Ngươi Tính Manh Chết Ta Sao?

Chương 23: Viễn dương phương Nam 3




Edit by: Rùa Rabu

Sóng biển vỗ về bãi cát, đã nửa ngày hoặc có lẽ hơn một ngày trôi qua.

Gió thổi trên mặt biển thật nhẹ nhàng. So với gió đông, các loài động vật đều thích gió đầu hạ hơn. Otis tất nhiên sẽ không có cảm giác như vậy. Nếu có thể lựa chọn, nó hẳn là sẽ chọn mùa đông vĩnh viễn không bao giờ qua.

Trong trí nhớ của nó, mỗi lần gió bắt đầu thổi nhẹ nhàng như vậy liền mang theo ý nghĩa khả năng săn được con mồi ngày càng khó.

Nhưng dù sao thì đối với nó tới nói vẫn còn khá thuần thục.

Otis liếm liếm móng vuốt, một cái chân trước khác đặt lên trên người nhóc gấu bắc cực. Cậu nhóc đang vùi mặt vào lồng lựng nó ngủ ngon lành.

Đây là điểm kỳ lạ nhất ở nhóc gấu, thế mà lại thích ấm áp, mặc kệ đông hay hè.

Rất kỳ lạ.

Nhiệt độ hiện tại đối với Otis mà nói là có chút nóng, đặc biệt là vùng ngực bụng, cứ như đang ôm một cái lò sưởi nhỏ.

Chỉ là Otis tựa hồ không để ý đến nguồn nhiệt này, vẫn cứ ôm nhóc gấu đang ngủ say, hưởng thụ thời gian nghỉ ngơi sau một hành trình dài.

Tầm khoảng nửa tiếng sau, Kiều Thất Tịch lần thứ hai tỉnh lại. Cậu mở to đôi mắt còn nhập nhèm, ngáp một cái thật lớn, sau đó bò dậy lười biếng duỗi eo.

Cậu đá đá chân sau, cảm giác cơ bắp nhức mỏi đã hồi phục, bộ lông trên người cũng xõa tung, mềm mại.

Kiều Thất Tịch cảm thấy hình như bộ lông trắng như tuyết của mình có một chút mùi vị của mặt trời.

Để xác định điều này là đúng, Kiều Thất Tịch vô cùng có tinh thần khoa học mà đến bên Otis cọ một trận, đưa mặt vùi vào lớp lông dày của nó ngửi một cái. Quả nhiên ngửi được mùi của nắng.

Còn có thêm mùi vị độc đáo của Otis. Trong lòng Kiều Thất Tịch, loại mùi vị này tượng trưng cho cảm giác an toàn, thoải mái và ỷ lại. Đối với cậu mà nói rất dễ ngửi.

Otis cũng đứng lên duỗi duỗi người. Bọn họ phải nhanh chóng rời đi nơi này, bởi vì nếu kéo dài thời gian không ăn cơm sẽ ảnh hưởng đến hành trình di cư phương Nam, đặc biệt là khi mang theo nhóc gấu con.

Thấy Otis cất bước đi hướng bờ biển, Kiều Thất Tịch lập tức đội lên bé Vàng của mình, đồng thời có chút tiếc nuối bộ lông mới phơi khô xong của mình lại bị dính ướt.

Nhóc gấu bắc cực còn buồn ngủ vừa xuống biển liền lên tinh thần đuổi theo bóng lưng Otis sát sao.

Vì muốn rút ngắn khoảng cách giữa các đảo nhỏ, bọn họ sẽ bơi qua một ít bãi đá ngầm mọc đầy rong biển, từ trên không nhìn xuống cũng rất đáng sợ.

Từng sợi từng sợi rong biển tạo thành bóng đen, các sinh vật biển rất dễ gặp nguy hiểm khi bị chúng nó cuốn lấy, vì vậy vô cùng cẩn thận.

Otis đương nhiên sẽ không để rong biển quấn lên nhóc gấu. Nó sẽ lấy thân hình khổng lồ của mình để mở đường hoặc là bơi vòng qua những khu vực tương đối nguy hiểm, chẳng sợ điều đó sẽ làm tăng khoảng cách.

Mọi người đều biết, trong biển sẽ có một ít mạch nước ngầm cùng lốc xoáy, nếu không cẩn thận tới gần những cái bẫy đó, đừng nói là gấu bắc cực, ngay cả cá voi đều có khả năng gặp phải nguy hiểm.

Nói chung, con đường của gấu bắc cực sẽ không gặp phải những khu vực nguy hiểm, đồng thời sẽ tránh đi nơi cá mập qua lại.

À đúng rồi, còn muốn chọn ngày tốt.

Nếu ngửi được có gió mạnh tiến đến, liền sẽ không dễ dàng xuống biển.

