Người Trừ Tà

Chương 4: Lần thứ hai đến quán bar




Tiểu Hạ giật mình.

Cơn ác mộng lại tới tra tấn cô!

Cả người ướt đẫm mồ hôi, cô muốn nhấc cái chăn bông lên, ra khỏi giường lấy một cốc nước. Nhưng cô không dám rời giường, ít nhất hơi ấm nơi này khiến cô cảm thấy an toàn. Đồng hồ huỳnh quang trên bàn chỉ thời gian là 2: 40am. Ánh sáng mờ ảo đong đưa của kim đồng hồ cùng thanh âm tích tắc đều đều khiến người ta cảm giác có thứ gì đó đang đến gần.

Điều này làm cho Tiểu Hạ càng chôn sâu trên giường, cuối cùng toàn thân co rút lại, không nghe thấy gì ngoại trừ nhịp tim của chính mình.

Đáng lẽ cô không nên thấy rẻ mà thuê căn nhà nhỏ âm u này, cả ngày đều không có ánh sáng mặt trời chiếu tới. Trước đây không sao, nhưng gần đây sau khi tiếp nhận vụ án này, cô không thể ngủ yên. Có lẽ cô nên kết hôn hoặc tìm một người bạn trai sống cùng, dù gì có người bên cạnh sẽ không phải sợ hãi như bây giờ. Tuy chỉ là một cơn ác mộng nhưng cảm giác chân thật đó không phải thứ mà kẻ nhát gan như cô có thể chịu đựng được.

Hay là chọn Vạn Lý đại đi nhỉ? Nhưng bọn họ đã quá thân nhau, tưởng tượng cảnh cả hai chung giường cô cảm thấy rất xấu hổ. Không được, không được, phải đổi người khác. Còn.. Nguyễn Chiêm?

Cái tên Nguyễn Chiêm làm Tiểu Hạ sợ hãi còn hơn cơn ác mộng vừa nãy.

"Tại sao lại nghĩ về hắn ta? Mình mới gặp người này lại còn không có ấn tượng tốt nữa. Có phải vì mới gặp qua nên vô thức nhớ lại không? Nhất định là như vậy rồi! Nhưng hắn ta thực sự là nhà ngoại cảm sao? Vạn Lý sẽ không nói dối rồi, nhưng mình lại không nhận ra hắn ta có khả năng này. Trực giác của mình luôn chính xác và chắc chắn lần này cũng vậy. Nhưng nếu nó sai thì sao? Vậy hắn ta thực sự là nhà ngoại cảm và hắn ta có thể giúp mình!" Tiểu Hạ thầm nghĩ

Vậy tại sao Tiểu Hạ tìm đến hắn rồi nhưng không nói một lời? Bởi vì bản thân cô luôn như vậy, luôn bỏ cuộc giữa chừng khi gặp khó khăn.

Nếu cô nói chuyện với Nguyễn Chiêm một chút, biết đâu hắn ta thật sự có khả năng, có thể giúp được cô. Còn nếu không phải cô cũng đâu mất bất cứ thứ gì. Có một chút hy vọng để bám víu còn hơn không có thứ gì.

Cô thực sự không còn lựa chọn nào khác. Cô đã từng đi thắp hương lễ Phật, nhưng chắc Phật đang bận nên không thể quản việc của cô được. Cô phải nghĩ cách khác, nếu không trước khi vụ án kết thúc hoặc trước khi giám đốc quay lại đổi người thì cô sẽ bị thần kinh mất

Đắn đo một hồi Tiểu Hạ quyết định mai đi tìm Vạn Lý trước, xem bản thân có phải bị áp lực tâm lý không, nếu không phải thì sẽ đi tìm Nguyễn Chiêm sau. Tuy xác suất không cao nhưng dù gì thì còn nước còn tát.

Nhưng sáng hôm sau Tiểu Hạ không thể tìm được Vạn Lý. Điều này khiến cô nghĩ rằng anh đang tránh mặt cô, nhưng sau đó mới nhớ ra rằng vào thứ ba hàng tuần Vạn Lý phải làm giảng viên khách mời tham dự trao đổi phổ cập kiến thức mới trong chuyên ngành. Vì vậy, cô không còn lựa chọn nào khác ngoài việc xin nghỉ và một mình đi đến gặp Nguyễn Chiêm

Mới hai giờ chiều cô đã đến nơi, từ xa đã nhìn thấy Nguyễn Chiêm bận rộn mở cửa hàng, da của hắn có màu lúa mì khỏe mạnh, không hề nhợt nhạt ốm yếu như động vật ăn đêm.

