hoàng con đã chết, chẳng lẽ con muốn hẫu hậu cô độc cả đời? "


Du Lẫm bị la, sửng sốt một chỗ, dạ thưa vài lần rồi im lặng không nói gì


Thấy trời đã tối, Jisoo còn nhiều chuyện cần giải quyết, không ngồi nói chuyện vô nghĩa với hắn nữ nên nói thẳng: " Lẫm nhi, hoàng thúc thương con, tôn trọng con nên mới thương lượng với con, thật ra ta không cần tới sự đồng ý của con, con đồng ý thì tốt, không cũng vậy giọi, hoàng thúc cưới mẫu hậu con là chuyện đã định rồi " dừng lại một lát rồi nói tiếp: " Con cảm thấy làm Hoàng thượng là giỏi nhất, là người lớn nhất thiên hạ đúng không? Hoàng thúc nói cho con biết, con lầm rồi, mười phần sai lầm, con tin hay không, chỉ cần hoàng thúc nói một câu ngày mai Đại Sở liền đổi chủ, đến lúc đó, đừng nói là con muốn nói điều kiện với hoàng thúc, chỉ sợ là tính mạng còn khó bảo toàn, nhớ cho kỷ một câu, kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, con tự suy nghĩ lại đi, cũng là nghĩ cho mẫu hậu con, hoàng thúc và con giống nhau, đều thương mẫu hậu, hy vọng nàng sẽ được vui vẻ, con nghĩ lại đi "


Jisoo nói xong liền đi ngay, để lại Du Lẫm phải vượt qua hàng trăm suy nghĩ


Hiện tại Cảnh Vương phủ vô cùng bận rộn, Jisoo vừa ngồi xuống liền có hạ nhân báo cáo, nói trong cung đưa tới hai rương đồ, Jisoo phân phó người đem vào


" Vương gia, đây kà đồ vật Thái hoàng thái hậu cho người làm mang tới đây cho ngài "


Trong lòng Jisoo cảm động, cho người mang vào phòng, sau đó mọi người lui ra. Mở thùng ra, chỉ thấy một xiêm y của nữ nhân, rương còn lại là trang sức, lập tức hiểu ra, đây là y phục thành thân mẫu hậu mang cho y


._________




♪~(´ε` )






Đây là hai truyện mình sẽ ra sau khi hoàn thành truyện này. Tui nhá hàng trước cho mn hóng chơi