Ngươi Tốt Nhất

Chương 2




Editor: Tiểu Hy.

Beta: Seen Me.

Ngày hôm sau, kỳ nghỉ Quốc Khánh dài hạn kết thúc, từ sáng sớm Tôn Điềm Điềm đã quay trở lại trường học.

Nhóm bạn cùng phòng đều đã trở lại, ở trong ký túc xá giặt quần áo, đọc sách, xem phim điện ảnh.

Tôn Điềm Điềm xách theo vài túi đồ lớn, vừa vào cửa liền kêu, “Các chị em mau tới, có đồ ăn ngon!”

Trình Đóa vốn đang ở trên ban công giặt quần áo, vừa nghe thấy đồ ăn, lập tức vọt ra, giúp Tôn Điềm Điềm lấy đồ ra, “Wow, Điềm Điềm cậu thật tốt, mang cho chúng tớ nhiều đồ ăn như vậy!”

Tất cả mấy túi lớn đều là đồ ăn vặt, sữa chua, đồ uống, bánh quy, thịt heo, cánh gà, kẹo bông gòn, mì gói, khô bò… Muốn cái gì có cái đó.

Tôn Điềm Điềm một bên đặt đồ ăn xuống, một bên đi đến trước giường, gỡ cặp sách ra, nói: “Đều là mẹ tớ mua, kêu tớ đem đến trường cho mọi người cùng ăn.”

“Trời ơi, mẹ Tôn quả thực rất tốt! Nữ thần a!” Trình Đóa vẻ mặt kích động.

Tôn Điềm Điềm phụt cười, “Tớ sẽ chuyển đạt tâm ý của cậu đến mẹ tớ, bà ấy thích người khác khen bà nhất.”

“Đúng là rất cần thiết! Mẹ Tôn người đẹp thiện tâm, quả thực quá tuyệt vời!”

Tôn Điềm Điềm mặt đầy tươi cười, một bên lấy cặp sách, máy tính, di động, đồ sạc ra, một bên kể cho các nàng nghe chuyện phát sinh đêm qua.

Trình Đóa uống sữa chua, nghe Tôn Điềm Điềm nói bị giật túi, sợ tới mức giương to tròng mắt, “Trời ơi, sao lại đụng phải loại chuyện này!”

Tôn Điềm Điềm quay đầu lại, cầm lấy một túi kẹo bông gòn ở trên bàn, xé túi ra lấy một viên rồi nói: “Cũng không sao, chỉ là tớ tức chết, tên ăn trộm kia chạy trốn rất nhanh, tớ mang giày cao gót, đuổi theo không kịp.”

“Từ từ! Cậu còn đuổi theo?!” Trình Đóa vẻ mặt khiếp sợ, “Buổi tối, một cô gái như cậu đuổi theo bắt cướp, còn đuổi tới ngõ nhỏ, cậu không sợ nguy hiểm a?!”

“Đúng vậy Điềm Điềm, rất nguy hiểm.” Tạ Nghiên cũng là vẻ mặt khẩn trương.

Gì Miêu cũng nói: “Loại tình huống này tốt nhất là đừng đuổi theo, tiền bị mất cũng không sao, một cô gái như cậu, còn dám đuổi tới ngõ nhỏ. Nếu tên ăn trộm tự nhiên sinh ác ý thì làm sao bây giờ?”

Vấn đề này, ngày hôm qua chú cảnh sát cùng Tâm Du đều đã rất nghiêm túc mà giáo dục cô.

Tôn Điềm Điềm gật đầu như giã tỏi, “Lúc ấy tớ quá sốt ruột, thẻ chứng minh của tớ, thẻ ngân hàng, di động gì đó toàn bộ đều để bên trong. Quan trọng nhất chính là truyện tranh tớ cực cực khổ khổ vẽ hơn nửa năm cũng ở bên trong. Cho nên phản xạ có điều kiện liền chạy tới đuổi theo, căn bản không có nghĩ nhiều như vậy.”

Trình Đóa vẻ mặt nghiêm túc, “Về sau cũng không thể như vậy, nhớ tới mà còn thấy sợ.”

“Đúng đúng, bản thân an toàn là quan trọng nhất!”

“Này, không đúng, cái mà tớ muốn nói với các cậu chính là ngày hôm qua người đã giúp tớ bắt trộm kìa.”

“Tớ không biết tên cậu ấy là gì, nhưng tớ muốn nói với các cậu, cậu ấy thật sự siêu cấp siêu cấp siêu cấp soái!” Tôn Điềm Điềm liên tiếp nói vài cái siêu cấp để biểu đạt cảm xúc kích động của chính mình.

