Người Tìm Xác

Chương 435




GSau khi Lý Tú Anh thấy cẳng chân mình bị đá va gãy, muốn nhờ đồng nghiệp Ngọc Lan đỡ cô chạy tiếp, nhưng giơ tay kéo mới phát hiện vừa rồi chạy vội vàng nên cả hai đã bị tách ra!

Lý Tú Anh bắt đầu hoảng sợ, bên cạnh không có ai giúp cô được, trên đầu còn có đá to đá nhỏ liên tục rơi xuống. Cuối cùng cô2chỉ có thể mặc cho số phận quỳ rạp trên mặt đất, không dám di chuyển lung tung.

Thời gian phảng phất như qua một thế kỷ, mặt đất đang gầm gào mới coi như khôi phục một chút yên ả. Lúc này Lý Tú Anh nghe thấy chung quanh có người kêu gọi, có người kêu rên, còn có người khóc thút thít… Cô cố gắng bò dậy khỏi mặt đất,5muốn nhìn xem xung quanh đã biến thành thế nào.

Vừa nhìn mới phát hiện, phong cảnh tươi đẹp của Ngân Hán Câu giờ đã bị tàn phá, Tiểu Long Đàm nước xanh như ngọc đã bị đá trên núi trút xuống vùi lấp, thành một bãi đá vụn.

Đột nhiên, Lý Tú Anh thấy một chiếc giày cách chỗ mình không xa, cô cố gắng bò qua nhìn, phát hiện lại là6chân của một người, giày trên chân quen như thế, không phải Ngọc Lan thì ai?

“Ngọc Lan! Ngọc Lan!” Lý Tú Anh gọi tên cô ta, nhưng người phía dưới lại không có tí phản ứng nào cả. Cô thử lật cục đá đè trên người Ngọc Lan ra, nhưng mới đẩy vài cái thì cô phát hiện thân trên của Ngọc Lan đã bị một tảng đá lớn trên núi5rơi xuống đè bẹp rồi.

Nỗi hoảng sợ quá lớn làm Lý Tú Anh ngồi ở đó cả buổi cũng không động đậy được, đến khi cô nghe thấy có người kêu: “Những người may mắn còn sống tập trung lại đây! Mọi người nhìn xem người bên cạnh mình có ai bị thương hay không, cùng giúp nhau đỡ sang đây tập trung!”

Lúc này Lý Tú Anh đã đau đến mức3đổ đầy mồ hôi lạnh, thật sự không có sức đi đến chỗ có âm thanh truyền đến. Cũng may phía sau cô có hai công nhân vừa rồi ăn cơm của cô nhận ra, vì thế bọn họ khiêng Lý Tú Anh đến chỗ truyền ra âm thanh để tập hợp.

Đến nơi thì thấy vừa rồi đoàn du khách đông vậy mà giờ chỉ còn lại mười mấy người, người mới cao giọng nói chuyện, chắc là vị chủ nhiệm Lưu của khu du lịch, bởi vì hôm nay ở đây có thi công, ông ấy tới đây xem tình hình, không ngờ lại xảy ra tai nạn nghiêm trọng đại này…

Chờ tất cả mọi người lục tục đến hết, chủ nhiệm Lưu kiểm kê số lượng, có chưa đến hai mươi người, trong đó có mấy người bị thương nhẹ, một người thương nặng, số người gặp nạn càng không thể đếm được.

Lý Tú Anh chính là người bị thương nặng kia, bởi vì bây giờ trong những người ở đây không ai có kiến thức y học, họ nhìn vết thương trên chân Lý Tú Anh cũng không biết nên làm gì, trừ việc cầm máu đơn giản ra cũng không có cách cứu chữa khác.

Chủ nhiệm Lưu liên tiếp gọi điện thoại cho công ty, nhưng lại không có cuộc nào nối máy được, xem ra điện thoại của công ty không phải bị động đất làm hỏng, mà là cột phát sóng ở gần đây bị chấn động nên hỏng rồi! Tóm lại không làm cách nào liên hệ được với người bên dưới để lên cứu viện.

Đáng sợ nhất chính là, tuy rằng động đất qua, nhưng sau đó dư chấn vẫn không ngừng, thỉnh thoảng lại có đá tảng từ bên trên lăn xuống dưới, vô vùng nguy hiểm! Tuy nhiên đường đi xuống dưới cũng đã sớm bị đất đá chắn lại, muốn xuống núi cũng không phải chuyện dễ dàng.

Bởi vì trong lúc nhất thời không thể liên hệ được với nhân viên cứu viện bên dưới, cho nên tất cả mọi người đều không biết nên ở lại tại chỗ chờ cứu viện? Hay là mọi người mạo hiểm cùng nhau đi xuống đây? Chân của Lý Tú Anh lúc này càng đau đớn hơn, tuy đã có người cầm máu đơn giản cho cô, nhưng máu vẫn chậm rãi chảy ra nhiễm đỏ đất dưới chân…

Những người khác thấy để Lý Tú Anh nằm trên mặt đất như vậy không phải cách, cũng không biết ai tìm đâu ra một cái chăn bông in hoa lót dưới người cô, hy vọng như vậy có thể giảm bớt một chút đau đớn.

