Người Tình Bí Mật Của Hoắc Tổng

Chương 502: Chạy trốn




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Kinh tế khó khăn, admin bán thêm máy cạo râu Yandou chính hãng , bạn nào yêu thích website nhớ đặt mua giúp admin, hàng siêu bền siêu rẻ chỉ 79K/1SP (Miễn phí giao hàng Free Extra), tặng bố, chồng, ny thì quá tốt. Thanks cả nhà. Xem ngay
**********



Tô Kiến Định quay đầu liếc nhìn qua Hoắc Hải Phong, đứng dậy vô thức đi ra ngoài hai bước, đột nhiên dừng lại khi thấy Hoắc Hải Phong không nhúc nhích.

Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.


“Ra ngoài xem sao?” Anh ta siết chặt nắm tay đặt ở bên sườn, xị mặt, trông anh ta lúc này càng thêm hung tàn.

"Mười phút nữa thì ra ngoài, Trần Bắc sẽ giải quyết những người nằm ngoài phạm vi. Chúng ta ra ngoài cũng vô ích.” Hoắc Hải Phong từ lâu đã quen với những việc như thế này, tác phong thành thục ngồi xuống ghế, hai tay khoanh trước ngực và thỉnh thoảng lại nhìn ra bên ngoài.

Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.


Tô Kiến Định cũng không phải người thiếu kiên nhẫn. Anh ta hít một hơi thật sâu, nặng nề ngồi xuống bên cạnh Hoắc Hải Phong, cố gắng tỏ ra vẻ mặt bình tĩnh. Đọc truyện hay trên truyen88.vip

Thời gian mười phút trôi qua rất nhanh, Tô Kiến Định vẫn đang cau mày xem giờ, Trần Bắc đã bước vào với mái tóc rối bù: “Chủ tịch, tình hình đã được kiểm soát, nhưng lần này có rất nhiều người tới đây, tạm thời chưa đuổi đi được."

Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.


“Không vội, dẫn tôi đi xem trước, đã tìm được thủ lĩnh là ai chưa?” Hoắc Hải Phong vừa đi vừa nhìn đồng hồ, đã hơn mười hai giờ năm mươi phút, thời gian cũng hòm hòm rồi. Chờ khi xử lý xong đám người này, anh phải lập tức quay về xem sao.”

Một bên khác, trong ngôi nhà cổ của gia tộc Otto, Tô Minh Tú và Tô Quỳnh Thy, một người đang ôm một đứa trẻ điên cuồng chạy về phía trước.

Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.


Khi vệ sĩ dẫn theo một nhóm người đột nhiên đi vào, Tô Quỳnh Thy và Tô Minh Tú đang xúm lại cùng nhau bàn bạc xem ngày mai đi chơi ở đâu. Hai người họ cũng đã lâu lắm rồi không đi chơi với nhau, nguyên nhân chủ yếu thực ra là do Tô Quỳnh Thy nghe được chuyện xảy ra ở cửa sáng nay, liền ôm Hướng Minh và Tỉnh Hòa chạy qua, vốn định an ủi cô ấy.

Không ngờ lại xảy ra chuyện như vậy, quản gia Sơn đang dẫn vệ sĩ đến chống cự, có người đi tìm Hoắc Hải Phong và anh cả. Lúc này, Thu Hằng dẫn theo hai người, đứng cách họ ra sức chống cự. Cũng không chắc chắn có thể chạy thoát ra được hay không? Những người này do ai phải đến, bây giờ họ cũng không còn tâm trí để nghĩ đến. Tô Quỳnh Thy chỉ cảm thấy toàn thân đau nhức, mặc dù đang bế Hướng Minh trên tay, và cậu bé cũng có thể leo xuống chạy vài bước, nhưng do đã lâu không vận động, chỉ cần chạy quãng đường này thôi cũng đủ khiến cô mệt nhoài.

Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.


Tô Quỳnh Thy càng chạy, tiếng động phía sau càng nhỏ dần, cuối cùng lảo đảo chạy về phía trước hai bước, cả người nằm im trên mặt đất không nhúc nhích, Tô Hướng Minh đỏ mặt tía tai cũng không kéo được người đang ngã lăn trên mặt đất, chỉ biết vội vàng kéo Tô Quỳnh Thy đang không còn chút sức lực nào trốn vào bụi cỏ cách đó không xa, hai người nằm bò trên mặt đất, trời tối om nên cũng rất khó bị phát hiện.

Tô Minh Tú không biết đã chạy đi đâu. Cả hai lúc đó vì đánh lạc hướng đối phương nên đã tách nhau ra, không biết hiện giờ ra sao. Cả hai ngã quỵ xuống đất, chân Tô Quỳnh Thy khẽ run lên, không quan tâm đến sự an nguy của bản thân, mà trong đầu lại đang lo cho người khác.

Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.


“Mẹ, mợ Minh Tú và Tinh Hòa không biết đang ở đâu, chúng ta có nên đi tìm xem sao không?” Nằm bò bên cạnh Tô Quỳnh Thy, hai mắt Tô Hướng Minh nhìn chằm chằm về phía xa xăm, tim đập thình thịch, như sắp nhảy ra ngoài lồng ngực, cả người khẽ run lên.

Tay Tô Quỳnh Thy run rẩy, ôm Hướng Minh vào lòng, thở nhịp nhàng cố gắng giữ giọng thật bé, ghé vào tai cậu bé và nói: "Mợ Minh Tú của con rất lợi hại, Tinh Hòa cũng nhanh nhẹn hơn con rất nhiều. Họ chắc chắn an toàn hơn chúng ta”

Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.


Suy cho cùng, Tô Minh Tú là nữ diễn viên đã trải qua một con đường diễn xuất nghiệt ngã, hơn nữa, Tinh Hòa cũng lanh lợi hơn Hướng Minh rất nhiều, cộng thêm việc lượng người đuổi theo cô đông hơn, cô còn có thể chạy thoát, Tô Minh Tú chắc chắn cũng không sao, Tô Quỳnh Thy không lo lắng về điều đó.

“Vậy thì sau khi an toàn rồi, chúng ta sẽ đi tìm mợ và Tinh Hòa.” Tô Hướng Minh vặn người bò trên mặt đất, cổ gắng không rời khỏi thân thể tê dại của mẹ mình, dùng đôi mắt to nhìn chằm chằm ra bên ngoài, hy vọng nếu có kẻ địch xuất hiện sẽ phát hiện ra ngay.

Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.


Thời gian dần dần trôi qua, Tô Hướng Minh rúc vào vòng tay của Tô Quỳnh Thy, đôi mắt vốn đang mở to đã từ từ nhắm lại, một lúc sau, cả người Tôi Hướng Minh khẽ run lên, ánh mắt hiện lên vẻ kinh hoàng, cậu bé bừng tỉnh. Đọc truyện hay trên truyen88.vip

Còn Tô Quỳnh Thy vừa mệt vừa hoảng sợ, nơ ron thần kinh trong đầu căng ra, lúc này toàn thân thả lỏng nằm trong bụi cỏ, nên đất tuy cứng nhưng cũng không ngăn được giấc ngủ ngon lành của cô, hai mẹ con nhìn có vẻ rất vô tư.

Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.


Hai người đã nằm trong đám cỏ được một lúc rồi, Hướng Minh nhìn bên ngoài vẫn còn sáng, suy nghĩ một chút rồi khẽ lay Tô Quỳnh Thy tỉnh dậy, ghé vào tại cô thì thầm: “Mẹ ơi, bây giờ mẹ khỏe rồi, chúng ta có thể chạy xa hơn một chút.”

Tuy rằng nơi này có vẻ an toàn, nhưng lại quá gần nhà, chỉ cần có người ra ngoài kiểm tra, nhất định sẽ bị phát hiện.

Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.


Mặc dù Tô Quỳnh Thy đang rất mệt mỏi và không muốn cử động một chút nào, nhưng cô vẫn cố gắng đỡ Hướng Minh đứng dậy, nhẹ nhàng xoa đầu cậu bé, rồi cả hai khập khiễng đi về phía khu rừng đằng xa, và quyết định ở lại đó một đêm dù sao cũng phải đợi cho trời sáng.

Ở một nơi khác, Tô Minh Tú không gặp may như mẹ con họ, dù thể lực rất tốt nhưng cô ấy không thể kham nổi năm người đuổi theo sau, mặc dù bốn người trong số họ đã bị Thu Hằng ngăn lại. Nhưng một người còn lại cũng đã đủ để bắt cô ấy lại, chưa kể cô ấy còn đang bế một đứa trẻ trên tay, mặc dù Tinh Hòa rất ngoan, không kêu một câu từ đầu đến cuối.

Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.


Trời tối đen như mực, sau khi chạy ra khỏi biệt thự, cô ấy cũng không biết đi đâu về đâu. Cô ấy chân thấp chân cao chạy về phía trước, thậm chí không quan tâm đến việc đã tuột mất một chiếc giày. Người phía sau suýt chút nữa tóm được áo cô ấy.

Nhưng cô ấy đã linh hoạt né được, thời gian dần dần trôi qua, thể lực của Tô Minh Tú cũng dần dần cạn kiệt, Tinh Hòa cứ như đã biết điều gì đó, trong suốt quá trình chạy nó rất ngoan ngoãn nghe lời, đừng nói là khóc, thậm chí còn

Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.