Người Trừ Tà

Chương 7: Ngươi là người thứ 6




Sáng nay thân nhiệt đã Tiểu Hạ ổn định. Cô ấy nhất quyết đòi về nhà, cơn ác mộng đêm qua quá chân thật nên cô cảm thấy an toàn hơn nếu tránh xa bệnh viện. Nhưng khi họ đang thu dọn đồ đạc thì người nhà của nữ bệnh nhân giường bệnh kế bên bí ẩn chạy vào báo tin sốc mà cô ấy vừa nghe được.

"Đã xảy ra một vụ án mạng tại khu chăm sóc đặc biệt ở tòa nhà phía Đông." Cô ta phấn khích tuyên bố.

"Bịch." Túi da của Tiểu Hạ rơi xuống đất, khuôn mặt cô tái đi. Vạn Lý kinh ngạc nhìn cô rồi im lặng nhặt mấy món đồ vương vãi trên đất cùng mấy loại thuốc bác sĩ kê đơn sau đó thuận tay cho luôn lọ thuốc trên đầu giường vào túi.

"Đừng sợ, tòa nhà phía Đông cách đây mười phút đi bộ lận!" Người nhà của nữ bệnh nhân kinh ngạc an ủi "Cô thật là nhát gan, chỉ mới nghe thôi mà đã sợ như vậy rồi. Nếu cô tận mắt nhìn thấy như tôi không biết cô sẽ như thế nào. Mà thấy bạn trai đối xử với cô tốt như vậy, nếu có chuyện gì anh ấy chắc chắn sẽ bảo vệ cô thôi"

"Rốt cuộc chuyện quái gì đang xảy ra vậy?" Tiểu Hạ nóng lòng cắt ngang câu nói lan man của cô gái ấy.

Cô ta chen qua, ngồi cạnh trên giường Tiểu Hạ, và thì thầm một cách đắc ý: "Đây là chuyện tôi tận mắt chứng kiến, bạn học tôi có một cô em gái là y tá trong khu chăm sóc đặc biệt. Hôm qua là ngày cô ấy trực đêm, sáng nay tôi tính qua tìm cô ấy để trò chuyện trước khi cô ấy tan ca, nhưng tình cờ thấy một lượng lớn cảnh sát ở đấy. Chỗ chúng ta ở đay hơi xa, không thể nghe thấy tiếng còi cảnh sát, nhưng bên đó ầm ĩ kinh động lắm đấy!"

Vạn Lý hơi ngạc nhiên, án mạng nghiêm trọng như thế nào mà cô ta lại dùng đến từ kinh động, nhưng thấy câu chuyện dọa cho Tiểu Hạ khuôn mặt không còn chút máu, anh lại muốn dừng ngay câu chuyện tại đây.

"Em gái của bạn tôi nói rằng, họ làm việc trong khu chăm sóc đặc biệt người nhà không được phép đến gần giường. Mọi việc sẽ được các bác sĩ y tá lo liệu. Đêm qua có năm y tá và một bác sĩ trực, mọi chuyện bình thường cho đến sau khi cô ấy và những người khác ngủ say, nửa đêm không biết đã xảy ra chuyện gì. Một người y tá trong ca trực biến mất và cuối cùng được tìm thấy trong phòng nước của họ."

"Phòng nước!" Tiểu Hạ kêu lên.

"Phải, đó là phòng nước. Cô biết đấy, ngày thường họ có đến đó đâu. Chắc họ bị thứ gì dụ dỗ. Có lẽ thứ tà ác luôn chờ cơ hội tấn công những người bất cẩn hoặc có lẽ chúng bị hấp dẫn bởi cô mùi máu trên người cô ý tá đó. Tôi nghe nói tối hôm qua cô ấy sơ ý làm xước sống mũi, xém chút là bị gãy luôn!"

Trên sống mũi bị xước? Y tá trong giấc mơ của tôi cũng có

"Chuyện khủng khiếp còn ở phía sau!" Người nhà của nữ bệnh nhân úp úp mở mở, rất tự hào về hiệu ứng sốc gây ra cho Tiểu Hạ. "Tôi nghe nói khi tìm thấy cô ấy, đầu cô ấy đã bị cắt rời và người cô ấy quỳ rạp trên mặt đất, gương mặt ngửa lên trời, đang cười, máu chảy khắp sàn, quỷ dị vô cùng, khiến y tá phát hiện sợ hãi ngất xỉu tại chỗ."

