Người Ta Yêu Là Nữ Nhân

Chương 99






Jennie hôn ngốc cực kỳ, chỉ dán tại trên môi Jisoo không nhúc nhích. Dù nàng hạ quyết tâm nhưng là lần đầu chủ động, ít nhiều có chút khẩn trương. Đành phải hồi tưởng Jisoo ngày thường đối nàng như thế nào


Jisoo không hài lòng Jennie như thế, bất quá hiểu được Jennie ý tứ trong lòng giống như hủ mật. Các nàng còn ở trong nước, tán tỉnh thì có thể chứ làm việc thì không tiện. Jisoo thấy trong Liên Trì có chút ấm áp, lập tức ôm Jennie lên bờ, lau khô cả hai người rồi đem Jennie ôm đến chỗ ấm nhất, đặt lên trên tháp, cả người nằm lên, ngón tay vuốt ve đôi môi đỏ như cánh hoa hồng của Jennie, mềm giọng nói:


" Jen nhi thật là, ngay cả hôn cũng không biết, hay để ta dạy nàng "


Jennie lúng túng. Chưa ăn thịt theo đã thấy theo chạy rồi, nàng chỉ là nhất thời không biết làm sao thôi mà Jisoo như thế ngược lại giúp nàng giải vây, vừa lúc có thể mượn cơ hội học tốt một lần... Không phản bác y, vờ giận Hừ một tiếng


Jisoo thấy mặt nàng quẫn bách, tâm như mào cào ngứa, thầm nghĩ mau đem nàng ăn sạch. Ngón tay chạm vào má bánh bao của nàng, nói:


" Jen nhi, nàng có biết ta thích nàng nhất ở đâu không? "


" Ở đâu? "


" Chính là đôi má mũm mĩm này, nhìn hoài không chán "


" Nong cạn như vậy, càng ngày ta càng già và xấu nó xệ đi thì ngươi không thích ta nữa hả? " Jennie không hài lòng đáp án của y


" Không! Cho dù là bà lão biến dạng, ta vẫn sẽ thích nàng "


Jennie tuy vẫn không tin, bất quá nghe Jisoo nói như thế thì trong lòng cao hứng, nhưng vẫn nói: " Chỉ sợ ngươi là khẩu thị tâm phi "


Jisoo hôn má nàng một cái


" Ta thừa nhận lúc trước thích nàng vì nàng xinh đẹp, về sao thì lại không phải.Khuôn mặt này chỉ duy nhất thuộc về nàng, vô luận nàng cao hứng hay tức giận thì ta đều rất thích. Một cái nhíu mày, một cái chớp mắt của nàng làm cho ta nhớ mãi không quên. Dù hiện tại ta có thể ôm nàng, giữ lấy nàng mỗi ngày nhưng vẫn cảm thấy không đủ, đời này cảm thấy không đủ " [ sâu răng quá má ơi 😵 ]


Jennie trong lòng đã nhuyễn thành một mảnh, không người nào có thể chống cự lời ngon tiếng ngọt. Huống chi xuất phát từ miệng của người mình yêu, quá Jennie mới đúng là nữ nhân khẩu thị tâm phi, oán trách nói: " Miệng lau mật, nói chuyện ngọt như vậy, hay làm sai chuyện gì nên bây giờ dỗ ta? "


" Ta nói thật đó! Đáng tiếc trong lòng nàng, ta vĩnh viễn không được xếp thứ nhất "


" Ngươi để ý sao? "


" Đương nhiên để ý, bất quá quên đi, ta không phải dành tình nhân với một đứa bé "


" Ngươi biết là tốt rồi " Jennie nhẹ nhàng điểm chóp mũi của y một cái, sao đó dùng thanh âm nhỏ đến mức không thể nghe thấy: " Thân phận hai ngươi không giống nhau, căn bản không thể so sánh "


" Jen nhi! Ý của nàng là trong lòng nàng vẫn có ta? " Jisoo kinh hỉ nói


Jennie liếc y một cái, vấn đề rõ ràng như thế căn bản không cần trả lời. Nếu trong lòng không có y thì làm sao có thể tùy ý y muốn làm gì thì làm, không để ý ánh mắt thế tục lấy thân phận Thái hậu gả cho y