Mấy nữ sinh vẻ mặt tò mò, “Soái như vậy sao?”

Tôn Điềm Điềm dùng sức gật đầu, “Siêu cấp soái! Ngũ quan đặc biệt lập thể, đôi mắt đặc biệt thâm thúy, mũi lại cao thẳng, vóc dáng cũng rất cao, bóng dáng cũng siêu cấp soái!”

Tôn Điềm Điềm kích động, vì thế lại từ trong túi cầm một lọ sữa chua, định bình tĩnh lại một chút.

Tạ Nghiên hỏi: “Thật sự soái như vậy sao? Trường chúng ta không phải cũng có một giáo thảo[1] soái như vậy sao?”

[1] Giáo thảo: chỉ nam sinh đẹp trai nhất trong trường.

Tôn Điềm Điềm mờ mịt, “Giáo thảo? Giáo thảo của trường chúng ta là ai a?”

“Thẩm Niệm Thâm năm hai a! Vậy mà cậu cũng không biết nha!”

Tôn Điềm Điềm nghe xong thì bừng tỉnh.

Từ lúc khai giảng đến bây giờ, thời gian mới hơn một tháng, Tôn Điềm Điềm đã nghe rất nhiều người nhắc tới Thẩm Niệm Thâm trong truyền thuyết. Chỉ nghe nói rất tuấn tú, nhưng vẫn chưa thấy qua người thật.

Bất quá hiện tại trong lòng Tôn Điềm Điềm, ai cũng kém hơn cậu nam sinh đêm qua giúp cô bắt trộm kia, thật sự rất rất rất rất soái!

Lớn lên soái, thân thủ cũng soái, động tác khống chế tên ăn trộm kia không chỉ soái mà còn siêu cấp MAN.

“Nói đến Thẩm Niệm Thâm, nghe nói trước Quốc Khánh, Trương Mộng Dao khoa biểu diễn thổ lộ với Thẩm Niệm Thâm bị cự tuyệt.” Tạ Nghiên đột nhiên nhớ tới bát quái mà mình nghe được, thuận miệng nói ra.

“Không phải chứ? Trương Mộng Dao? Là hoa hậu giảng đường Trương Mộng Dao sao?” Trình Đóa có chút kinh ngạc.

Đã sớm nghe nói qua Thẩm Niệm Thâm cao lãnh, từ lúc nhập học, nữ sinh theo đuổi anh không phải mười người cũng có tám người, nhưng anh đối với nữ sinh đều rất lạnh nhạt, chưa từng thấy anh yêu đương cùng bất cứ nữ sinh nào. Lần này chính là Trương Mộng Dao a, hoa hậu giảng đường a, thật sự rất rất xinh đẹp.

Tạ Nghiên gật đầu, “Chính là hoa hậu giảng đường Trương Mộng Dao kia, nghe nói lúc ấy ở sân bóng rổ, nàng ôm một hộp chocolate thật lớn đi theo Thẩm Niệm Thâm thổ lộ, kết quả Thẩm Niệm Thâm không liếc nhìn nàng một cái, trực tiếp đi luôn.”

Tôn Điềm Điềm nghe, “Quá cao lãnh a?”

“Đúng vậy, có tiếng cao lãnh. Bất quá không có biện pháp, ai kêu người ta lớn lên soái, còn là học bá nữa.”

“Học bá?” Tôn Điềm Điềm không biết, có chút tò mò.

Trình Đóa: “Hình như là năm trước thủ khoa bên khoa học tự nhiên, điểm cao đến dọa người, nhiều trường tranh nhau muốn cướp người. Nghe nói sau đó hiệu trưởng trường chúng ta tự mình mang theo lễ vật đi đến nhà cậu ấy thăm hỏi, học phí hoàn toàn được miễn, còn được thêm học bổng.”

Tôn Điềm Điềm không khỏi líu lưỡi, người này thật sự… Lợi hại.

……

Ngày đầu tiên sau Quốc Khánh, Tôn Điềm Điềm cùng Trình Đóa có lớp học lúc hai giờ rưỡi.

Ký túc xá bốn nữ sinh, chỉ có Tôn Điềm Điềm cùng Trình Đóa là khoa mỹ thuật, cùng khoa cùng lớp cùng ký túc xá. Tạ Nghiên học quản lý tài vụ, Gì Miêu bên khoa chủ trì phát thanh.

Buổi chiều hai giờ rưỡi là môn lịch sử mỹ thuật trung ngoại, có tám lớp học trên lầu.

