Người Tình Bí Mật Của Hoắc Tổng

Chương 49: Chênh lệch khiếu thẩm mỹ quá lớn




Kinh tế khó khăn, admin bán thêm máy cạo râu Yandou chính hãng , bạn nào yêu thích website nhớ đặt mua giúp admin, hàng siêu bền siêu rẻ chỉ 79K/1SP (Miễn phí giao hàng Free Extra), tặng bố, chồng, ny thì quá tốt. Thanks cả nhà. Xem ngay
**********



Cập nhật chương mới nhất tại Truyện88.net

Sau cái đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này cô sẽ không có được tình yêu



Tô Quỳnh Thy bị đau trong một khoảng thời gian dài, ý thức của cô dần trở nên mơ hồ, cô không biết rốt cuộc mình đang làm gì vào lúc này. Ngay cả cơn đau ban đầu cũng đã thuyên giảm rất nhiều, cô chỉ có thể mơ hồ nghe thấy bên cạnh giống như có người đang nói chuyện, họ tranh cãi rất ồn ào.

Sau cái đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này cô sẽ không có được tình yêu

Dường như Tô Quỳnh Thy có thể rơi vào trạng thái hôn mê bất cứ lúc nào, bác sĩ thở dài, ông ấy biết cô gái này muốn được sinh thường nhưng bây giờ xem ra là không thể. Ông ấy yêu cầu y tá thông báo cho những người bên ngoài ký vào đơn đồng ý mổ và bắt đầu chuẩn bị cho ca sinh mổ.

Lê Quốc Nam và Tô Kiến Định đang đợi bên ngoài, quần áo xộc xệch, râu ria xồm xoàm. Hai người đã không thể để ý hơn được nữa, đèn đỏ trong phòng mổ vẫn bật sáng, bầu trời bên ngoài chậm rãi chuyển từ đen kịt sang trắng xóa.

Sau cái đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này cô sẽ không có được tình yêu

Đã vài giờ trôi qua không có động tĩnh gì, trước kia Lê Quốc Nam đã từng quen với việc thực hiện các thao tác bên trong nên cảm thấy thời gian trôi qua rất nhanh. Đây là lần đầu tiên anh ta nếm thử cảm giác một giây mà như một năm.

Hai người trông coi ở bên ngoài phòng mổ cả nửa đêm, ngồi cũng không dám ngồi. Họ đi tới đi lui khiến người nhìn vào cũng thấy choáng váng, lúc này trong đầu của cả hai đều chỉ toàn dáng vẻ khổ sở của Tô Quỳnh Thy trong phòng sinh.

Sau cái đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này cô sẽ không có được tình yêu

Dường như dưới mông có gai, dù thế nào cũng không ngồi xuống được, Tô Kiến Định cau mày đứng cạnh cửa, cảm giác còn hồi hộp hơn cả khi anh ấy vào phòng mổ.

Lê Quốc Nam thở dài, anh ta kéo Tô Kiến Định sang một bên, cố gắng không làm phiền các nhân viên bệnh viện. "Bây giờ anh đi vào có ích gì đi nữa, em Thy sẽ chỉ lo lắng hơn khi nhìn thấy anh. Vì vậy anh hãy thành thật chờ ở đây và tin tưởng vào bác sĩ!" Lê

Sau cái đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này cô sẽ không có được tình yêu

Quốc Nam gắng gượng bình tĩnh và nhìn chằm chằm vào cửa phòng mổ với vẻ mặt vững vàng. Tô Kiến Định mím chặt môi mỏng rồi dựa nhẹ vào tường, rốt cuộc anh ấy cũng bình tĩnh hơn một chút. Anh ấy không thể liều lĩnh xông vào như vậy, bây giờ đi vào chỉ khiến Quỳnh Thy thêm căng thẳng mà thôi.

Có anh ấy ở đấy, cô có thể sẽ mất tập trung. Anh ấy vẫn luôn vô cùng tin vào lời nói sinh được đứa bé không khác gì thoát chết trong gang tấc.

Sau cái đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này cô sẽ không có được tình yêu

Anh ấy chịu đựng cho đến khi trời vừa hửng sáng, có một y tá từ bên trong đi ra đưa tờ giấy đồng ý ký vào ca mổ. Rốt cuộc Tô Kiến Định không thể nhịn được nữa, hốc mắt của anh ấy đỏ hoe, liều lĩnh muốn vào tìm Tô Quỳnh Thy khiến Lê Quốc Nam suýt chút nữa không giữ chặt được. "Tô Kiến Định!" Lê Quốc Nam hét lên: "Anh bình tĩnh đi, ký tên trước đã!"