Jisoo bị nàng phong tình vạn chủng liếc mắt một cái làm xương cốt đều mềm ra, hơi thở bắt đầu dồn dập, thâm tình chân thành nhìn nàng, dục vọng mang đầy trong mắt


Jennie dù hai má ửng đỏ nhưng không có lảng tránh mắt Jisoo, giống như có vài phần cỗ vũ. Jisoo ác thủ lẳng lặng tìm chỗ mẫn cảm của nàng, làm cho nàng không thể không đầu hàng


Đương nhiên Jisoo có biện pháp làm cho Jennie xấu hổ, dán tại tai Jennie, hôn vành tai nàng, sau đó đúng thời cơ nói với Jennie: " Jen nhi, ngươi ướt! "


Jennie muốn bóp chết Jisoo nhưng cơ thể không nghe lệnh nàng, cố tình hùa theo Jisoo còn muốn nhiều hơn. Sau khi cùng Jisoo một chỗ, Jennie không còn là nữ nhân thanh tâm quả dục - con tim luôn trong sáng - không ham không muốn - vô cần vô cầu và tịch liêu nữa


Jisoo đối cơ thể Jennie so với chính mình còn quen thuộc hơn, Jisoo biết rõ chỗ nào nàng mẫn cảm nhất, biết làm sao mà Jennie cầu xin tha và càng biết làm cho Jennie thoải mái


Thân thể Jennie sớm đã tiếp nhận Jisoo rồi, chỉ một sự kiện thấy không được tự nhiên, chính là Jisoo vì lấy lòng nàng mà luôn ủy khuất chính mình. Như hiện tại, đang lúc Jisoo chôn ở giữa hai chân nàng.....hình ảnh như vậy làm cho nàng không dám nhìn thẳng, chỉ có thể dùng hai tay che mắt lại. Nhưng như thế cảm quan càng thêm mãnh liệt, làm nàng cảm giác được đầu lưỡi Jisoo mềm mại tiến vào nàng. Hít một hơi thật mạnh, dù cố gắng ức chế, nhưng vẫn nhịn không được rên ra tiếng, còn không tự chủ được cuộn mình co gối đón y hùa theo y.....


Jisoo cảm giác được nhiều nhiệt lưu trào ra, lưu luyến không muốn rời chỗ đó, ôm lấy thân thể Jennie run rẩy không thôi, kéo tay nàng đang che mắt, khóe mắt mỉm cười hỏi nàng: " Đã tới chưa? "


Jennie còn đang trong rung động từ từ khôi phục lại, hô hấp hỗn loạn, bị Jisoo biết rõ còn cười nhạo, cảm thấy vừa thẹn vừa giận, không muốn để ý y


" Mà người ta còn không có đủ " Jisoo chu môi nói


Jennie không nghe y nói cái gì, đang muốn hỏi, đột nhiên cảm giác được trong cơ thể có dị vật, khỏi nói cũng biết rồi, bất quá nàng không phải như Jisoo luyện võ nên không chịu nổi. Dùng thanh âm như muỗi kêu nói: " Ngươi nhẹ một chút ~ "


Jisoo dù là người thương hoa tiếc ngọc nhưng ở chuyện này thì hạ thủ không lưu tình


Jennie đã không còn biết cái gì nữa, ngay cả khí lực mở miệng cầu xin tha cũng không có, chỉ mặc cho Jisoo không biết mệt mà tung hành.....


Lại một lần nữa đưa Jennie lên đỉnh, Jisoo thấy mỹ mãn thu tay lại, ôm Jennie thật chặt xụi lơ ở trong lòng y, hôn lên trán nàng, giả mù xa mưa hỏi:


" Nàng có sao không? "


Jennie chân nhũn ra, không thể nhúc nhích, thì thử hỏi có sao hay không. Jennie cảm thấy không nên phóng túng Jisoo như thế, nếu thêm mấy lần vậy nữa nàng chỉ sợ hồng nhan bạc mệnh. Có đôi khi hoài nghi Jisoo có phải hay không dùng phương thức này trả thù nàng để lấy lại những gì mà Jisoo bỏ ra nhiều năm trước


" Ai kêu nàng mê người như vậy, làm cho người ta muốn ngừng mà không được "