"Bây giờ tôi có thể vào không?" Tiểu Hạ đứng cách Nguyễn Chiêm ba mét hỏi.

"Quán vừa mở vẫn chưa nhận khách.. Nhưng không sao." Nguyễn Chiêm làm động tác mời vào, hơi chút cau mày. Hắn nhận ra cô là người khách lạ tối hôm qua, đến nhưng lại không nói một lời nào rồi bỏ về, sao hôm nay cô ấy lại đến sớm như vậy? Hy vọng cô ta không đến quấy rầy hoặc gây rắc rối gì cho hắn.

Tiểu Hạ bước vào quán bar, quán hơi trống trải vì chưa có khách. Toàn bộ kính trong quán này đều là pha lê nghệ thuật nên ánh nắng buổi chiều không thể chiếu vào bên trong được, không gian quán tối đen mờ ảo, bức tường chính diện có một bức tranh bát quái làm từ ống thủy tinh trong suốt. Tối hôm qua có lẽ là do ánh đèn cô không nhìn thấy, nhưng bây giờ lại có thể nhìn rõ.

Nguyễn Chiêm rất lâu mới bước vào, chỉ có mình Tiểu Hạ trong quán nhưng lạ ở chỗ cô không có cảm giác khẩn trương sợ hãi trong không gian kín này, có lẽ phán đoán của cô ngày hôm qua quá cẩu thả, người đàn ông này có chút năng lực.

"Phục vụ của quán đâu?"

"Bọn họ là sinh viên vừa học vừa làm. Nếu tìm bọn họ, nhất định phải sau bốn giờ chiều."

"Không, tôi không tìm họ. Nhưng hình như nửa đêm chỗ anh mới đóng cửa. Liệu có ảnh hưởng đến việc học của họ không?" Tiểu Hạ đột nhiên dừng lại. "Rất xin lỗi, bệnh nghề nghiệp khiến tôi hỏi hơi nhiều, anh thông cảm." Thấy Nguyễn Chiêm đã đi đến quầy bar, cô cũng đến đó tìm một chỗ rồi ngồi xuống, "Tôi tên là Nhạc Tiểu Hạ, luật sư của công ty luật Phi Thiên."

Nguyễn Chiêm sửng sốt trong giây lát. "Tôi không gây ra lỗi lầm gì chứ?"

"Không có, không có, chuyện không phải vậy." Tiểu Hạ vội vàng lắc đầu, "Đó chỉ là nghề nghiệp của tôi. Tôi hôm nay ở đây không liên quan gì đến nghề của tôi cả. Tôi.. tôi.. tôi tìm anh, có một chút chuyện. Có làm phiền anh không?"

"Tất nhiên là không rồi. Nhưng cô muốn uống gì trước, Nhạc tiểu thư?"

"Lúc này người ta thường uống gì?"

"Bây giờ là hơi sớm để uống rượu, hầu hết mọi người sẽ uống cà phê."

"Tôi không thích cà phê cho lắm! Cho tôi nước có ga, vị cam, hoặc nước khoáng là được rồi."

Nguyễn Chiêm không nói gì, chỉ cười, rồi đưa cho cô một ly soda cam. Người phụ nữ này có khẩu vị của một đứa trẻ, rất dễ đối phó.

"Cô tìm tôi có chuyện gì?" Hắn hỏi

"Cái này.. anh có biết Vạn Lý không? Anh ấy nói hai người là bạn tốt, cho nên anh ấy bảo tôi đến tìm anh." Tiểu Hạ do dự, ngượng ngùng đưa ra yêu cầu với một người xa lạ. Tất cả là do Vạn Lý từ chối không đi cùng cô, để cô một mình đối mặt với điều xấu hổ này, và bây giờ cô không còn lựa chọn nào khác ngoài việc nói ra.

"Tôi đang gặp rắc rối, Vạn Lý nói rằng anh có "năng lực" để giúp tôi."

Khi nghe thấy tên Vạn Lý, Nguyễn Chiêm liền biết rắc rối lớn đã tìm tới cửa! Vạn Lý đã là bạn của hắn trong nhiều năm và là người duy nhất trên thế giới biết bí mật của hắn nhưng Vạn Lý chưa bao giờ tiết lộ bất cứ điều gì. Không hiểu sao lần này, dù Vạn Lý biết rõ hơn ai hết rằng hắn không thích nhắc đến "khả năng" của mình và càng không thích sử dụng nó, mà Vạn Lý lại cử người đến tìm kiếm sự giúp đỡ của hắn? Nữ luật sư tên Nhạc Tiểu Hạ có mối quan hệ gì với Vạn Lý mà có thể khiến hắn ta phản bội lời thề? Hay điều gì đó không thể giải quyết được đã xảy ra với cô ấy? Cái này liên quan gì đến dương hỏa yếu ớt trên người cô ấy không?