Tô Kiến Định run rẩy cầm lấy tờ giấy đồng ý cho ca phẫu thuật: "Lê Quốc Nam, nếu em ấy xảy ra chuyện, anh không chắc mình sẽ làm ra cái gì." "Em cũng vậy." Lê Quốc Nam cắn răng. Cập nhật chương mới nhất tại Truyện88.net

Sau cái đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này cô sẽ không có được tình yêu

Lê Quốc Nam dẫn Tô Kiến Định đi mặc bộ đồ phẫu thuật chuyên dụng của bác sĩ, sát trùng toàn thân rồi bước vào phòng phẫu thuật.

Tô Quỳnh Thy chỉ biết ậm ừ trong đau đớn, giọng nói quá nhỏ khiến người khác không thể nghe thấy.

Sau cái đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này cô sẽ không có được tình yêu

Tô Kiến Định bước vào, nhìn thấy cảnh này mà nước mắt rơi lã chã.

Có lẽ cả đời của anh ấy chỉ khóc một lần như vậy. Khi Á Đông sụp đổ anh ấy không khóc, khi cả bố mẹ đều mất, mắt anh ấy chỉ đỏ hoe nhưng không rơi một giọt nước mắt nào. Nhưng khi anh ấy nhìn thấy đứa em gái được anh ấy nâng niu trong lòng bàn tay phải chịu đau đớn, giày vò bởi điều này, nước mắt thật sự không kìm được mà rơi xuống.

Sau cái đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này cô sẽ không có được tình yêu

Tô Kiến Định ngăn bác sĩ chuẩn bị xuống dao và nói: "Dù có chuyện gì xảy ra, bất kể giá nào, nhất định phải giữ an toàn cho em gái tôi."

Bác sĩ bị ánh mắt của Tô Kiến Định làm cho giật mình, con dao mổ suýt chút nữa không giữ được chắc chắn, lập tức loạng choạng đáp ứng.

Sau cái đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này cô sẽ không có được tình yêu

Sinh tự nhiên thì chậm, còn sinh mổ thì nhanh hơn.

Tô Kiến Định không đành lòng nhìn, anh ấy chỉ nắm tay Tô Quỳnh Thy, cẩn thận xoa dịu cảm xúc của cô.

Sau cái đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này cô sẽ không có được tình yêu

Sau khi tiêm thuốc mê, cô không còn cảm thấy đau nữa, tinh thần cũng từ từ phục hồi, trông cô tốt hơn rất nhiều so với vẻ mặt tái nhợt và vô thức vừa rồi nhưng cô vẫn còn hơi yếu ớt.

Tô Quỳnh Thy biết rằng mình đã làm Tô Kiến Định sợ hãi, cô hé miệng cười nịnh nọt anh ấy. Khi lúm đồng tiền xuất hiện trên gương mặt của cô đã làm cho tâm trạng của Tô Kiến Định dịu đi rất nhiều.

Sau cái đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này cô sẽ không có được tình yêu

Đôi mắt đen láy không chút cảm xúc, anh ấy chạm vào mái tóc mềm mại của cô, âm thầm an ủi.

Một lúc lâu sau, đột nhiên các bác sĩ và y tá kêu lên. Cuối cùng, vị bác sĩ chuyên chăm sóc em bé đã bể ra một vật nhỏ có dính một ít máu trên người được quấn trong một tấm vải dệt. Đứa bé đỏ hỏn và nhăn nheo khiến Tô Kiến Định phải nhíu mày nhìn.

Sau cái đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này cô sẽ không có được tình yêu

Bác sĩ vui mừng giúp Tô Quỳnh Thy khâu lại vết mổ và báo tin vui: "Chúc mừng các người, là một bé trai rất khỏe mạnh, tương lai cậu nhóc sẽ là một thanh niên đẹp trai." "Cuối cùng cũng sinh được rồi, anh ơi, em sẽ không bao giờ sinh nữa." Tô Quỳnh Thy kiên trì chờ đợi tin tức đến giờ cuối cùng cũng không nhịn được nữa, cô ngửa đầu ngủ thiếp đi.