Nhưng dường như tác dụng không lớn, Lý Tú Anh vẫn cảm thấy chân trái của mình đau thấu tim… Lúc này, chủ nhiệm Lưu vẫn luôn gọi điện thoại không ngừng nghỉ, cuối cùng cũng liên hệ được với phía dưới, kết quả nhận được câu trả lời làm mọi người nghe xong đều tuyệt vọng.

Hoá ra tình huống phía dưới càng nghiêm trọng hơn so với trên này, có thể nói là nhà lật phòng sụp, chết và bị thương vô số kể. Hơn nữa tình huống bây giờ là, đường đi lên hoàn toàn bị bít kín, trong khoảng thời gian ngắn nhân viên cứu viện không thể lên được, nhanh nhất cũng phải chờ đến buổi tối mới có máy bay trực thăng đi lên cứu người.

Trong điện thoại còn nói bọn họ sau khi trời tối đốt lên mấy đống lửa trại, bày ra thành hình chữ thập hoặc là tam giác, như vậy có thể tiện cho máy bay trực thăng ở trên không tìm được họ. Vì thế chủ nhiệm Lưu bèn bảo mọi người thu gom những thứ có thể đốt được chung quanh, để chốc nữa trời tối đốt lửa trại dùng đến.

Lý Tú Anh lúc này được sắp xếp ở trong một túp lều giản dị dựng tạm, cô nhìn chăn bông ấm máu dưới người mình, lòng đầy lo lắng, cô hy vọng máy bay trực thăng cứu viện có thể lên nhanh, như vậy có thể sẽ giữ chân của mình lại được.

Lúc này chủ nhiệm Lưu còn đưa cho cô một ít đồ ăn, nói đây là của mấy du khách mang theo trên người, vì xét vết thương của cô nghiêm trọng nên lấy ra cho cô ăn trước.

Lúc ấy Lý Tú Anh còn tràn đầy cảm kích, rốt cuộc ở tình huống con đường phía trước chưa biết rõ này, có thể nhường đồ ăn cho người bệnh ăn, cũng đã là hành động rất tốt đẹp rồi.

Đêm đó Lý Tú Anh vì lo máy bay có thể đến bất cứ lúc nào, nên căn bản không dám ngủ, hơn nữa bản thân cô mất máu quá nhiều, cũng sợ mình một khi ngủ sẽ không tỉnh được. Đáng tiếc đến khi mấy đống lửa trại cháy tàn rồi, họ vẫn không chờ được máy bay trực thăng lên cứu viện…

Buổi sáng hôm sau chưa đến 6 giờ, gần đó đã xảy ra vài cơn dư chấn rất nhỏ, đá phía trên rơi xuống làm mọi người đang nửa mơ nửa tỉnh bị doạ tỉnh lại, cả đám đều nhìn nhau kinh hoàng, xem ra trong khoảng thời gian ngắn họ sẽ không đợi được máy bay trực thăng lên cứu viện!

Gần hai mươi người sống sót còn lại dần dần bắt đầu lo âu, không phải đã nói buổi tối sẽ tới ư? Sao mà trời đã sáng còn chưa nhìn thấy bóng dáng máy bay đâu? Nếu tiếp tục chờ nữa, lỡ như trong lúc đó lại có một trận động đất quy mô lớn thì làm sao đây? Chẳng lẽ để cho chúng ta ở đây chờ chết sao?

Căng thẳng, lo âu, bất an đủ loại cảm xúc lan tràn trong lòng họ, mỗi người đều hận sao không thể mọc cánh bay ra ngoài!

Cuối cùng, vẫn là chủ nhiệm Lưu ra quyết định, nhân lúc tình hình ở đây còn chưa trở nên quá xấu, mọi người cần nghĩ cách rời khỏi đây… Nhưng hiện giờ có một vấn đề lớn bày ra trước mặt mọi người, đó chính là Lý Tú Anh bị thương nặng phải làm sao?

Vết thương ở chân trái của cô quá nặng, căn bản không có khả năng tự đi xuống núi, nhưng trong những người may mắn còn sống, phần lớn đều là du khách tới đây chơi, không có mấy người trẻ tuổi, vóc dáng Lý Tú Anh lớn, người lại nặng, mấy du khách vừa tìm được đường sống trong chỗ chết kia sao có thể sẵn lòng thay phiên nhau khiêng cô xuống núi?

Tuy rằng lúc ấy chủ nhiệm Lưu làm một ít động viên tư tưởng cho mọi người, để mọi người không vứt bỏ tinh thần chủ nghĩa nhân đạo, cùng nhau thay phiên khiêng Lý Tú Anh xuống núi, nhưng trong những người này, vẫn có số ít người chỉ ra rõ ràng, bản thân có thể đi xuống núi đã không dễ dàng, lại còn mang theo một người bị thương nặng như vậy, đó căn bản là chuyện không thể.