Sau đó cô ta tiến lại gần Tiểu Hạ thì thầm. "còn một chuyện nữa, tôi kể, cô đừng kể lại cho người khác nha. Em gái của bạn tôi được yêu cầu phải giữ bí mật chuyện này – Chuyện là sau khi cảnh sát tới, họ phát hiện ra rằng kẻ giết người có thể là một bệnh nhân trong khu chăm sóc đặc biệt vì cả người anh ta bê bết máu nằm trên giường bệnh, trong tay vẫn cầm con dao gây án kia. Nhưng người đó được chẩn đoán là người thực vật không thể cử động được. Khi cảnh sát đến thì những chiếc ống dẫn trên người anh ta vẫn còn cắm đầy đủ, không ai có thể tự mình làm được chuyện ấy, và bác sĩ không phát hiện ra dấu hiệu tỉnh lại của anh ta, nên đã loại trừ khả năng anh ta ngụy trang. Ngươi thấy lạ không, chắc chắn là bị ma ám, nếu không phải thì cảnh sát cũng không ra lệnh giữ bí mật. Chuyện này chỉ mình cô biết thôi nhé, đừng lan truyền tin đồn. Chao ôi, thật là ác nghiệt. Cô y tá đó chỉ mới hơn hai mươi ba tuổi rất trẻ lại xinh đẹp. Cô ấy còn là một y tá giỏi! À, cô ấy chính là người đầu tiên từ bên trái hàng thứ ba trên bảng vàng danh dự đấy. Còn nữa, bệnh nhân bị ám chính là con trai của tên sát nhân giết cả nhà mấy ngày trước! Cô nói có đáng trách không! Này, cô đi đâu vậy?"

Tiểu Hạ chạy ra ngoài không nói lời nào, mặc kệ cô gái vẫn còn đang luyên thuyên.

"Xin lỗi, cô ấy nhất định đang rất sợ hãi." Vạn Lý giải thích đại một câu, lấy đồ đạc và đuổi theo. Anh tìm thấy Tiểu Hạ khi cô đang nhìn chằm chằm vào bảng vàng danh dự ở sảnh bệnh viện như thể sắp ngất đi.

"Có chuyện gì vậy?" Anh lo lắng hỏi.

"Không thể tin được?" Tiểu Hạ cười khổ. "Đây không phải ác mộng. Tối hôm qua tôi tận chứng kiến."

Tiểu Hạ mau chóng rời khỏi bệnh viện, Vạn Lý vẫn âm thầm theo sát cô. Trên đường đi, cô kể cho anh nghe tất cả những gì cô gặp phải đêm qua, rồi đưa cho anh xem vết bầm tím vô cớ xuất hiện ở mắt cá chân, đó là minh chứng cho lời nói của cô.

"Có vẻ vài ngày tới chúng ta nên sống cùng nhau. Tôi đã chờ đợi cơ hội này từ lâu rồi." Vạn Lý nói đùa, cố gắng truyền tải những thông điệp tích cực và thoải mái đến Tiểu Hạ. "Nhưng đầu tiên tôi phải trở lại phòng khám và về nhà lấy vài món đồ. À, tôi sẽ xin nghỉ phép giúp cô luôn. Thật tuyệt khi thấy tòa chung cư này sắp tung tin đồn về chúng ta."

"Để bọn họ truyền đi."

"Cô không sợ ảnh hưởng đến việc tìm bạn trai sao? Không phải nói khoác, người có điều kiện tốt như tôi đây sẽ khiến những người đàn ông khác cảm thấy tự ti rồi không dám tiếp cận cô đó."

"Đừng lo, tôi không thấy hứng thú với đàn ông trong tòa nhà này." Tiểu Hạ biết Vạn Lý đang muốn giúp cô thả lỏng tâm trạng nên cô cũng nhiệt tình hùa theo.

"Anh chàng làm quảng cáo ở tầng 21 cũng không được?"

"Anh ta không thích con gái."

"Nói vậy thì tôi yên tâm rồi. Vậy tôi về trước, muộn nhất là trưa tôi sẽ đến. Ban ngày ban mặt, cô ở một mình cũng không phải sợ đâu."

"Hiểu rồi, anh nói nhiều quá đấy. Tiện thể giúp tôi lấy hồ sơ vụ án, tôi muốn xem một chút." Kỳ thật tâm trạng của cô chưa ổn định, nhưng cô buộc mình không nên quá dựa dẫm vào người khác. Về phần hồ sơ, cô rất muốn nghiên cứu lại, phải tìm hiểu xem việc mình bị ma quỷ dây dưa có thực sự liên quan đến vụ án này hay không.

Sau khi Vạn Lý rời đi, cô cảm thấy căn phòng tràn ngập không khí lạnh lẽo, nhưng sự hành hạ của bệnh tật đã vắt kiệt ý chí cô, cô không quan tâm nữa leo lên giường đi ngủ. Kỳ lạ là lần này cô ngủ vô cùng yên bình, không gặp ác mộng.

Vạn Lý vội vàng quay lại trong lúc cô còn đang ngủ. Cô ngủ mê đến mức cứ cách 4 tiếng anh phải đánh thức cô một lần để uống thuốc sau đó cô lại chìm ngay vào giấc ngủ. Sau khi xác nhận cô không gặp ác mộng và nhiệt độ cơ thể đã ổn định, anh ra phòng khách đọc tài liệu của mình, không đánh thức cô nữa, và quyết định ngày mai sẽ đến nói chuyện với Nguyễn Chiêm.