Giáo sư dạy môn lịch sử mỹ thuật trung ngoại là một người có tri thức đặc biệt uyên bác, ngày thường Tôn Điềm Điềm rất thích nghe ông giảng bài, nhưng mà hôm nay đầu óc đều là cậu nam sinh đêm qua, hoàn toàn không nghe được gì.

Ngồi ở cuối phòng, một tay chống đầu, cắn bút ngây ngốc.

Trình Đóa cười cô, nhỏ giọng hỏi: “Nghĩ cái gì vậy?”

Tôn Điềm Điềm trong mắt lộ ra tươi cười, “Nam thần.”

“Sợ, cậu đây là nhất kiến chung tình a.”

Tôn Điềm Điềm cong cong mắt, suy nghĩ một lát, bỗng nhiên nghiêm túc nói: “Tớ chưa từng có cảm giác như vậy.”

“Cảm giác gì?”

Tôn Điềm Điềm lại nghiêm túc suy nghĩ một lát, mới nói: “Cảm giác động tâm, đôi mắt cậu ấy, thực mê người.”

“Nhưng không phải cậu không biết đối phương có tên gì, học ở trường nào sao?”

Nhắc tới cái này, Tôn Điềm Điềm liền có chút uể oải, thở dài, “Đúng là không biết.”

Tôn Điềm Điềm ngây ngốc cả một tiết học, chuông tan học vang lên, cô liền kéo Trình Đóa cùng đi WC.

Trình Đóa cho cô một chủ ý, “Nếu không cậu vẽ bộ dạng của cậu ta ra, sau đó chúng ta phát lên Tieba, xem có thể tìm được hay không?”

Tôn Điềm Điềm ánh mắt sáng lên, “Nghe cũng không tồi.”

Trình Đóa vẻ mặt kiêu ngạo, “Đó là do tớ lợi hại!”

Tôn Điềm Điềm cười, “Nhìn cậu khoe khoang kìa.”

Tan học có nhiều người, phải xếp hàng vào WC.

Trình Đóa vào trước nên ra bên ngoài chờ Tôn Điềm Điềm.

Trong chốc lát, Tôn Điềm Điềm cũng đi ra, đến bồn rửa tay, hỏi Trình Đóa ở bên ngoài, “Macchiato, cậu rửa tay chưa?”

Trình Đóa: “Rửa sạch rồi a! Ngọt ngào vòng!”

Macchiato là danh xưng thân yêu mà Tôn Điềm Điềm đặt cho Trình Đóa, nàng không cam lòng yếu thế, tặng lại cho Tôn Điềm Điềm quà đáp lễ một cái biệt danh ‘ngọt ngào vòng’.

Tôn Điềm Điềm ‘phốc’ một tiếng, cười muốn động đất, tay đặt dưới vòi nước cảm ứng.

Một nam sinh từ WC nam bên cạnh đi ra, đứng bên cạnh Tôn Điềm Điềm mà rửa tay.

Tôn Điềm Điềm thoáng nhìn qua tay của nam sinh kia, vô ý thức ngẩng đầu nhìn một chút.

Nào biết vừa nhấc đầu thì lại nhìn thấy một khuôn mặt soái khí quen thuộc.

Tôn Điềm Điềm ánh mắt sáng lên, kích động thiếu chút nữa đã nhảy dựng lên, “Là cậu a! Thì ra chúng ta học chung một trường!”

Khuôn mặt cô sáng lạn tươi cười, Thẩm Niệm Thâm rũ mắt, lười nhác nhìn cô một cái, không nói một câu liền xoay người đi ra ngoài.

Tôn Điềm Điềm sững sờ, đôi mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm bóng dáng của anh.

Trình Đóa kích động chạy đến trước mặt Tôn Điềm Điềm, “Điềm Điềm, Điềm Điềm? Hoàn hồn, ngọt ngào vòng!”

Thầy Tôn Điềm Điềm nhìn chằm chằm người ta, Trình Đóa hô nửa ngày cũng không hoàn hồn liền tiến đến bên tai cô, hô to một tiếng ‘ngọt ngào vòng’.

Đê-xi-ben vô cùng lớn, Tôn Điềm Điềm bị dọa nhảy dựng lên, tức khắc phục hồi lại tinh thần. Chỉ vào Thẩm Niệm Thâm phía trước, kích động mà nắm lấy tay Trình Đóa, “Là cậu ấy! Chính là cậu ấy!”

Trình Đóa không hiểu, “Ai a?”

“Chính là người giúp tớ bắt cướp ngày hôm qua a! Trời ơi, cậu ấy cư nhiên lại học cùng trường với tớ!”