Jennie cuối cùng có lại được một chút khí lực, tức giận nói: " Đổi ngươi thử xem? " nói xong trong lòng vừa động, dâng lên một kiểu dục vọng khác. Nàng đột nhiên muốn Jisoo nằm dưới thì sẽ như thế nào. Cơ mà nàng hiện tại nửa phần khí lực đều không có. Trước làm Jisoo lơ mới được, bằng không Jisoo sẽ ép nàng


" Ta muốn uống nước "


" Ta đi lấy cho nàng " Jiisoo lăn mình đứng dậy


Ở đây có trà nên Jisoo không cần mặc y phục mà trực tiếp đi ra. Jennie vẫn nhìn hướng cửa, đến khi Jisoo bưng trà trở lại nhìn được Jisoo từ trên xuống dưới, kể cá nơi thần bí của Jisoo. Jennie chỉ nhìn lướt qua liền đỏ mặt cúi đầu, tìm đập mạnh


Jisoo chưa ý thức được nguy hiểm, nâng Jennie dậy uống nước. Jennie vừa lúc tựa vào ngực y, mắt khẽ nâng, liền nhìn thấy một mảnh tú lệ phong cảnh kia. Đồi núi ngạo nghễ đứng thẳng gọi nàng, Jennie nhẹ nhàng nuốt nước bọt, đưa tay chạm vào


Jennie đột nhiên hành động, suýt nữa làm cho Jisoo làm rơi chén trà. Trên mặt ửng đỏ, y một chút không ngại Jennie muốn mình, hoặc phải là khẩn cấp mới đúng. Y rất muốn trở thành nữ nhân của Jennie ngay


Jisoo thay đổi như thành người khác. Vẻ mặt xấu hổ, bộ dáng tùy người trà đạp


Jennie đã khôi phục, nên tùy ý đi theo tiếng gọi con tim. Hôn cổ Jisoo, rồi từ từ lên phía trước, hôn lên môi y. Jennie lần đầu tiên phát hiện môi Jisoo mềm mại, cảm thụ hoàn toàn bất động


Chỉ có hôn môi mà Jisoo không kiềm chế được, y không biết nếu tiếp tục đi xuống, y còn có thể chịu nổi hay không


_______


Hongju vẫn canh giữ ở ngoài Liên Trì và mấy cung nữ. Cảnh Vương đi vào hơi lâu, đến giờ hai người vẫn chưa ra, không cần nghĩ cũng biết các nàng làm cái gì ở trong. Hai ba cung nữ tuổi còn nhỏ không chịu nổi nên bắt đầu khe khẽ nói nhỏ. Hongju ho một tiếng, lập tức im lặng, hongju vừa muốn răn dạy vài câu thì thấy một tiểu cung nữ nghiêng ngã lảo đảo chạy tới. Đến gần, đúng là tiểu cung nữ cổ quái ban ngày đụng ở Ngự Hoa Viên, Thụy Tuyết


" Ngươi tới làm gì? " Liên Trì là nơi Thái hậu tắm rửa, không phải ai cũng có thể tùy ý vào


Thụy Tuyết quỳ xuống trước mặt hongju, than thở khóc lóc: " Hongju cô cô, nô tì đến tự thú "


" Tự thú?  Ngươi phạm phải tội gì mà phải tự thú? Mà ngươi là cung nữ, phạm lỗi phải đi tìm nữ quan chứ không phải đến tìm Thái hậu, không suy nghĩ một chút thân phận của mình "


" Nếu nô tì đi thì đó là con đường chết, nô tì biết Thái hậu thiện lương cho nên mới van cầu người giúp, vả lại ban ngày Thái hậu đã gặp qua nô tì, có thể chứng minh nô tì chưa từng xuất cung, càng không thể ám hại Tân Thái Uyển. Nô tì oan uổng, cầu Thái hậu làm chủ trì công đạo cho nô tì " vài câu cuối cùng cố tình hô to lên muốn cho Jennie bên trong nghe được


" Nô tì lớn mật, đây là nơi nào mà ngươi cò thể lớn tiếng quấy rầy Thái hậu, trước cho ngươi ba mươi đại bản " nghe Thụy Tuyết nhắc tới Tần Thái Uyển, đề cập đến chủ tử, hongju không thể tự chủ trương đuổi Thụy Tuyết, chỉ nói: " Chờ đi "


Thụy Tuyết vội vàng cảm tạ hongju, sau đó ở một bên chờ Jennie ra