Nhưng dù sao thì mùa này trên biển Bắc Băng Dương tương đối gió êm sóng lặng. Vẫn có thể xem như là một cơ hội tốt để đi xa.

Cho nên nói trở thành một chú gấu bắc cực không dễ dàng, thành gấu còn mang theo con cái lại càng khó thêm khó.

Một hơi bơi mấy chục km Kiều Thất Tịch tỏ vẻ, trở thành một nhóc gấu con cũng không dễ dàng, quãng đường thứ hai đã vượt qua 50km, cậu đã bắt đầu đuối sức mà vẫn chưa thấy bờ.

Nhóc gấu bắc cực kiên trì bơi thêm một đoạn đường mới bất đắc dĩ phát ra âm thanh ngao ngao để gây chú ý với chú gấu bắc cực to lớn bơi ở phía trước.

Otis nãy giờ đều không quan tâm Kiều Thất Tịch nhưng khi nghe thấy tiếng kêu liền lập tức bơi trở về. Lại thấy nó lặn xuống phía dưới bụng Kiều Thất Tịch rồi nổi lên mặt nước nâng cậu lên.

Lợi dụng sức nổi của nước và một phần sức mạnh của Otis, Kiều Thất Tịch tiếp tục bơi về phía trước. So với ban nãy có chỗ khác nhau chính là cậu có thể lười biếng một chút, cách vài phút lại nghỉ ngơi một lát.

Như thế thì sẽ không quá cố sức.

So với hòn đảo nhỏ thứ nhất, hòn đảo thứ hai này quả thật khá xa, nhưng được cái trên đảo có thực vật sinh trưởng, bờ biển cũng có bãi đá ngầm. Xem ra là một hòn đảo khá lớn.

Nhìn thấy có bãi đá ngầm, Kiều Thất Tịch cao hứng vô cùng, từ xa đã suy nghĩ xem lát nữa nên ăn món gì. Tuy rằng không đủ no nhưng là để lót dạ cũng đã rất tốt rồi.

Trên đảo quả thật không có loại động vật có vú khổ lớn cho bọn họ săn bắt, chỉ có chim biển thường thấy có thể điền bụng, đó là nếu hai người không chê.

Nhưng mà chim biển bị gấu bắc cực xem là thứ đồ ăn thấp kém nhất. Otis không hẳn sẽ tự hạ mình đi bắt chim biển. Nó thà rằng để bụng đói bơi đến đích.

Xét thấy hiện tại nó không phải là một anh chàng độc thân tự do tự tại, cho dù trong lòng không tình nguyện nhưng sau khi lên đảo vẫn là bắt một con chim, ngậm lấy đưa cho nhóc gấu bắc cực đang moi hàu sống ở bên bờ biển.

Kiều Thất Tịch nhìn con chim này, chép chép miệng, ánh mắt nhìn nó tràn ngập hoài nghi. Cậu rất muốn nói với Otis, cái thứ đồ xấu xí này vẫn là một mình chú ăn đi..

Otis thông minh nhận ra ý tứ "không muốn ăn" của Kiều Thất Tịch, thế thì thả nó vậy, dù sao bản thân Otis cũng không muốn ăn.

Ăn chim biển cần phải nhổ lông, nếu không sẽ bị nghẹn.

Chim biển mặc dù mới nhìn thì có vẻ mập nhưng nhổ lông xong cũng chỉ còn dư lại một bộ xương, thật sự không có bao nhiêu lạng thịt.

Otis không thích ăn.

Thì ra chim biển vẫn chưa bị cắn chết, Kiều Thất Tịch không thể không bội phục kỹ năng của Otis. Otis trông có vẻ thô lỗ, ây, cũng có thể nói là can đảm thận trọng đi.

Nó không phải là không làm được những việc tỉ mỉ, chỉ là đôi khi lười không muốn làm mà thôi.

Mọi người không khỏi tò mò, là vị gấu mẹ nào có thể nuôi được một thằng con cá tính như vậy.

Là con một sao?

Kiều Thất Tịch căn cứ các loại dấu hiệu, phỏng đoán Otis hẳn là không phải con một, chí ít cũng có anh chị em lớn lên cùng nó.

Chỉ có như vậy, Otis mới biết được những yêu cầu khi chăm sóc nhóc con, bởi vì nó nhìn thấy được

Vậy thì anh chị em và mẹ của Otis còn sinh sống ở xung quanh nơi này không? Sau khi tách ra đã đi nơi nào rồi?

Kiều Thất Tịch bỗng nhiên cảm thấy tràn ngập tò mò về vấn đề này. Thật đáng tiếc là không thể đạt được đáp án chính xác.

Cũng giống như cậu cũng không thể nói cho Otis rằng mình đã từng là nghiên cứu sinh nhận được học bổng, giỏi lắm đó!