"Tôi hi vọng mình có thể giúp đỡ được cho Nhạc tiểu thư, nhưng tôi sợ không đủ khả năng." Nguyễn Chiêm trong lòng có vô số suy nghĩ, nhưng vẫn nở một nụ cười vô hại trên khuôn mặt, "Sao cô không nói chuyện rắc rối đó trước đi, xem tôi có thể giúp được không"

Tiểu Hạ do dự, và sau đó kể cho Nguyễn Chiêm nghe về những cơn ác mộng không thể giải thích được, những ảo giác và cảm giác kỳ lạ đã xảy ra kể từ khi cô tiếp quản vụ án. Cô nhìn vào mặt hắn, hy vọng có được một chút thông tin, nhưng hắn hoàn toàn không chút biểu cảm, ánh mắt như hồ nước sâu đen kịt, như thể mọi thứ bạn ném vào sẽ biến mất không chút dấu vết.

"Có phải tôi bị quỷ ám không?" Cô hỏi.

"Bị quỷ ám?" Nguyễn Chiêm mỉm cười như thể không tin, "Nhạc tiểu thư là luật sư, hẳn phải rất bình tĩnh và suy nghĩ logic, sẽ không tin vào những điều vô căn cứ như vậy chứ? Theo tôi thấy có thể là do áp lực quá lớn, hơn nữa vô tình bị ám ảnh tâm lý. Tôi không phải là một nhà tâm lý học chuyên nghiệp như Vạn Lý, nhưng tôi nghĩ cô không nên suy nghĩ quá nhiều, tránh xa chuyện này và thư giãn một chút, mọi thứ sẽ ổn thôi."

"Nếu có thể như vậy thì quá tốt, nhưng tiếc là bây giờ tôi không thể bỏ qua nó được."

"Vậy thôi.. tôi cũng không có khả năng." Nguyễn Chiêm nói với giọng đầy tiếc nuối, "Cô là bạn của Vạn Lý, tức là bạn của tôi. Tôi cũng muốn bỏ ra chút lực để giúp cô, nhưng đáng tiếc."

"Anh không muốn giúp tôi!" Tiểu Hạ buột miệng.

"Không phải, tôi cũng muốn tôi có năng lực ấy để giúp cô lắm! Nhưng.. Tôi không biết Vạn Lý đã nói với cô những gì, có lẽ hắn ta đã nói quá. Tôi ngày thường hay tìm hiểu một số sách về Phong Thủy và Chu Dịch. Chỉ là sở thích thuần túy, không có năng lực đặc biệt gì cả, đừng có nghe lời hắn nói bậy bạ."

"Thật sự không giúp được sao?"

"Tôi rất xin lỗi."

"Xin anh hãy giúp tôi!" Tiểu Hạ cầu xin. Thực ra, với tính khí nóng nảy của mình, lẽ ra cô nên quay đầu bỏ đi. Hơn nữa càng nói chuyện với hắn, trực giác của cô càng cảm thấy những gì Vạn Lý nói không sai, hắn ta nhất định có cách, chỉ là không muốn giúp thôi. Cô không nên nhiều lời với loại thiếu tình cảm con người này, nhưng cái này gọi là "tình thế quan trọng hơn lời nói", cô không thể không hạ giọng.

"Thực xin lỗi cô."

Thấy hắn lấy bộ dáng vô tội ra giả vờ, Tiểu Hạ biết mình có nói gì cũng vô ích.

"Chà, coi như tôi chưa đến đây. Tạm biệt." Cô tức giận bước ra ngoài, cố ý không đưa tiền soda cho Nguyễn Chiêm. Sớm biết như vậy, cô đã uống chai rượu đắt nhất của hắn, lấy vật chất bù đắp tổn thất về tinh thần. Loại người này không vắt lấy một chút máu thì.. thật không cam lòng.

Nguyễn Chiêm nhìn Tiểu Hạ rời đi, trong lòng không chút áy náy. Cô gái trẻ này đã trêu chọc những thứ không thuộc về thế giới này, giải được hay không là do vận số của cô ấy không liên quan gì đến hắn. Quy tắc sống đầu tiên của hắn là mặc kệ vấn đề của bất kỳ ai, im lặng lo thân mình là được rồi.

Về phần Vạn Lý, kẻ khốn nạn phản bội bạn bè, hắn không quan tâm. Thế nào anh ta cũng tự đi đến cửa mà giải thích.