Người Tình Của Hotboy

Chương 193: Nghe thấy tiếng tuyết rơi (2)




Trong tiếng bom rơi đạn nổ tẩy não của Nọa Nọa và Đậu Đậu, Tô Niên Niên đã đạt đến cảnh giáo cao nhất của cái gọi là chiến lược tấn công nam thần, mọi thứ xáo trộn trong đầu, sáng ngày hôm sau tỉnh dậy trong đầu vẫn còn phảng phất tiếng cười ranh ma trong nhóm chát của Nọa Nọa và Đậu Đậu.

Cả nhà ngồi quanh bàn ăn sáng, Tô Niên Niên uống còn chưa hết một cốc sữa, Trần Doãn Hoa nhận được cuộc điện thoại, vội vàng lái xe đi. Chưa đến hai phút sau, Sở Tố Tâm cũng nhận được cuộc điện thoại, Tô Niên Niên nghe thấy giọng nói trợ lý công ty của mẹ, Sở Tố Tâm nét mặt sững sờ, dặn dò trợ lý hai câu, cũng đứng dậy lấy chìa khóa xe rời đi.

Không biết tại sao, Tô Niên Niên nhìn bóng dáng mẹ rời đi, trong lòng cô dấy lên dự cảm không lành.

Trần Nguyên đã biết xảy ra chuyện gì, Tô Niên Niên không để ý tin tức cổ phiếu và thương nghiệp lắm, cho nên không biết hình thức thương nghiệp gần đây của Dụ Thành.

Doanh nghiệp Cố Thị với bách hóa baidu dẫn đầu, bắt đầu chấn chỉnh các công ty con, khởi động việc mua lại, đả kích các công ty khác của Dụ Thành.

Đối với Cố Thị mà nói, đây là mở rộng lãnh thổ thương nghiệp của mình, không gì ngăn được.

Nhưng đối với những doanh nghiệp bị Cố Thị thâu tóm, xương máu của bao nhiêu người một đời thậm chí mấy đời bỗng chốc đổ xuống sông xuống biển.

Cậu lấy điện thoại ra xem, quả nhiên, tin tức đứng đầu hôm nay đều nói về Cố Thị, cổ phiếu của Cố Thị bắt đầu lên cao.

Trần Nguyên cau mày, Tô Niên Niên tò mò hỏi: “ Anh, anh xem cái gì thế?”

Trần Nguyên tỉnh bơ cất điện thoại đi, miễn cưỡng cười, “ Không có gì, vừa nhìn thấy dòng tin tức mới, mau ăn đi, lát nữa còn phải đến trường nữa.”

“ Ồ.........” Tô Niên Niên ngoan ngoãn ăn cơm, rồi đi theo sau Trần Nguyên ra cửa.

Bên ngoài mây đen mù mịt, bầu trời âm u, dự báo cơn mưa rào sắp ập đến.

Đúng lúc Cố Tử Thần cũng vừa đi ra cửa, gật đầu chào hỏi Trần Nguyên, sau đó nhìn về phía Tô Niên Niên.

Tô Niên Niên chỉ cần nghĩ lại chuyện tối qua là cảm thấy cực kỳ xấu hổ, đưa tay che mặt cố gắng hạ thấp sự tồn tại của mình nhất, chỉ sợ bị Cố Tử Thần nhìn mình, cô thúc giục Trần Nguyên, “ Anh, chúng ta mau đi, sẽ bị muộn đấy.”

“ Đợi chút, anh có chuyện muốn nói với A Thần, hôm nay chúng ta đi xe của cậu ấy.” Nói xong Trần Nguyên không do dự kéo Tô Niên Niên đi sang nhà bên cạnh.

Oh my god! Trời ơi! Tô Niên Niên giật giật tay áo cậu, “ Đừng mà, anh, chúng ta tự đi, hoặc là bắt xe đi cũng được, ôi........”

Chiếc Porsche của Cố Tử Thần ở trong vườn, Trần Nguyên nhét Tô Niên Niên vào ghế sau --- --- ghế phụ không phải là vị trí an toàn nhất, cậu sợ Tô Niên Niên xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Cậu đóng cửa lâị, nhìn thẳng Cố Tử Thần.

Hai người chiều cao tương đương, khuôn mặt sáng sủa, giống như một bức tranh đẹp vậy.

Trần Nguyên chỉ hỏi một câu: “ Vẫn là anh em chứ?”

Cố Tử Thần cũng hỏi như thế: “ Vẫn là anh em chứ?”

Hai người nhìn nhau đối đầu một lúc, cùng cười lên, nắm tay lại đấm vào nhau.

Đương nhiên là thế rồi.

Doanh nghiệp Cố Thị và hai doanh nghiệp Trần, Tô sớm muộn cũng phải đối diện với trận chiến thương nghiệp, Trần Nguyên không hy vọng vì chuyện doanh nghiệp gia tộc mà ảnh hưởng đến tình bạn của hai người, Cố Tử Thần đương nhiên cũng thế.

Đương nhiên, tất cả điều này, bọn họ không mong Tô Niên Niên biết, dù cho biết cũng chỉ thêm đau đầu, không thể giải quyết vấn đề được.

Tô Niên Niên bị khóa trong xe, không nghe thấy cuộc nói chuyện giữa hai người.

Chẳng dễ gì mới đợi được Cố Tử Thần hai người đó lên xe, cô vừa nhìn Cố Tử Thần, lập tức ngoan ngoãn như em bé, không dám nói gì.

Xấu hổ, thật sự quá xấu hổ.

Cô càng cúi đầu càng thấp hơn, không khác gì con đà điểu cúi đầu.

Cố Tử Thần nhìn qua gương chiếu hậu trong xe quan sát nhất cử nhất động của cô, lông mày khẽ nhíu lại.