Tâm trạng của hai người canh giữ bên trong phòng bệnh chợt cảm thấy nhẹ nhõm, cũng có thể xem như là sinh ra an toàn. Lúc trước bọn họ không cảm thấy gì, bây giờ sau khi thả lỏng, cảm giác khó chịu từ trong cơ thể lan tràn ra, hai người hận không thể ngủ thiếp đi ngay lập tức. Cập nhật chương mới nhất tại Truy ện88.net

Sau cái đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này cô sẽ không có được tình yêu

Đứa bé và Tô Quỳnh Thy đã có chuyên gia chăm sóc. Đến lúc này, hai người đều không còn việc gì cần lo lắng nữa, đẩy Tô Quỳnh Thy ra khỏi phòng mổ, bên ngoài trời đã sáng, đúng là thời gian đẹp nhất trong ngày.

Hai người canh giữ bên giường Tô Quỳnh Thy, đứa bé đã sớm bị vứt ra sau đầu.

Sau cái đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này cô sẽ không có được tình yêu

Kí ức cuối cùng khi chìm vào giấc ngủ chính là ánh đèn chiếu sáng trên bàn mổ, khi Tô Quỳnh Thy mở mắt ra lần nữa thì cả căn phòng đều tối tăm.

Tô Kiến Định ngủ ở giường nhỏ quen thuộc cách đó không xa, cơ thể cao lớn của Lê Quốc Nam thì co rụt lại trên sô pha, nhìn cách ngủ vừa quái dị lại vừa khổ thân.

Sau cái đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này cô sẽ không có được tình yêu

Cô vốn không muốn đánh thức hai người họ nhưng cô chỉ hơi lật người lại, một cử động nhỏ nhất đã khiến cả hai người bật dậy. "Quỳnh Thy, thế nào rồi? Bây giờ em còn đau không? Trên người có khó chịu gì không? Có khát nước không? Có muốn uống nước không ?" Tô Kiến Định ngồi ở mép giường, nhẹ nhàng đỡ Tô Quỳnh Thy ngồi dậy trên giường.

Thực ra cô vẫn còn đau nhưng Tô Quỳnh Thy cười lắc đầu: "Đâu có quý báu như vậy. Năm đó, khi mẹ sinh ra hai chúng ta có lẽ còn đau hơn. Em đã đỡ hơn nhiều rồi. Đúng rồi, em bé đâu?" Lúc này hai người mới sực nhớ tới, hình như vừa mới liếc mắt nhìn trong phòng mổ, đến bây giờ vẫn chưa nhìn lại. Tô Kiến Định vén chăn bông cho Tô

Sau cái đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này cô sẽ không có được tình yêu

Quỳnh Thy rồi nói: "Em bé rất khỏe mạnh, bác sĩ nói là cơ thể khỏe mạnh cường tráng. Anh đã nhìn thấy rồi, rất giống em, tương lai nhất định phải là một thiếu niên đẹp trai." "Thật sao?" Tô Quỳnh Thy cũng xốc lại tinh thần. Khi đứa bé được sinh ra, cô đã kiệt sức, trước khi chìm vào cơn buồn ngủ, cô chỉ nhớ rằng bác sĩ nói đó là một cậu bé, thậm chí cô còn chưa nhìn thấy đứa bé trông như thế nào. Tô Quỳnh Thy muốn đứng dậy thì cô lại bị Tô Kiến Định nhanh chóng giữ chặt: "Muốn làm gì thì nói với anh, không cần em tự mình làm." Tô Quỳnh Thy gật đầu qua loa, cô sốt ruột nói: "Em muốn nhìn thấy em bé." "Được rồi." Ngay khi Tô Quỳnh Thy hỏi về đứa bé, Lê Quốc Nam đã bắt gặp ánh mắt của Tô Kiến Định, anh ta lặng lẽ đi ra ngoài tìm đứa bé. Vì đã sớm sắp xếp nên lúc này anh ta biết rõ ràng đứa bé đang ở đâu.

Đứa bé nằm ở cách đó không xa, anh ta chưa có thời gian quan sát thêm, đã đẩy chiếc giường trẻ em đi tới.

Sau cái đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này cô sẽ không có được tình yêu

Thấy vậy, Tô Kiến Định vội vàng chạy tới giúp đỡ, cẩn thận đặt đứa bé vào trong vòng tay của Tô Quỳnh Thy rồi mới bắt đầu xem xét cẩn thận. Bởi vì Tô Kiến Định nói rằng đứa bé rất khỏe mạnh, còn rất giống cô nên Tô Quỳnh Thy đã rất kỳ vọng vào đứa bé nhưng hóa ra lại là một con khỉ nhỏ hơi đỏ và nhăn nheo. Tô Quỳnh Thy ngạc nhiên chớp mắt rồi kinh hãi nhìn Tô Kiến Định.

Cập nhật chương mới nhất tại Truyện88.net