Trình Đóa nhìn theo hướng ngón tay Tôn Điềm Điềm chỉ, sửng sốt hai giây, đột nhiên ‘khụ’ một tiếng, thu hồi tầm mắt, thực nghiêm túc mà nhìn Tôn Điềm Điềm, “Điềm Điềm, cậu có biết đó là ai không?”

Tôn Điềm Điềm mờ mịt, “Không biết, cậu biết à?”

Trình Đóa gật gật đầu, “Đó chính là giáo thảo trong truyền thuyết của trường chúng ta, Thẩm Niệm Thâm.”

Tôn Điềm Điềm: “…”

Trở lại phòng học, Tôn Điềm Điềm ngồi ở vị trí đầu, kéo kéo Trình Đóa, vô cùng nghiêm túc hỏi: “Cậu nói anh ấy là Thẩm Niệm Thâm? Thật không vậy? Chắc chắn không?”

Trình Đóa gật đầu, “Sao giả được? Lần trước năm nhất cùng năm hai thi đấu bóng rổ hữu nghị, kêu cậu đi xem cậu còn không chịu đi, Thẩm Niệm Thâm lúc ấy đánh bóng rất tốt còn là đội trưởng đội bóng rổ.”

Tôn Điềm Điềm nghe xong, tựa như trong ánh mắt có ngôi sao, “Quá lợi hại, cao soái còn có tinh thần trọng nghĩa, thân thủ lại tốt, còn là học bá, thủ khoa bên khoa học tự nhiên, trời ơi, cư nhiên còn là đội trưởng đội bóng rổ?!”

Tôn Điềm Điềm tay chống cằm, đôi mắt nhìn trần nhà, nhếch miệng, cười ngớ ngẩn kiểu hoa si.

Trình Đóa tán đồng, nói: “Chính là rất lợi hại a, các phương diện quả thực hoàn mỹ, cho nên nữ sinh theo đuổi cậu ấy cũng rất nhiều.”

Tôn Điềm Điềm vừa nghe thấy, nháy mắt chấn động, khẩn trương hỏi: “Thật ư?! Có bao nhiêu người theo đuổi cậu ấy a?”

“Tớ không rõ lắm, bất quá hoa hậu giảng đường theo đuổi cậu ấy là khẳng định.”

“Trương Mộng Dao a?”

“Đúng vậy.”

Tôn Điềm Điềm méo miệng. Trương Mộng Dao kia cô đã từng gặp qua, lớn lên xác thật rất xinh đẹp.

Trình Đóa vỗ vỗ bả vai Tôn Điềm Điềm, lời nói thấm thía: “Điềm Điềm, không phải tớ tạt nước lạnh cậu a, Thẩm Niệm Thâm từ năm nhất đến hiện tại, nữ sinh theo đuổi cậu ấy trước nay không dứt, nhưng là không có một người nào thành công. Còn có Trương Mộng Dao, xinh đẹp a, không phải cũng bị cự tuyệt sao.”

Tôn Điềm Điềm hơi có chút kiêu ngạo mà nâng cằm, vẻ mặt tự tin tươi cười, nói: “Không chừng anh ấy lại thích tớ đấy.”

Tôn Điềm Điềm lớn lên cũng rất đẹp, da trắng khuôn mặt xinh xắn, làn da tinh tế có thể véo ra nước, đôi mắt tròn xoe, đen nhánh, xinh đẹp mang theo vài phần đáng yêu. Một kiểu xinh đẹp không giống với Trương Mộng Dao, Tôn Điềm Điềm là loại thanh thuần đáng yêu làm người nhìn cảm thấy thoải mái.

Có lẽ từ nhỏ đã được nuôi dưỡng về mặt tinh thần lẫn vật chất rất tốt nên Tôn Điềm Điềm vô luận làm bất cứ chuyện gì cũng đều tràn ngập tự tin. Cô rất thích cười, giống như trong cuộc sống không có chuyện gì cần phải phiền não, mỗi ngày đều thật sự vui vẻ.

Tuy rằng là tiểu thư nhà giàu nhưng trên người lại không có nửa điểm giống với tiểu thư nhà giàu được nuông chiều từ bé, tính cách tốt, tính tình tốt, mỗi ngày đều vui vui vẻ vẻ, giống một tia nắng mặt trời, làm người khác nhịn không được muốn tới gần.

Trình Đóa đặc biệt hâm mộ Tôn Điềm Điềm, cũng đặc biệt thích cô.

Một cô bé như ánh nắng tươi sáng, rất ít người có thể kháng cự nhỉ?