Khi không ai chú ý, một chai thuốc chui ra khỏi túi da của Tiểu Hạ và nhảy lên bệ cửa sổ của căn phòng.

Nửa đêm, Tiểu Hạ đột nhiên tỉnh dậy. Căn phòng yên tĩnh, chỉ có ngọn đèn đầu giường tỏa ra ánh sáng vàng mờ ảo. Bụng cô quặn thắt, nhắc nhở cô đã gần hai ngày không ăn gì.

"Vạn Lý." Cô khẽ kêu, nhưng không có ai trả lời. Côi gọi thêm vài lần nữa, nhưng không có hồi âm, có lẽ Vạn Lý đã ngủ quên trong phòng khách, cho nên cô muốn đến xem anh ấy có chăn để đắp không. Nhưng lúc này cô liền phát hiện mình không thể di chuyển được.

Trên giường có rất nhiều cánh tay người lạnh như băng, đè chặt cô tại chỗ!

"Vạn Lý!" Cô hét lên, liều mạng vùng vẫy, nhưng không có tác dụng.

"Đây là một giấc mơ! Nhất định là một giấc mơ! Mau tỉnh lại! Cần phải tỉnh lại!" Cô lẩm bẩm trong lòng, toàn thân toát mồ hôi lạnh, cảm giác ớn lạnh từ tứ chi truyền đến lồng ngực, khiến thân thể cô dần dần cứng ngắc. Tử thần dường như đang đến gần, nhưng vào lúc này, một cảm giác ấm áp đột nhiên dâng lên trong lồng ngực, đẩy lùi cơn lạnh lẽo tức thì, cô cũng nhân cơ hội đó mà bật khỏi giường.

"Vạn Lý! Vạn Lý! Anh có ở đó không? Trả lời tôi!" Tiểu Hạ đập mạnh cửa nhưng không mở được, cô hét đến khản cả cổ, nhưng đáp lại cô chỉ có sự im lặng.

Hihi.. Hihi.. Tiếng cười đột ngột vang lên sau lưng.

Cô giật mình quay lại, từng giọt máu đỏ tươi không biết từ đâu chảy dài trên cửa sổ. Trên chiếc giường cô vừa nằm có năm người, không là năm con quỷ đang ngồi song song

Người thứ nhất đang ôm đầu của mình; người thứ hai đầu còn dính chút da treo lắc lư xiên vẹo; người thứ ba chỉ còn phần thân cái đầu đã lăn xuống giữa phòng; đầu người thứ tư quay tới lui trên cổ; đầu của người thứ năm xoay 180 độ so với cơ thể. Đây chính xác là tình huống bi thảm của gia đình Lý Cảnh Minh và nữ y tá trong phòng nước.

Bọn họ không nhúc nhích, miệng lẩm bẩm thứ gì đó, nhưng chắc chắn không phải là tiếng người, ồn ào mất trật tự kích thích giác quan của Tiểu Hạ, giọng nói càng lúc càng lớn cho đến khi đủ lớn để Tiểu Hạ có thể nghe rõ.

"Một, hai, ba, bốn, năm.." Họ đang điểm từng con số một, liên tục không ngừng nghỉ.

Sau đó, từ phía sau giường có thứ gì đó đang bò ra. Đợi đến khi nó đứng thẳng, Tiểu Hạ bàng hoàng phát hiện đó là một bản sao khác của chính mình, trên người đầy máu, vẻ mặt uể oải, đầu trên cổ lắc lư không ổn định, phải liên tục giữ chặt.

"Nó" dịch chuyển từ từ, đi đến trước mặt Tiểu Hạ, đưa tay ra và chỉ, "Ngươi là người thứ sáu." Giọng nói từ địa ngục tuyên bố.

Cứ cho là thần kinh của Tiểu Hạ rất cứng rắn, nhưng cô vẫn không chịu nổi cảnh này trực tiếp ngất xỉu

Ai nói không có cảm giác là bất hạnh? Lúc này Tiểu Hạ đã đắm chìm trong bóng tối vô tận, không nhìn thấy cảnh những bóng ma đang biến hóa cố xông vào trong cơ thể cô nhưng lại bị ánh sáng dịu dàng trên lồng ngực chặn lại. Cho đến khi ánh dương ló dạng, bên tai cô mới vang lên tiếng phá cửa.

"Tiểu Hạ, Tiểu Hạ, cô có sao không. Mau trả lời tôi đi!" Vạn Lý đỡ người cô khi cô đang nằm ở cạnh cửa.

Trời ạ! Đêm qua cô kêu hắn đến khàn cổ mà không thấy trả lời, Người này khi cần thiết lại không thấy, đợi đến tàn cuộc mới đến dọn hiện trường chắc chuyển qua làm bảo an được rồi.

"Nói một tiếng nghe nào, đừng làm tôi sợ."

"Tôi còn sống sao?"

"Hoàn toàn!"

"Tại sao đêm qua anh không vào?"

"Tôi không vào được!"

"Vậy thì đưa tôi đi ngay! Tôi không muốn ở đây thêm một phút nào nữa!"